View Full Version : ••••♥♥♥..♪..♫..Tears..♫..♪.. ♥♥♥••••
Trang Tử
11-10-08, 10:39:44 AM
Tôi đã chẳng thể thốt lên bất cứ lời nào khi đọc những truyện này...
Chỉ có một điểm duy nhất động đậy trên cơ thể tôi đó là đôi mắt... và những giọt nước mắt...
Truyện có thể dài, nhưng hi vọng bạn sẽ đọc hết và hiểu được vì sao tôi lấy tên topic như vậy...
Trang Tử
11-10-08, 10:49:08 AM
Anh sẽ khóc chứ ?!... Nếu em chết ?
Who can say for the certain
Maybe you’re still here...
Em làm phiền anh lắm đấy , cô ngốc . Bây giờ trong phòng anh vẫn cứ thoang thoảng mùi hoa hồng leo . 100 bông hoa chứ ít à. Sao lúc đấy anh lại lỡ miệng nói ra anh thích hoa hồng leo nhỉ ? Để một trưa hè nóng bức , anh vừa về đến nhà , chưa kịp ngồi mát thì đã nghe thấy giọng em í ới .
Em ôm cả một bó hoa , thản nhiên nhét vào tay anh “Tặng anh này”. Em huyên thuyên một hồi. Em không thích nợ nần anh , anh tặng em 100 bông hoa hồng rồi thì em cũng muốn tặng lại anh.
Em đi trên đường vô tình thấy hàng hoa có bán hồng leo , thế là mua luôn cả chỗ hoa đấy của người ta. Và em tặng anh . Anh nhìn chỗ hoa mà chỉ muốn bó tay bó chân em lại cho bớt loăng quăng đi. Anh đã phải ngồi chiến đấu cắm cho xong chỗ hoa trong cả sự táy máy và nói nhiều không ngừng của em. Mệt phờ. Nhưng anh thích.
Anh thích mùi của hoa hồng leo , anh thích cái vẻ đẹp không bình thường như những bông hoa khác của hồng leo .
Và anh thích em , thích cái cách em nhớ những sở thích vụn vặt của anh và thực hiện nó một cách trẻ con rất cố tình .
Anh chỉ không thích cái cách em nhìn anh cười “Chúng ta không phải là người yêu . Nên em không muốn nợ nần gì anh”.
Deep in the stillness
I can hear your speak...
Em ở cạnh anh được bao lâu rồi nhỉ ?
Nếu nói là quen nhau thì phải được đến hai năm rồi đấy chứ. Nhưng thời gian thân nhau , thời gian ở cạnh nhau , thời gian anh bắt đầu bị em “hành hạ” (như cái cách em vẫn ngúng nguẩy hay nói) bằng những cú điện thoại bất chợt vào những lúc khó ngờ , thời gian anh “bị” em tha đi khắp phố phường Hà Nội , lôi kéo làm đủ trò ngốc nghếch và dở hơi cùng em , tính ra mới chỉ 5 tháng . 5 tháng , có biết bao là kỷ niệm – em hay nói thế khi hai đứa ngồi cạnh nhau trên hành lang nhà em nhìn xuống đường .
Ấn tượng nhất của anh về em là nói nhiều . Em nói suốt , nói khắp nơi , nói đủ thứ chuyện , nói không mệt . À đấy , em nói thì em không thấy mệt nhưng người khác nghe thì thấy mệt đến mức chả muốn chết .Nhưng nếu em im lặng , dù chỉ ba phút thôi , cũng đủ làm người khác thấy sợ. Anh sợ.
Anh sợ những hôm em gọi điện thoại cho anh , chỉ nói “Anh à” rồi im lặng , đôi khi mới có tiếng rấm rứt trong ống nghe , đủ để thông báo với anh rằng “Em đang khóc”
Anh sợ cả tiếng im lặng của em hôm anh rời Hà Nội. Em gọi điện thoại , gần như hét lên “Anh đi rồi đấy à? Anh bỏ em rồi đấy à ? Anh đi mà không nói với em một câu thế này đấy à ?”. Rồi em im lặng .Thậm chí cả một tiếng nấc cũng không có . Anh mệt nhoài “Nghe này ,anh đi rồi anh sẽ về. Em phải bình tĩnh , chỉ cần em bình tĩnh và ngoan ngoãn là được , nghe không ? Anh sẽ về”. Em cúp máy . Tiếng “cạch” cộc lốc . Anh thở dài.
You’re still an inspiration .
Can it be...
Để anh nhớ lại xem nào.Em có xinh không nhỉ ? Em không xinh.Em chỉ cao thôi.Chiều cao và cái cách đi cách đứng cách hành động của em đủ khiến nhiều người phải quay lại nhìn em .Thế là em cũng thu hút ra phết đấy chứ.
Để anh nhớ lại xem nào . Em có dễ thương hay đáng yêu không ? Chà , em sẽ hét ầm ĩ nếu anh dùng hai tính từ này với em mất.Con gái thì ai mà chả thích được khen dễ thương với đáng yêu chứ. Nhưng em thích được khen là cá tính và hâm nhiều hơn . Em cũng tự nhận đúng bản chất của mình đấy chứ.
Anh biết , em sống mạnh mẽ lắm , em truyền sức mạnh của em cho bao nhiêu người , biết bao nhiêu người mắc chứng trầm cảm được em đưa tay kéo lại với cuộc sống yêu thương , biết bao nhiêu người rơi ngã được em đưa tay đỡ dậy.
Em truyền sức mạnh của em cho bao nhiêu người , cho cả anh nữa.Nên anh mới thích gọi em là hâm . Cái sức mạnh em truyền đi , không biết với người khác thì như thế nào , chứ với anh , chỉ tòan là những hành động ngốc xít . Ngốc xít đến mức khiến anh bật cười đứng lên quên mất là mình vừa thất bại.
Are you gently sleeping
Here inside my dream...
Hôm nay em đẹp lắm. Đẹp như một thiên thần . Em mặc chiếc váy đầm màu trắng có ruy băng đỏ - cái váy em may mất hai tuần theo đúng mẫu váy cưới trắng thật nhiều ruy băng đỏ mà em đã từng khoe với anh là em rất thích. Em đang mặc chiếc váy mà em thích nhất, em đang mặc chiếc váy mơ ước của em : váy cưới trắng ruy băng đỏ. Tóc em xõa dài , xoăn nhẹ nhàng .Tay em cầm một bó hồng đỏ. Miệng em cười rất xinh . Em đẹp lắm
Hôm nay em đẹp lắm .Vẻ đẹp của em lan tỏa khắp không gian . Những người trong căn phòng này , những người đứng cạnh em , cả anh nữa , đều thấy mình thật đẹp . Phụ nữ mặc váy trắng . Đàn ông mặc vest trắng.Họ cài một bông hồng đỏ trên áo . Anh cũng thế . Em đẹp lắm . Ai cũng đẹp.
Tiếng nhạc . Bài hát em thích nhất .
Bài hát đám cưới của em . To Where You Are của Josh Groban.
Em buồn cười lắm , trẻ con lắm. Anh đứng cạnh em mà anh cứ cười mãi . Em mới mười bảy tuổi thôi đấy , thế mà em đã rủ rê được anh tưởng tượng về đám cưới rồi . Em bảo em thích làm cô dâu lắm . Nhất định em sẽ là một cô dâu xinh đẹp anh à . Em sẽ may một chiếc váy cưới trắng với thật nhiều ruy băng màu đỏ . Chú rể của em sẽ mặc một bộ vest trắng cài hoa hồng đỏ.
Đám cưới sẽ tổ chức trong một khu vườn thật nhiều cây và có hồ nước . Mọi người đến dự sẽ mặc đồ trắng hết , a , cả cài hoa hồng đỏ nữa . Đám cưới của em sẽ tòan màu trắng thôi . Mọi thứ và mọi người. Em sẽ dùng hoa hồng và ruy băng đỏ để trang trí . Tất cả sẽ thật đơn giản và thật đẹp , anh nhỉ. A , còn nữa , em sẽ mời ban nhạc , chơi những bản nhạc đám cưới hay nhất , trong đó nhất định phải có bài hát em thích nhất To Where You Are của Josh Groban . Ui , sao mà em thích đám cưới thế .
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/10z5ow0.jpg
Em buồn cười lắm , em trẻ con lắm . Anh đứng cạnh em mà anh cứ cười mãi . Em nhìn xem này , mọi thứ đang đúng như em mong muốn nhé , mọi thứ đúng như em sắp sẵn nhé . Em nhìn đi. Anh đang nhìn em đấy. Anh muốn em nhìn cùng anh . Anh đã ở cạnh ngày hôm nay mà , em muốn anh ở cạnh em ngày hôm nay mà . Em đang cười này . Thế sao em không mở mắt ra ?
Em đang mặc váy cưới này . Thế sao em không đứng dậy nhảy cùng anh bản nhạc mà em thích nhất ? Em mở mắt ra đi . Và em đừng nằm đấy nữa . Em nghịch ngợm lắm cơ mà, sao hôm nay em không loăng quăng khắp nơi nữa ?
Anh cười đau xót . Nhìn xung quanh mà xem , nhìn khung cảnh , nhìn những con người xung quanh mà xem . Em sắp xếp mọi thứ thật quá chu toàn .Chiếc váy cưới trắng ruy băng đỏ thật hợp với chiếc hộp to màu trắng mà người ta vẫn gọi là quan tài . Em nằm trong đấy, thật hợp làm sao...
Thế này mới đúng ý em sao?
And isn’t faith believing
All power can’t be seen...
-Anh này , anh sẽ khóc chứ , nếu em chết ?
-Ừ , anh sẽ khóc
Lúc em hỏi anh câu đấy , anh gần như không nghĩ gì . Chỉ là một thoáng suy nghĩ lướt qua đầu anh . Một thoáng đủ dài để anh cảm thấy rằng nếu không có em , anh sẽ đau như thế nào . Đau và khóc . Anh sẽ khóc nếu em chết .
" Tại sao anh lại khóc , nếu em chết "
" Vì anh mất em "
" Anh đừng khóc chứ , dù thế nào , em không tốt đến mức đáng để anh khóc đâu . Em chết , nghĩa là em bỏ anh. Em bỏ anh , nghĩa là em không tốt "
Em không tốt . Vì em bỏ anh . Em bỏ anh . Vì em chết .
Ba dòng chữ cuối cùng em viết cho anh .
Anh đừng khóc . Em có nhìn thấy không , anh đang đứng cạnh em , đang nhìn xuống gương mặt lạnh băng vẫn ánh lên nụ cười của em . Và anh không khóc . Không một giọt nước mắt . Kể từ lúc anh biết tin em không còn trên cõi đời này nữa .
-Pie , Janie đâu ? Sao mấy hôm nay không thấy nó qua chơi .
-Nó ... chết rồi
-Thằng điên ! Mày đùa đấy à ? Hay là chúng mày chia tay ? Có chia tay thì mày cũng đừng độc mồm độc miệng như thế . Chúng mày dù chưa là người yêu thì cũng gắn bó với nhau mấy tháng rồi , chia sẻ nhiều việc rồi.
-Em nói thật. Janie chết rồi.
-Đừng đùa. Nó....làm sao mà chết được.
-Em nói thật . Janie chết rồi .Tự tử.
-Đừng đùa nữa . Mày làm tao phát điên . Hôm vừa rồi nó sang đây vẫn còn vui vẻ yêu đời lắm mà .
Anh chỉ im lặng . Em bảo anh nên nói gì ?
Alex túm lấy áo anh , hỏi như điên loạn .
Anh ta cũng không chấp nhận cái tin em đã không còn .
Ai nghe tin em chết cũng bàng hoàng . Ai mà tin được chứ ?
Em được bầu là người yêu cuộc sống nhất quả đất kia mà .
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/Redemption.jpg
As my heart holds you
Just one beat again...
Đám tang em . Đông người lắm . Rất nhiều , rất nhiều . Những người họ hàng , những người bạn cùng lớp , thày cô giáo , hàng xóm , bạn thân của em từ hồi còn nhỏ , những người bạn chỉ quen qua YM và blog . Đông lắm . Nhiều người khóc . Mẹ em , bà em , cô em , các chị gái em khóc ngất trên chiếc hộp đựng em .
Anh đứng cạnh em . Sao em cười nhiều vậy ? Anh chỉ muốn đập vào cái hộp này , đánh thức em dậy . Màu trắng của những bộ vest , những tấm áo , những tấm vải , màu đỏ của hoa và ruy băng , bản nhạc trầm . Tất cả .
Vừa lòng em chưa ? Cả anh nữa . Vừa lòng em chưa ? Anh đang mặc bộ vest màu trắng cài hoa hồng đỏ . Vừa lòng em chưa ? Rất nhiều người ở cạnh em giờ phút này . Rất nhiều người khóc . Vừa lòng em chưa ? Vừa lòng em chưa ?
Rất nhiều người không khóc . Bố em , ông nội em , hai người đàn ông của đời em đang đứng lặng cạnh anh . Ba ngày rồi .Từ ngày người ta vớt được thi thể em từ biển , từ khi họ nắm lấy bàn tay nhỏ bé gầy guộc và lạnh buốt của em lần cuối , từ khi em được đưa vào cái hộp màu trắng này , họ vẫn lẳng lặng như vậy . Em à , họ không khóc. Em luôn gọi họ là người đàn ông của đời em , là trụ cột của em và gia đình em .
Mọi người nói họ thật là bình tĩnh , khi mà tất cả suy sụp , họ vẫn hòan thành trách nhiệm trụ cột của mình : lo cho em một cái đám đúng như những gì em đã viết trong lá thư cuối gửi họ . Họ không khóc . Trước khi chết , em có hỏi họ câu hỏi đấy không ? Trước khi chết , em có hỏi họ “Nếu con chết , bố và ông có khóc không?” không ?
Anh không thấy họ khóc . Những ngón tay họ bám rất chặt vào cái hộp đựng em ....
Rất nhiều người không khóc .
Anh biết , em đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho họ.
"Pie , có điều này , mình nghĩ nên nói với cậu.Janie.... đã có ý định tự tử từ trước . Trong thời gian cậu không ở Hà Nội , có một lần nó đến và nói với mình “Mày có hiểu thế nào là cảm giác đi ra biển , đi ra xa mãi xa mãi cho đến khi chân không chạm đất và người như lơ lửng thành Khói không?” . Lúc đấy , mình đã đoán ra nó định làm gì .
Janie bị trầm cảm , từ lâu rồi. Cũng có lần nó phải đến bác sĩ . Nhưng lần này thì không , nó cứ khăng khăng nó ổn .
Mình cũng tin nó ổn , nhất là sau khi cậu trở về . Nhưng thật kì lạ , cái ý nghĩ về một ngày nó hóa thành Khói cứ ám ảnh mình...."
Anh cá là em biết người nói câu đấy là ai . Juny .
Cô ấy đến với em từ lúc người ta tìm thấy em . Lúc ấy cô ấy có khóc , khóc lặng lẽ . Sau đó , đột nhiên cô ấy lấy tay gạt mắt , đứng dậy , và lẳng lặng giúp gia đình em chuẩn bị tang lễ . Anh đã nghĩ đấy cũng chỉ xuất phát từ bản chất ít nói của cô ấy . Nhưng hóa ra, có lẽ không phải .
"Janie nói với mình cái ý nghĩ tự tử đột nhiên làm cho nó thấy khỏe mạnh hơn . Nó nói nó chết đơn giản vì cảm thấy đến lúc chết rồi . Không vì bất cứ sự mệt mỏi nào từ cuộc sống hay những mối quan hệ . Nó nói nó chết vì nó đã cảm thấy bình yên . Nó đã làm những gì nó muốn . Nó bắt mình sống thay phần nó . Nhìn nó mà xem , nó hạnh phúc như thể trong một đám cưới vậy..."
Và Juny òa khóc .
Cuối cùng , sau ba ngày , cô ấy cũng đã khóc . Để tiễn đưa em .
- Cậu là Pie , đúng không ? Cậu còn nhớ chị không ? Một lần , Janie và cậu đã đi cafe cùng chị . Con bé ấy ... nó thương cậu rất nhiều , nó thường xuyên kể với chị về cậu .
-Tại sao chị không khóc , Lulla .
-Nó đã nói với chị . Tất cả . Cái cảm giác đi ra biển và biến thành Khói . Nó hỏi : nếu nó chết , chị sẽ không ngạc nhiên đúng không ? Có lẽ đúng thế thật . Chị rất tiếc , chị nói câu này , có lẽ cũng là điều Janie muốn chị hiểu : người mâu thuẫn như Janie , việc tự tử chẳng phải là điều đột ngột . Con bé sống hết mình quá . Vì sống hết mình nên sự sống và cái chết luôn song hành cùng nhau .
-Thôi , chị đừng nói nữa
-Hôm nay , chị mang lan tiêu đến . Những bông hoa màu vàng.Con bé thích màu vàng , em biết không ? Nhưng đến đây , chị để ra ngòai . Màu vàng ấy , có lẽ nên dành tặng nó lúc nó còn sống . Đáng lẽ ra.....
Và Lulla khóc . Cuối cùng , những giọt nước mắt không chịu nổi nữa mà òa ra ngòai cái vẻ bình thản từ đầu của chị . Để tiễn đưa em .
Nhưng anh vẫn không khóc . Anh cũng là người đã được em chuẩn bị sẵn tinh thần rồi , đúng không ? Thế nên anh mới không khóc.
Không khóc vì đã được chuẩn bị tinh thần ? Hay vì không biết phải khóc thế nào cho em tỉnh dậy ?
Em vẫn thường nói
“Khi người ta đau quá , người ta sẽ không khóc nổi nữa đâu”
I cherish all you gave me
Everyday...
Tại sao em lại chết ở biển ? Em nói em sợ biển kia mà ? Em sợ cái mênh mông của biển như muốn nuốt chửng cả con người ta kia mà? Sao em lại chết ở biển ?
Anh không hiểu về em . Không hiểu rất nhiều điều . Không hiểu về cả việc em đột nhiên bỏ đi như thế .
Hay là em trả thù anh ? Trả thù việc anh để em lại Hà Nội ba tuần . Nhưng anh xa em chỉ ba tuần , chỉ ba tuần thôi . Còn bây giờ , sau ba tuần nữa , em có trở về không , Janie ?
Anh chỉ hiểu một điều : tại sao em hút thuốc .... Giờ thì anh đã hiểu.
‘cause you are my forever love
Watching me from up above...
Anh đành công nhận em là một cô gái thông minh , một người phụ nữ chu đáo . Em viết rất nhiều thư , cho rất nhiều người , nói rất nhiều , căn dặn rất nhiều . Gia đình em , những người bạn của em chẳng khó khăn gì để thu sắp mọi thứ sau khi em ra đi . Em xây dựng cả một đám tang cho mình , em gửi đi những gì còn lại của em , em viết lời chào tạm biệt tất cả mọi người . Có ai tốt như em không ?
Anh vào blog của em . Blog màu trắng , font chữ màu đỏ . Theme của em là hình em trên bãi cỏ xanh rì đang nghịch đôi giày màu đỏ dưới nắng . Rất nhiều comment khen theme em đẹp . Rất nhiều comment hỏi em đâu . Rất nhiều người chưa biết em thật sự ra đi . Blast em để đơn giản “I’m gone.”
Nhiều comment gọi em quay về . Dòng About me đơn giản “Em muốn ra biển làm Khói”. Dòng Quotes đơn giản “đêm tàn và ngày lên , em vẫn sống bằng niềm tin đã có”. Ai cũng tin em còn sống . Ai cũng không hiểu ước muốn ra biển làm Khói của em . Ai cũng nghĩ em vẫn còn sống . Ai cũng gọi em . Có ai gọi được người đã chết quay về ?
Gần 200 entry bị em xóa bỏ từ bao giờ .
Còn lại một entry duy nhất . Bài “Biển Cạn” .
Khi em đi , em nghe “Biển Cạn” .
Khi em đi , em muốn người ta “To Where You Are”
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/summer35.jpg
And I believe that angels breath
And that love will live on and never leave...
Anh vẫn đang nghe “To Where You Are” .
Anh đang ngồi trên tầng cao nhất mà chúng ta có thể cùng nhau trèo lên – nơi lần cuối cùng anh ngồi với em . Nhìn lên trời thấy rất nhiều sao . Nhìn xuống đất cũng thấy rất nhiều sao . Em bảo em yêu Hà Nội , yêu tất cả những gì thuộc về Hà Nội . Mọi thứ.
Anh đã mất cả ngày ngồi ở rất nhiều hàng cafe , ngồi nhìn ra cửa sổ và ngắm Hà Nội theo cái cách mà em vẫn thường làm . Anh đã ngồi cả buổi chiều ở Gloria Jean’s để vẽ tranh
đường phố như em vẫn thường làm . Và bây giờ , anh đang ngồi trên một nơi rất cao và nhìn xuống như em vẫn ước sẽ làm cùng anh .
Anh thắp nến . Đủ 100 ngọn nến . Lung linh . Đẹp lắm ...
Anh cầm con gấu bông nhỏ em may cho anh . Khi nào anh buồn , hãy ôm nó , như ôm em , anh nhé .
Anh mang theo 100 bông hồng leo . Thơm lắm ...
Trên tay anh bây giờ là một đôi nhẫn . Em đã làm mất đôi vòng bạc của bọn mình (mãi bây giờ anh mới biết em lén giấu nó đi để mang cùng em lên thiên đường) . Anh mua đôi nhẫn này , bằng vàng trắng hẳn hoi nhé . Chắc em sẽ thích lắm . Anh định sẽ đeo vào tay em , chờ em lớn một chút nữa , rồi sẽ đi may cả váy cưới trắng ruy băng đỏ . Anh đã định như thế .
Fly me up to where you are
Beyond the distant star
I wish upon tonight .
To see you smile...
Bản nhạc “To Where You Are” vẫn đang vang lên trong không gian.
Em có ở trên thiên đường không nhỉ ? Chắc là có . Thế ở trên cao thế này , em có nhìn thấy anh không nhỉ ? Thế ở trên cao thế này , anh có đến được chỗ em không ?
Những bước chân đưa anh ra xa dần , xa dần.Không phải là biển . Nhưng anh vẫn muốn tiến vào cái không gian mênh mông trước mắt ấy , cái không gian phía trên là những ngôi sao và phía dưới cũng là những ngôi sao . Anh muốn nhìn thấy nụ cười em . Như nhìn thấy những ngôi sao .
Xa thêm một chút nữa . Xa thêm một chút nữa .
Anh có thể chạm được vào em ?
Giọng Josh Groban . Mùi hoa hồng thơm . Con gấu bông.
Và em . Cười .
Nụ cười hệt như anh nhìn thấy em lần cuối trong chiếc hộp màu trắng . Mãn nguyện .
Anh ơi . Với em , thế là đủ . Anh vẫn hay trách em là người tham vọng và hay ôm đồm . Anh trách em thích làm khổ mình . Nhưng ở cạnh anh , em nhận ra biết đủ là đủ . Giống như tình cảm của chúng ta vậy . Anh sẽ không giận em chứ nếu em nói : với em , cuộc sống này thế đã là quá đủ .
Anh nhìn quanh . Một mình anh . Nhưng sao anh vẫn cảm thấy em ở gần đây , rất gần . Ôm chặt lấy anh khi anh chới với muốn buông mình rơi .
If only for awhile
To know you’re there
A breath away’s not far
To where you’re ...
Anh ngồi trước ngôi mộ của em . Vẫn còn rất nhiều những vòng hoa trắng và những bông hồng đỏ . Anh nhìn thấy cả một giỏ lan tiêu màu vàng rất đẹp. Anh nhìn thấy cả một con ốc biển rất to đặt ngay trên mộ .
Bố em đến , cùng với ông nội em . Họ đặt trên mộ em một con gấu bông rất to . Bố em quỳ xuống bên cạnh anh .
"Khi còn sống , con bé rất thích gấu bông . Một tuần trước khi nó ra đi , nó chạy đến , ôm chầm lấy bác và tíu tít “Bố à , lâu lắm rồi bố không tặng con một con gấu bông nào đấy nhé”. Sắp sinh nhật nó , vậy mà.....Ai mang hoa lan tiêu đến thế này ? Màu vàng , con bé thích lắm đây."
Và bố em khóc. Anh nhìn lên , nước mắt của ông em cũng rơi ra từ bao giờ . Anh im lặng ...
Anh à , cuộc sống có nhiều lựa chọn , dù thế nào đi chăng nữa , anh cũng hãy chọn niềm vui và yêu thương , anh nhé . Hãy tin rằng chúng ta sẽ ổn.Hãy sống tốt , anh nhé . Phải sống đấy , dù sống khó khăn , vất vả , sống đau khổ hay mệt nhọc , nhất định phải sống , anh nhé . Để hái hoa bồ công anh cho em . Anh biết mà , một mình anh biết , em thích bồ công anh.
Lời của gió hay lời của em....
I know you’re there.
A breath away’s not far. To where you’re.
Trên mộ em , anh đã khóc.
Những bông hoa bồ công anh , cuối cùng , cũng đã tung mình theo gió .
Vì sao ?
Vì anh yêu em .
__________________
Thanks Reishi
Trang Tử
11-10-08, 11:07:17 AM
“Nếu anh yêu em, em sẽ yêu anh chứ?”
“Nếu em đồng ý thì em bị điên rồi.”
Cô ấy vuốt tóc, cười 1 nụ cười bí hiểm,
người ta nói nước mắt là vũ khí của phụ nữ, nhưng tôi thấy,
nụ cười có tính sát thương cao hơn.
“Vậy em nên điên đi.”
……….
“Nếu anh có cơ hội quay lại, anh có hỏi câu đó ko?”
“Không.”
Tôi đáp gọn lỏn, dứt khóat, chán nản.
Mối quan hệ hơn 1 năm với đầy rẫy mệt mỏi làm tôi phát điên,
với 1 cô gái ko đơn giản như em.
Tôi chỉ cần 1 người vợ.
“Ừ, nhưng anh không có cơ hội đó.”
Cô ấy lại vuốt tóc và cười 1 nụ cười xa xăm.
Tôi thấy nó ko còn là vũ khí mà giống như 1 chiếc gông cùm,
trói chặt tôi.
………
“Kể từ nay 2 anh chị đã là vợ chồng.”
“Tôi có quyền hối hận ko?”
Người phụ trách đăng ký kết hôn nhìn tôi ngơ ngác,
vị hôn thê bên cạnh tủm tỉm cười, rồi nói láu lỉnh.
“Dĩ nhiên là có.”
Chúng tôi lấy nhau. Đám cưới hoành tráng ko kém 1 ai.
………
“Tòa đề nghị 2 anh chị suy nghĩ lại trước khi quyết định ly hôn.”
“Suy nghĩ lại thì ko ly hôn mà là giết nhau đó ạ.”
Cô ấy vừa nói, vừa đùa.
Chủ phiên xử hòa giải lắc đầu trước thái độ của nàng,
nhìn sang tôi.
Chỉ 1 cái nhún vai, tôi cũng cười.
…………
“Anh rút đơn đi.”
“Ừ, để mai.”
Chúng tôi ko suy nghĩ, cũng ko cố tình hòa giải, mà vì 1 lý do khác.
Tôi làm cha.
Vợ tôi thậm chí ko biết mình mang thai khi cô ấy đánh máy tờ đơn ly hôn.
Khi mẹ vợ nghi ngờ bảo đi xét nghịêm,
đọc kết quả, cô ấy chỉ nói 1 câu đó,
kèm theo 1 nụ cười tỉnh queo.
………
“Tại sao ba mẹ lấy nhau?”
“Vì yêu nhau”
“Tại sao ba mẹ yêu nhau?”
“Vì giống nhau.”
Nàng cho thằng bé leo vào lòng và đáp,
dịu dàng hơn bất cứ bà tiên nào.
“Giống nhau thế nào?”
“Điên như nhau.”
Tôi nói. Cô ấy vuốt tóc lần thứ n, cười lần thứ n,
và làm tôi yêu ở tận cùng vô cực.
……
“Anh có muốn đi với em ko?”
“Lady first”
Tôi vuốt tóc nàng, nàng mỉm cười,
và nhắm mắt lại.
Em đi trước nhé,
anh năm sau tròn 75 rồi, phổi đã trắng xóa vì khói thuốc,
cho nên…
“Nhớ mua vé tàu cho anh.”
hẹn em ở đó, thiên đường.
Để anh lại thấy nụ cười em…
____________________
Thanks Reishi
____________________
hôm nay, 11:07:17 AM #3
Trang Tử
Cóc Teen
Tham gia: Nov 2007
Hộ khẩu: °ღܨܓ`๑’-The desert of life-`๑’ܓܨღ°
Bài: 1,111
Giới tính:
Họ và tên:
Nguyễn Văn Dũng
Mã số sinh viên: 00712
Lớp: SE0301
Cảm ơn: 108
Được cảm ơn: 91
Trang Tử
11-10-08, 11:25:11 AM
Gửi Rei: Thanks Rei. Tớ dành bài thứ 1110 và 1111 này để post 2 truyện này. Nhớ hồi ấy, cả tớ và Rei đều rất thik nó, Rei còn bảo tớ phân tích, bình luận nữa chứ. Lúc ây cũng vui thật, mà sao Rei lại thik cách bình luận của tớ nhỉ? Tớ nhớ hồi đó Rei bảo cách bình luận của tớ thật kỳ lạ, mới và thú vị, cũng rất đặc biệt nữa. Hì, Rei ơi, tớ mà đc như thế ư ^^!
Truyện thứ nhất tớ đã nói với Rei rằng tớ ko dám bình luận gì cả. Nó quá đặc biệt, tớ ko đủ khả năng để nói bất cứ điều gì về truyện... Sau rồi Rei cứ hỏi tớ mãi, tớ cũng chỉ nói rằng: Đọc xong truyện tớ đã khóc... Và Rei cũng hiểu tớ.
Truyện thứ 2 Rei bảo tớ nhận xét. Tớ dành luôn 2 từ "Bất Ngờ", tớ bảo với Rei rằng tớ hoàn toàn bị bất ngờ trước truyện này, xuyên suốt cả truyện là những điều mà tớ ko tưởng tượng ra đc. Tớ nhớ tớ đã bảo, nếu ai đã từng đọc Harry Potter và tưởng tượng ra những hình ảnh của câu truyện thì sẽ cảm nhận truyện này tốt hơn. Rei cười :)
Tớ bảo với Rei, diễn biến của truyện là cả cuộc đời nhưng lại diễn ra quá nhanh, và truyện cũng lấy hình ảnh nụ cười làm điểm nhấn, một nụ cười vừa yêu thương, vừa hờn giận, vừa trong lành, vừa bí hiểm,...
Rei nói Rei thik cách phân tích của tớ. Tớ vui ^^!
Rei còn bảo tớ tiếp tục phân tích tiếp những truyện mà Rei sẽ post về sau, tớ đồng ý...
Nhưng...
Rei post thêm 2 truyện "The last illusion..." và "Ko là cổ tích"
Tớ vẫn nói những gì tớ nghĩ...
Rei vẫn thik...
Nhưng rồi từ lần đó, tớ ko còn gặp lại Rei nữa...
...
Thời gian qua đi, và những ký ức về Rei cứ mờ dần, mờ dần... cho đến hôm nay... Tớ vô tình mở lại cái file đã cũ, và thấy những truyện này mà tớ đã lưu giữ lại... Tớ lại nhớ đến Rei... Tớ lang thang đi tìm những thông tin cũ về Rei, ít quá, sơ sài quá... Kia là cái blog của Rei, rồi cả Web của Rei nữa... có những bài Rei mới post, nhưng tớ chẳng thấy những câu chuyện của Rei đâu, những bài thơ của Rei đâu?
Rei đây rồi mà tớ chẳng dám nói điều gì... Bởi lẽ chắc gì Rei đã nhớ là đã từng gặp tớ... Rei ở trên cao mà... cao hơn tớ rất nhiều...
Dù sao, tớ vẫn luôn dành cho Rei những lời cảm ơn chân thành...
Và tớ luôn hi vọng sẽ đc tiếp tục đọc những truyện, những bài thơ mà Rei thik, có thể là của Rei, có thể là Rei sưu tầm...
Hi vọng là như vậy...
P/s: Người đang đứng trong avatar của tớ là Rei đấy :99: Rei hay suy tư lắm, ko biết giờ thế nào rồi...
Trang Tử
11-11-08, 08:18:56 AM
Một chút về nước mắt nhé :)
Viên thuốc trong veo mang tên... Nước mắt
Nước mắt luôn đc nhắc đến như một người bạn... buồn bã, chán đời và xấu xí, ko xinh đẹp như nụ cười. Hi hì, nhưng mà cứ khóc đi, nếu bạn-muốn-khóc. Vì đó là cách bạn lấy lại nụ-cười-thật-sự một cách... nhanh nhất!
*Một viên thuốc trong veo bé tẹo
Một hạt nước mắt trong veo, nặng chưa đến 15mg cơ, nhưng trong đó là biết bao công dụng to lớn.
Nước mắt có hoạt chất giảm đau và kháng viêm này, cấu trúc tương tự nội tiết tố của tuyến thượng thận. Có cả mon có tính kháng sinh nữa.
Khi bạn buồn hay gặp chuyện gì đấy kinh khủng, cơ thể sẽ hao tốn năng lượng, yếu đuối hơn và dễ ngã bệnh lắm. Càng cố gắng chịu đựng, kìm nén, cơ thể càng chịu nhiều áp lực. Nếu khóc đc, thì bạn đang tiêm cho mình một mũi đề-phòng-bị-bệnh đấy :)
Nước mắt cũng góp phần nhiều trong việc xoa dịu những vết thương, hay những cơn nhức đầu chẳng hạn. Buồn rũ rượi, đầu óc mù mờ... Nước mắt tuôn ra sẽ giúp thần kinh mau cân bằng, ổn định lại, mở lối đi cho những suy nghĩ sáng sủa hơn.
Hì, nhưng mà một giọt nước mắt vẫn chưa làm nên "đại sự" đâu. Chúng chỉ thực sự phát huy tác dụng khi bạn khóc-thực-sự, khóc sướt mướt, khóc bù lu bù loa lên í. Thật mà, vì khi ấy não bộ và hệ thần kinh, các cơ mặt mới vận động toàn diện để "sa thải" ức chế và nỗi buồn ra, cũng như thực hiện các chức năng hay ho nói trên.
Nhưng đừng nên "cố gắng" khóc cho... tốt nhé. Phản tác dụng đó nha. Tự dưng tập trung tinh thần để "rặn" ra nước mắt, hay hít hà vài củ hành cho nước mắt tèm nhem ra. Phản tác dụng là ở chỗ bạn đang kích thích các cơ mặt nhăn nhó đến nhăn nheo, mau già đấy!
-HHT 779- (còn nữa)
Trang Tử
11-11-08, 08:31:11 AM
(tiếp nhé)
*Nụ cười thua nước mắt ở chỗ...
Người ta bảo "Một nụ cười bằng 10 thang thuốc bổ", trong khi nước mắt chỉ là một viên thuốc trong veo bé tẹo, hơn ở đâu đc đây?
Bật mí cho biết nè: Người-ít-khóc là người dẫn đầu trong danh sách của những chứng nhức đầu, rối loạn tiêu hóa, nhồi máu cơ tim đấy. Ghê chưa? Ghê chưa?
Biết sao ko? Khi cảm xúc dâng trào í, và bạn muốn khóc, môi mím lại để nén cảm xúc sẽ khiến thanh quản rung lên bần bật. Điều đó khiến não căng thẳng luôn, ức chế và kích thích tuyến lệ bùng ra nước mắt. Nếu bạn cứ để cho nước mắt tuôn trào thì... tốt đấy, nó sẽ phóng thích các nội tiết tố giảm đau, an thần nữa nè. Giả tỏa thần kinh, giải tỏa đc bao nhiêu thứ, tâm trạng nhẹ nhõm hẳn.
Còn nếu cứ bặm môi thật chặt để nín, ko khóc hay tự lập cho mình thói quen "ko-đc-khóc!" thì chả khác gì đang nhốt cảm xúc mình lại, ko cho nó thoát ra. Mặt mũi bạn tỉnh qoeo ko sao, nhưng chắc hẳn cả cơ thể bên trong ấm ức ko yên với những suy nghĩ rối bời, nặng nề rồi. Não bộ ức chế thì ảnh hưởng ko tốt như đã nêu trên í.
Và bởi vì, đâu phải buồn mới khóc, phải ko? Xúc động, vui sướng tràn đầy... hihi, muốn khóc quá cơ, vì hạnh phúc quá cơ!
Đừng ngần ngại bày tỏ cảm xúc của mình nhé! It's OK2BME (It's okie to be me) mà! Yêu chiều bản thân mình đi nào, kể cả đó là những giọt nước mắt làm mũi bạn đỏ ửng lên như một quả cà chua, nhé!
-Tia_nắng_số_12-HHT 779
Trang Tử
11-11-08, 08:35:31 AM
Một chút trùng hợp thú vị, ngày hôm qua mở file cũ thấy truyện cũ của Rei, mình lập cái topic mang tên "Tears" để chia sẻ. Chiều qua nổi hứng mua cuốn HHT, và lại bất ngờ thấy bài này. Hay thật... :)
Có một điều mình ko thấy nói đến. Điều này cũng từ kinh nghiệm của mình thôi :) Khi ta khóc, nước mắt có chứa những chất gây buồn ngủ :) chính vì thế, mỗi khi thấy buồn, thấy vô vọng, thấy chán nản,... tớ khóc, tớ khóc để đc ngủ một giấc thật ngon, một giấc ngủ thật êm đềm để tạm thời quên đi những vết thương của cuộc sống...
GiangPhuYen
11-12-08, 01:19:22 AM
Ôi, câu chuyện này thật lãng mạn. Mới đọc xong phần đầu thui mà đã rưng rưng nước mắt thui! Thanks cái nào!
Miss.Tee
11-12-08, 06:51:15 AM
:(( :(( :(( .So Sad !
Trang Tử
11-12-08, 08:16:43 AM
Hix hix, mấy bữa nay nổi hứng xem "Bỗng dưng muốn khóc"... nản thiệt, nhiều lúc cũng thấy rưng rưng :(
.::Leo::.
11-12-08, 08:21:57 AM
Hãy khóc đi khóc đi đừng ngại ngần :))
Trang Tử
11-12-08, 08:23:58 AM
Có những lúc muốn khóc thật to nhưng ko đc Leo ạ :(
GiangPhuYen
11-12-08, 11:06:29 AM
Hix hix, mấy bữa nay nổi hứng xem "Bỗng dưng muốn khóc"... nản thiệt, nhiều lúc cũng thấy rưng rưng :(
Úi, phim đó hay vậy sao? Phải down về xem mới được. Thấy ấy xem khen hay hoài mà chẳng tin. Try to know !
Trang Tử
11-12-08, 12:49:54 PM
Sorry, I'm sorry... Goodbye!
Lehoangel
11-21-08, 03:02:25 PM
Cái chữ ký ... đừng nói là ...
Thực ra thì tớ cũng quen một người giống hệt trong truyện miêu tả, yêu đời và thỉnh thoảng hay rạch tay hoặc... treo cổ :| Khác mỗi cái là bạn ấy vẫn sống thôi.
Trang Tử
11-27-08, 01:57:56 PM
Ko phải vậy đâu ^^!. tớ cũng định ra đi... nhưng rồi ko kiềm nổi lòng mình và lại quay lại... chẹp! (chút nữa viết tiếp ^^!)
bongma
11-27-08, 08:08:58 PM
Điên quá!
Có những nỗi buồn không nói ra được thì đừng nói ra.Nói ra được thì đừng giấu trong lòng.
Không có chuyện gì là không thể giải quyết.Quan trọng là bạn sẽ cùng ai giải quyết nó.
Trang Tử
11-27-08, 08:32:23 PM
Đúng rồi. quan trọng là với ai. Cái "với ai" đấy mới là vấn đề đấy mày ạ. nhưng mà người muốn thì chẳng được. kẻ chẳng cần lại cứ sấn đến. mệt!
bongma
11-27-08, 08:52:26 PM
Một người mà mày cảm thấy có thể nói được,một bờ vai tin cậy,biết lắng nghe.
Trang Tử
11-28-08, 08:42:04 AM
ai chẳng biết là thế >"<! nhưng mà người mình cần thì ko đc. người ko cần thì cứ mò tới. (như mày chẳng hạn :lau4:)
Trang Tử
11-28-08, 09:56:55 AM
""Khóc", đã bao giờ bạn khóc chưa? Chắc hẳn là phải có. Một đứa trẻ khi được sinh ra, dấu hiệu đầu tiên để cho biết sự tồn tại của một mầm sống đó chính là tiếng khóc. Còn đối với người lớn tuổi, khóc có phải là biểu hiện của sự mềm yếu? Điều đó nghe thì cũng có lý đấy nhưng suy ngẫm kỹ thì chỉ đúng một phần. Là một con người, thì đó cũng chỉ là cảm xúc tự nhiên mà tạo hóa đã dành cho chúng ta, khi buồn cũng "khóc", khi vui cũng "khóc", "khóc" vì sung sướng, "khóc" vì xúc động, "khóc" vì căm hận hay "khóc" vì giận dỗi, đó chính là những biểu hiện cảm xúc rất thật, rất con người.
Là con trai, đôi khi những lần mình đối diện với những chuyện buồn, mình cũng đã từng rơi nước mắt đấy chứ ( vì mình cũng là một con người cơ mà). Vì vậy, mỗi khi bạn gặp những chuyện không vui, không như mình mong muốn, nếu có muốn khóc thì bạn cứ khóc, đừng cố kìm nén nhé, vì khóc cũng chính là một cách giải tỏa tâm lý rất hiệu quả đấy. "
(...::WIND::... 's blog)
Một ngày buồn... và thèm được khóc như ngày xưa... tôi lại lang thang, nhưng trên thế giới ảo này. Tiện tay tôi gõ vào google từ: "thèm được khóc" và tôi nhận ra chẳng riêng tôi mà trên thế giới cũng thật nhiều người thèm được khóc... khóc cho vơi đi những nỗi lòng nặng nề u uất... khóc để thấy nhẹ nhõm hơn...
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/sadmanmj2.jpg
Từ khi sinh ra con người đã gắn liền với những giọt nước mắt... có lẽ đây cũng chính là những giọt nước mắt ý nghĩ nhất, những giọt nước mắt chào đời...
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/khoc_nb-1.jpg
Nhớ thuở ấu thơ, tôi khóc nhiều lắm... có lần nửa đêm tỉnh dậy chẳng thấy ai đâu... tôi khóc. Có lần giữa trưa trốn mẹ đi chơi về bị đánh... tôi khóc... Có lần tôi ốm nặng đồi... tôi khóc... những giọt nước mắt hồi ấy còn trong sáng lắm... còn ngọt ngào lắm...
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/untitled-4.jpg
Thời gian làm cho tôi lớn dần lên và những giọt nước mắt cũng ít dần... tôi ít khóc hơn... phải chẳng tôi đã trưởng thành? đã cứng rắn hơn hồi nhỏ? có lẽ vậy... nhưng thực sự đã biết bao lần tôi kìm nén ko tuôn ra những dòng nước mắt... ko bật ra những tiếng khóc...
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/cry_s2.jpg
Tôi tự hỏi tôi khóc vì điều gì? chính tôi cũng chẳng xác định rõ được...
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/17480843_2.jpg
Tôi khóc cho tôi...
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/sdssdf.jpg
...Cũng có thể cho người khác...
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/42121202336314.jpg
Đôi khi buồn... nước mắt tự nhiên tuôn ra...
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/44s5f03.jpg
Có những giọt nước mắt chảy ngược vào trong... có những tiếng khóc không bật thành lời...
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/cry.jpg
Tôi cứ suy nghĩ... và suy nghĩ... để đối diện với chính mình... rồi gục xuống... và nhắm mắt...
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/lonelybyalicansoysalha5.jpg
cho dòng lệ khe khẽ tuôn ra trong tiếng nấc nghẹn ngào...
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/tffhurt2cv4jz.jpg
Đôi khi người ta cần một bờ vai...
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/cry_.jpg
Đôi khi người ta cần một câu nói...
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/Havianhskhngkhcemnh-2.jpg
chẳng có...
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/pain1_renamed_21817.jpg
Tôi vẫn bình thường thế... nhưng tâm hồn đang khóc...
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/2328580491_f2b2cab576_o.jpg
bongma
11-29-08, 10:28:45 AM
Có những lúc cần khóc để thấy mình mạnh mẽ hơn.Có những lúc cần phải khóc để những ngày qua thấy mình còn sống và còn cảm nhận được cuộc sống.Hãy khóc nhiều vào tử ạ để đến lúc không thể khóc được mà phải mạnh dạn đứng lên.OK?
raincatcher
11-29-08, 03:54:44 PM
DỰA VAI ANH MÀ KHÓC.
Có cánh hoa nào mà không tàn úa?
Có hạnh phúc nào sẽ chẳng hư hao?
Có cuộc đời nào không xuống thấp lên cao?
Có môi nào chưa rung vì tiếng nấc?
Có những khoảng cách dù gần trong gang tấc
Vẫn hình như trăm ngàn dặm xa xôi
...Và có những chiều em cảm thấy đơn côi
Hãy về đây, dựa vai anh mà khóc
Kể cho anh nghe chuyện đời gai góc
Chia bớt cho anh cảm giác xót xa
Vì anh suốt đời là một sân ga
Đón nhận buồn vui con tàu em chở đến
Dù có một ngày con tàu em thay bến
Sân ga này cũng vẫn sẽ còn đây.
...Và khi nào sầu nặng dáng em gầy
Hãy trở lại, dựa vai anh mà khóc
Than thở với anh rằng người đời lừa lọc
Sớt bớt cho anh nỗi khổ bị dối gian
Anh sẽ vỗ về "Dù mất cả trần gian
Em luôn có bờ vai anh để khóc
Em không bao giờ lẻ loi cô độc
Em không bao giờ thiếu một bờ vai
Em không bao giờ thiếu một vòng tay
Khóc đi em, dựa vai anh mà khóc!
Có thể một ngày mình sẽ xa nhau ...
Bởi vì Anh? vì Em? hay vì ai đó?
Những dấu hỏi tình yêu vẫn muôn đời bỏ ngỏ
Tìm đâu câu trả lời!
Có thể một ngày mình sẽ xa rời...
Để lời hứa xưa rơi vào nơi quên lãng
Chỉ còn một người trong bóng chiều nhập nhoạng
Choáng váng nỗi đau
Có thể một ngày.... mình không còn là của nhau
Ánh mắt cũ rồi cũng thành xa lạ
Thời gian cứ trôi mà dòng đời hối hả
Cả nỗi đợi chờ có thể sẽ quên đi
Có thể một ngày... cộng hết nỗi chia ly
Cũng chẳng đủ để hoà thành nước mắt
Cái nắm tay từng một thời rất chặt
Vậy mà rời nhau hờ hững thở dài !
Có thể một ngày ...có thể lắm ngày mai
Nhưng điều đó mãi chỉ là "có thể"
Khi chúng mình đủ niềm tin hơn thế
Sẽ làm nên điều" không thể" trong đời.
(St)
Tác giả: chưa biết. :D
Trang Tử
11-29-08, 04:17:46 PM
to sứt: Hết kỳ này chắc mọi áp lực sẽ đổ lên đầu. tao tính bảo lưu rồi khi nào học xong lớp C tao đi đâu đó một thời gian cho khuây khỏa, kiếm một chỗ thật yên tĩnh để khóc. chắc sẽ kiếm một ngọn núi cao nào đó...
conang_yeutinh
11-29-08, 04:20:00 PM
hix hix,pùn quá:((
Trang Tử
11-29-08, 04:22:31 PM
to u: ^^! sao buồn vậy? đọc bài thấy buồn hay là đã buồn sẵn rồi ^^!
___
Nắng đấy. nắng về kìa... gió nữa... gió cũng về... nhưng... người đâu nhỉ?
raincatcher
11-29-08, 04:24:42 PM
to sứt: Hết kỳ này chắc mọi áp lực sẽ đổ lên đầu. tao tính bảo lưu rồi khi nào học xong lớp C tao đi đâu đó một thời gian cho khuây khỏa, kiếm một chỗ thật yên tĩnh để khóc. chắc sẽ kiếm một ngọn núi cao nào đó...
sao anh nói nghe ghê vậy =.= XÌ TRÉT oy`,spam đi cho vui,đi đâu phí thời gian quá,time is money :action09:
Trang Tử
11-29-08, 04:30:32 PM
mình đang kiếm tìm sự cân bằng mà... và một sự khởi đầu mới nữa... chưa biết chừng... thôi. thời gian sẽ trả lời
bongma
11-30-08, 08:40:50 PM
to sứt: Hết kỳ này chắc mọi áp lực sẽ đổ lên đầu. tao tính bảo lưu rồi khi nào học xong lớp C tao đi đâu đó một thời gian cho khuây khỏa, kiếm một chỗ thật yên tĩnh để khóc. chắc sẽ kiếm một ngọn núi cao nào đó...
Tùy mày thôi thế cũng được giải tỏa tâm lí rồi học tiếp cũng được không sao.Nhưng phải luôn đặt những điều quan trọng lên đầu đừng quên.Có gì cứ nhờ tới anh em không sao đâu.Giúp được gì anh em sẽ giúp.Cố lên,tao tin tất cả chúng ta sẽ làm được.
bongma
11-30-08, 08:42:52 PM
DỰA VAI ANH MÀ KHÓC.
Có cánh hoa nào mà không tàn úa?
Có hạnh phúc nào sẽ chẳng hư hao?
Có cuộc đời nào không xuống thấp lên cao?
Có môi nào chưa rung vì tiếng nấc?
Có những khoảng cách dù gần trong gang tấc
Vẫn hình như trăm ngàn dặm xa xôi
...Và có những chiều em cảm thấy đơn côi
Hãy về đây, dựa vai anh mà khóc
Kể cho anh nghe chuyện đời gai góc
Chia bớt cho anh cảm giác xót xa
Vì anh suốt đời là một sân ga
Đón nhận buồn vui con tàu em chở đến
Dù có một ngày con tàu em thay bến
Sân ga này cũng vẫn sẽ còn đây.
...Và khi nào sầu nặng dáng em gầy
Hãy trở lại, dựa vai anh mà khóc
Than thở với anh rằng người đời lừa lọc
Sớt bớt cho anh nỗi khổ bị dối gian
Anh sẽ vỗ về "Dù mất cả trần gian
Em luôn có bờ vai anh để khóc
Em không bao giờ lẻ loi cô độc
Em không bao giờ thiếu một bờ vai
Em không bao giờ thiếu một vòng tay
Khóc đi em, dựa vai anh mà khóc!
Có thể một ngày mình sẽ xa nhau ...
Bởi vì Anh? vì Em? hay vì ai đó?
Những dấu hỏi tình yêu vẫn muôn đời bỏ ngỏ
Tìm đâu câu trả lời!
Có thể một ngày mình sẽ xa rời...
Để lời hứa xưa rơi vào nơi quên lãng
Chỉ còn một người trong bóng chiều nhập nhoạng
Choáng váng nỗi đau
Có thể một ngày.... mình không còn là của nhau
Ánh mắt cũ rồi cũng thành xa lạ
Thời gian cứ trôi mà dòng đời hối hả
Cả nỗi đợi chờ có thể sẽ quên đi
Có thể một ngày... cộng hết nỗi chia ly
Cũng chẳng đủ để hoà thành nước mắt
Cái nắm tay từng một thời rất chặt
Vậy mà rời nhau hờ hững thở dài !
Có thể một ngày ...có thể lắm ngày mai
Nhưng điều đó mãi chỉ là "có thể"
Khi chúng mình đủ niềm tin hơn thế
Sẽ làm nên điều" không thể" trong đời.
(St)
Tác giả: chưa biết. :D
Bài hãy tựa vào vai anh mà khóc mình đã post lên rất lâu rồi không ngờ lại có người post lại.Ha ha.
Trang Tử
11-30-08, 09:09:10 PM
Thanh ku nhé. tao hiểu mày mà. đâu cần phải nhắc thế ^^!
Trang Tử
12-06-08, 12:15:35 PM
Nước mắt
http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Nuoc-mat-V4men.IWZB7ZFB.html
Lyric:
Em ơi sao ta luôn trách nhau..
Giận hờn để rồi lại cách xa...
Thời gian trôi đi trôi đi không quay về ...
Để ta đi bên nhau tuy không nhiều..
Em ơi sao em không đến cho..
Em ơi sao em hoài cách xa..
Nhìn lại xa xôi tương lai nếu gặp lại ..
Dìu trong đôi tay thân thương cố dang rộng ..
Lệ buồn thương nhớ đã vì em đã vì em..như tình anh..
Vì anh mãi mang tình yêu như ngày xưa...
Rồi khi anh khóc những lần sau vẫn vì em vẫn vì em..
Vì em anh mãi luôn mong chờ ..
Chờ em đến yêu anh như ngày xưa...
Em ơi nơi đây anh vẫn mơ
Giận hờn để rồi mình cách xa...
Thời gian trôi đi trôi đi không quay về ...
Để anh mang em yêu quay trở về...ngày xưa
Lệ buồn thương nhớ đã vì em đã vì em..như tình anh..
Vì anh mãi mang tình yêu như ngày xưa...
Rồi khi anh khóc những lần sau vẫn vì em vẫn vì em..
Vì em anh mãi luôn mong chờ ..
Chờ em đến yêu anh như ngày xưa...
Trang Tử
12-12-08, 09:46:42 AM
Lyric: Vùng trời bình yên...
Mây lang thang buồn trôi
Nặng mang ưu tư khát khao trong tim tháng ngày
Theo mưa rơi lạnh căm
Từng đêm anh nghe xót xa em ơi có hay
Giữa bóng tối chập chùng
Tình anh như giấc mơ xanh bao hy vọng
Dẫn lối bước anh về
Dìu em qua đắng cay
Xua mây đen tàn nhanh
Mặt trời bừng tia nắng tươi lung linh ấm nồng
Khi cơn mưa vụt qua
Tình yêu đưa ta thoát cơn phong ba bão giông
Khuất lấp những đêm dài
Mặt trời luôn chiếu soi cho em yêu đời
Xóa hết những nghi ngờ
Tình yêu như khúc ca
Từng vòng tay trao hơi ấm
Rộn rã đôi tim mừng vui gặp gỡ
Trong ngày mới, nắng say tình dâng ngập lối
Nắng len qua hàng cây, gió mơn man đùa lả lơi đàn bướm
Bước chân vui hạnh phúc, nắm tay ta về vùng trời bình yên
Mây lang thang kiếm tìm gió... gió đã bay về phương nào xa mất... mây tự trách mình dại khờ... để mỗi lần nhớ về gió... mây lại tuôn mưa... những giọt mưa nặng trĩu... mặn chát...
Bí Ngô
12-12-08, 10:27:50 AM
đọc xong mấy bài này lại muốn khóc
raincatcher
12-12-08, 11:07:40 AM
hãy khóc đi khóc đi đừng ngại ngùng:cool1:
Trang Tử
12-12-08, 11:36:52 AM
Có những giọt nước mắt trước những thất bại... và những giọt nước mắt sau những thành công...
:sad::sad::sad:
Trang Tử
12-12-08, 10:12:42 PM
khỉ khỉ khỉ... đạp chết giờ.... uh thì đạp đi... chết càng tốt... ôi con mẹ... đời là cái đinh gỉ gì mà phải lăn tăn thế. Đập!
Trang Tử
12-16-08, 08:59:58 AM
Cơn gió nào vừa thổi qua làm rơi tờ lịch cũ... rớt xuống vũng nước... ướt nhẹp... tan ra...
Anh giật mình nhận ra rằng thời gian đã mất theo từng giây phút anh sống... vậy là mất thật rồi...
...nhớ lại cái ngày ấy... trời không mưa... mà sao vai áo anh ướt đẫm...
...nhớ lại cái ngày ấy... đêm không gió... mà sao trong anh lạnh buốt...
...nhớ lại cái ngày ấy... ngày em ra đi...
mỗi lần nhớ...vệt nước chảy dài trên má... khắc sâu vào trái tim đang rét buốt...
Trang Tử
12-16-08, 10:59:47 AM
http://i733.photobucket.com/albums/ww338/niceicon/32.gif uh. thì khóc http://i733.photobucket.com/albums/ww338/niceicon/emo31.gif
Trang Tử
12-19-08, 12:06:27 PM
Nuốt uất hận trong lòng mà chẳng thế nói ra... bí bức, chỉ biết than khóc cho cái phận... đời nó vốn thế. khốn nạn!
raincatcher
12-19-08, 12:22:10 PM
gì thế này,nghe bi kịch wá,có nhất thiết phải bức xúc thế không anh
Trang Tử
12-19-08, 12:24:10 PM
ko quá đáng đâu. chỉ có đúng 2 từ thôi. Khốn nạn!
Đàn ông cũng đôi khi cần phải khóc :-"
Trang Tử
12-20-08, 07:39:43 PM
khóc nhiều là đằng khác :sosad:
Khi người đàn ông khóc :((
Trang Tử
12-20-08, 08:22:57 PM
Thì phải hiểu đó là lúc tột cùng đau khổ :sosad:
Trang Tử
12-24-08, 01:27:23 PM
Ngay lúc này đây. đang nuốt từng giọt nước mắt vào trong lòng... mọi chuyện quá bất ngờ... tôi sẽ phải nói "tạm biệt" thật sao???
Noel òy mọi chuyện cứ cho qua phiên phiến đi thôi anh Mây :))
bongma
12-24-08, 08:48:26 PM
Lang thang
... lang thang
... những giọt nước mắt
... buồn
...
...
...
Trang Tử
12-27-08, 09:22:48 AM
biết nói gì đây... đời nó vốn thế mày ạ http://i733.photobucket.com/albums/ww338/niceicon/01.gif
Trang Tử
03-28-09, 09:20:48 PM
Viết vội trước mùa mưa…
Chẳng có bữa cơm nào mà nghẹn đắng như hôm nay. Từng hạt cơm như phình to ra chặn đứng ở cổ, lại pha thêm cái vị mằn mặn nơi khóe mắt con thấm xuống.
Cuộc đời con sinh ra bên cái hơi mặn của biển, cái vị mặn ngọt ngào, thân thuộc, thương yêu.
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/06_Bien20DaNang.jpg
Con đã từng khóc khi còn bé, nước mắt dại khờ, hờn tủi, con khóc chỉ vì những lý do thật ngốc xít, hay những lần con làm buồn lòng cha mẹ.
Khi con lớn lên đôi mắt đã khô hơn, những lần ướt át dường như mất hết. Ngày con nhận giấy báo Đại học, con khóc, khóc vì niềm vui sướng, khóc vì bờ vai, đôi mắt cha mẹ con sẽ thêm hao gầy.
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/2328580491_f2b2cab576_o.jpg
Nhưng hôm nay, nước mắt cứ thì thầm, lặng lẽ lăn trên má. Đôi dòng lại thấm xuống cổ họng con… mặn chát, đắng lắm… chứ không còn ngọt ngào như những lần trước nữa. Dù khóc nhưng đôi môi con chẳng thể thốt nên lời, trái tim con bóp nghẹn, lòng trào dâng 1 niềm xót thương khôn xiết.
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/tffhurt2cv4jz.jpg
Bài hát “Bạn tôi” mà Quang Linh hát đâu đó vang lên, càng làm con thêm một nỗi buồn bỏng rát…
“…miền tây nước lớn, đứng ngồi không yên. Miền trung lũ lụt, suốt đêm không ngủ…”
Ôi quê ta đẹp biết nhường nào. Ngày con rời quê lên đô thành nhập học, con mang theo nỗi nhớ nhung da diết. Con chỉ mong quê hương mãi yên bình hạnh phúc.
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/sadmanmj2.jpg
Nhận từng lời tin tức miền trung, thật chẳng thể nào tả được tâm trạng của con. Dòng nước mắt chẳng ngăn nổi nữa…
Giữa Hà Nội nghe tiếng lòng vô vọng
Gục xuống bàn khe khẽ nấc từng cơn
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/untitled-5.jpg
Con chẳng thể ngờ câu thơ con viết giờ đã thành sự thực, cũng chẳng thể ngờ sự thật lại đắng đến vậy. Lạc lõng nơi đây nghe tin miền trung bão lụt mà con đành bất lực. Con có thể làm gì đây??! Con nhỏ bé quá…!
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/145-nguoi-thiet-mang-mat-tich-vi-mu.jpg
Bữa cơm hôm nay con chẳng thể nào nuốt nổi, khi con đang ăn ngon mặc đẹp nơi đây, thì miền trung quê con đang phải gồng mình hứng chịu những tai ương của thiên nhiên.
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/915833.jpg
Nhìn đứa trẻ bơ vơ gọi mẹ…
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/images815565_lu-lut.jpg
căn nhà tranh vốn đã rách nát, nay lại càng thêm tàn tạ…
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/images1596754_lulut33.jpg
Những đứa bé đang bươn chải giữa dòng nước lớn để kiếm sống…
những người bạn cùng trang lứa phải bỏ dở việc học hành để tìm những miếng cơm manh áo…
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/45259488-lu-lut-7.jpg
Thiên nhiên thật đẹp nhưng đôi khi tàn ác quá…. Cơn lũ tràn qua làng mang theo niềm hi vọng nhỏ nhoi của những con người bé nhỏ. Trận bão quét qua làng cuốn đi cả chút ấm áp của những căn nhà tranh vách đất…
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/image001.jpg
Sống nơi an bình ấm cúng, làm sao con có thể an lòng khi miền trung đang yếu ớt kêu cứu. Những tấm thân gầy gộc trên mái nhà trông dòng nước lũ mà bất lực…
Dù chỉ là gói mì tôm mà đôi khi con chê bỏ cũng đủ để họ ấm bụng qua ngày. Những con người đang bị cô lập giữa thế giới như trên hoang đảo không thức ăn, nước uống… chỉ hi vọng một điều duy nhất, duy nhất thôi…
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/080928175112-852-490.jpg
Con muốn bịt tai lại để khỏi nghe bài hát ấy…
“Miền tây nước lớn, đứng ngồi không yên
Miền trung lũ lụt, suốt đêm không ngủ
Chúng tôi vào đại học, bao nỗi âu lo
Dáng mẹ gầy hơn trước
Tóc cha thêm sợi bạc
Chiều nay tin bão phương xa
Lòng con chua xót…
Con chưa về, chưa về… lòng thắt cơn đau…”
Sao con thấy mình bất tài quá, con chỉ biết khóc nhìn miền trung thôi… Miền trung ơi! Cho con được khóc nhé!
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/cry_s2.jpg
“Quê hương ơi mùa này đừng ngập nước
Để làng mình hết mùa khỏi tha phương”
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/BO20VO.jpg
8h.16.11.07
Trang Tử
04-06-09, 11:16:58 AM
Sống…
Anh thường nói… sống khó lắm. Nó đã như câu cửa miệng của anh vậy.
Một ngày em gặp anh. Em hỏi anh về bí quyết, và phương pháp học tập đã giúp anh thành công. Rồi em lại than thở về việc học hành yếu kém của em. Em kể môn này khó, môn kia vất vả. Anh mỉm cười rồi nói: học không khó em ạ, sống mới khó.
Em hỏi anh tại sao? Anh bảo: em có quyết tâm, chịu khó, kiên trì, ham học thì học có gì khó đâu. Nhưng đã bao giờ em dám nói em đã sống để học chưa? sống khó là vì vậy.
Một ngày em gặp anh. Em đang buồn về chuyện tình cảm, mà thực ra lúc nào em cũng như vậy. trán em dường như luôn luôn in hằn hai chữ: thất tình. Em thấy anh đang ngồi trên mỏm đá mé biển. Anh đang ngắm những làn sóng lăn tăn của một buổi chiều biển êm đềm. Em đến ngồi cạnh anh và im lặng. Khi ánh mặt trời đã trốn xuống đáy biển, anh chợt quay sang hỏi em: lại buồn àh? Em khẽ gật đầu. Anh quay đi nhìn về phía xa xăm của biển cả rồi nói. Yêu không khó đâu, sống mới khó.
Em hỏi anh tại sao? Anh nói: em có sự chân thành, nồng nhiệt, khát khao thì yêu một ai đó có gì khó đâu. Nhưng em có thể sống để yêu mới khó.
Một ngày em gặp anh. Em kể cho anh về buổi trò truyện của mấy doanh nhân trẻ thành đạt với sinh viên trường em. Em than phục họ lắm, em ước gì một ngày nào đó em cũng sẽ được như họ. À không, phải hơn họ. Anh khẽ cười nói: Thành đạt có gì khó đâu em. sống mới khó.
Em hỏi anh tại sao? Anh cười: một chút cố gắng, khát vọng vươn lên, niềm tin vào bản thân em có cả rồi, lo gì một ngày nào đó không thành đạt. Thành đạt chỉ là một ánh hào quang nhỏ của cuộc sống, sống khó lắm em ạ.
Một ngày em gặp anh. Anh đang đùa nghịch cùng những đứa trẻ thả những chiếc diều bay vi vút. Em ngước nhìn theo chiếc diều rồi hỏi anh: anh ơi, hạnh phúc là gì vậy? nó có xa xăm như chiếc diều kia ko? Nó có phải níu giữ bằng một sợi dây mảnh mai nối tới chiếc diều kia ko? Rồi có thể nếu như em lỡ tay thả rơi dây diều, thì nó sẽ bay đi mất mãi mãi phải không anh? Lại vẫn ánh mắt ấm áp ấy anh nhìn em rồi trả lời: Chiếc diều ở xa nhưng là do em thả, dây diều mảnh mai nhưng vững chắc. Nếu em thả dây diều cho nó bay đi, nó sẽ đi cùng cơn gió tới những vùng đất khô cằn, những nơi tối tăm. Hạnh phúc sẽ không ở bên em nếu như em cứ gượng gạo níu giữ nó. Em sẽ thấy hạnh phúc khi em biết nắm giữ và thả đi. Em làm được không? Em cười: em làm được. Anh bất chợt thả tay cho chiếc diều bay đi… anh nói: ừ làm được điều đó không khó, sống mới khó.
Em hỏi anh tại sao? Anh nhìn theo chiếc diều dần nhỏ lại trong tầm mắt rồi nói: Hạnh phúc có thể bên em nếu em chịu khó tìm kiếm. nhưng hạnh phúc chỉ là bức tranh tô điểm vẻ bề ngoài của cuộc sống. Em sống để vẽ bức tranh đó mới khó đấy.
Chiều thu đi vội vã, ngày mưa đầu mùa đông em gặp anh. Em than thở với anh về tất cả những khó khăn của cuộc sống. những chướng ngại vật trên con đường đời của em sao mà nhiều đến thế. Từ chuyện học hành, yêu đương, tiền bạc, hạnh phúc,… em nói em thấy chán nản, mệt mỏi với cuộc sống của em. Em muốn rời xa nó…
Chỉ thấy anh im lặng nhìn vào nơi sâu thẳm của cơn mưa đầu đông rét buốt. Anh nhắm mắt lại, em nhìn thấy có một giọt nước mắt khẽ lăn ra từ khoé mắt anh. Rồi anh bảo: sống không khó em ạh.
Thoáng giật mình vì câu nói của anh. từ trước tới nay lúc nào anh cũng bảo sống khó lắm. giờ anh lại nói ngược lại.
Em hỏi anh tại sao? Anh quay đi không trả lời.
…
Cách đây 2 ngày. em phone cho anh… tiếng chuông vẫn đổ dài vang lên bài hát Nothing to lose mà anh yêu thích… nhưng không thấy anh trả lời…
…
Cuối tuần, em quyết định đến gặp anh. Em vẫn thường làm vậy mỗi khi em cần một chỗ dựa, một nơi ấm áp trở về sau chặng đường lạnh giá. Chặng đường từ nhà em tới nhà anh sao hôm nay dài một cách lạ lùng đến thế… trên con đường ấy, đã bao lần em vừa đi vừa hi vọng sẽ được gặp anh, được nghe những lời anh nói, bởi vì sau những lần gặp anh lúc nào em cũng đủ tự tin để vững bước trên con đường đời phía trước.
…
Nhưng hôm nay có thể sẽ là lần cuối cùng em đi trên con đường này…
Em bang hoàng đón nhận cái tin anh đã ra đi vĩnh viễn… căn bệnh quái ác ẩn sâu trong người anh giờ đã hiện nguyên hình là một con quái vật khủng khiếp. Nó đã kéo anh về với lòng đất mãi mãi…
…
Đôi chân em không đứng vững được nữa… em quỵ xuống… đôi mắt em vẫn chưa tan hết sự bang hoàng…
Em bắt đầu khóc… khóc nhiều… khóc nhiều lắm… vậy là anh đã đi thật xa mất rồi…
Người ta đưa cho em một bức thư mà anh viết cho em trước khi anh ra đi…
“Nín đi nào, con trai mà khóc trông kỳ lắm. anh chỉ đi đến một nơi xa xôi nào đó thôi. Em cứ tin là một ngày nào đó anh sẽ quay lại mà”
Ko. Em biết anh sẽ không quay lại được nữa…
“Còn nhớ câu hỏi cuối cùng của em không. Anh đã nói: sống không khó. Nó ngược hẳn với những gì anh đã nói trước kia phải không ^^! Em đã hỏi anh tại sao. Anh không dám trả lời em lúc đó. Chỉ đến khi này anh mới dám trả lời em. Sống không khó đâu em ạ. Chỉ cần em tin rằng em đã sống hết mình, cho em và cho mọi người. những khó khăn, vấp ngã chỉ điều kiện để em tôi luyện bản lĩnh sống của mình thôi mà. Em có biết cái gì khó nhất ko? chết là khó nhất em ạ. Người ta bảo chết là hết. anh không tin. Nếu chết là hết thì đâu có những giọt nước mắt của em và mọi người. Anh không sợ cái chết, nhưng với anh nó khó quá. Anh đã sống để xứng đáng với cuộc sống mà anh có. Anh đã vượt qua được cuộc sống và những khó khăn của nó. Nhưng anh lại không vượt qua được cái chết. Anh đã cảm nhận được lưỡi hái tử thần đang kề sát bên anh… anh viết vội những dòng này vì trước khi anh ra đi anh muốn mình được thanh thản nhẹ nhàng nhất. Anh chỉ tiếc mình đã không thể chiến đấu thêm được nữa với cái chết. và anh đã thua, anh ra đi mà trong lòng vẫn còn nặng nề quá. Rồi đây ai sẽ chăm sóc mẹ già… mọi người sẽ làm sao để nguôi ngoai đi nỗi nhớ về anh… rồi có những việc mà anh chưa kịp làm. Còn em nữa, em như một người em trai ruột thịt của anh…
anh tiếc là mình đã không thể giúp em được nhiều hơn nữa. Nhưng anh tin em có thể vượt qua được tất cả những chặng đường phía trước mà. Vững vàng lên nhé, em trai!”
Em đã hết khóc…nhưng giá như em có thể gặp anh lần cuối, để có thể nói cảm ơn anh. để có thể nói với anh rằng: anh không thua cái chết. anh đã thắng.
…
Chiều nay em sẽ đi thả diều… nó sẽ bay thật cao… thật cao… cho tới khi anh nhận được tin nhắn của em…
http://i453.photobucket.com/albums/qq252/sinhvienfpt/384603_1214833233.jpg
Bí Ngô
04-06-09, 11:18:41 AM
khóc vì quá vui rồi lại khóc vì quá đau
Lucifer_Vampire1
04-06-09, 12:14:41 PM
buồn và đầy ý nghĩa !! thanks !!
Cinderella
04-06-09, 01:42:34 PM
đôi khi không thể khóc dù rất muốn khóc!
đó có phải là vì con người ta cố kiềm chế???
Nấm Lùn
04-06-09, 04:11:26 PM
không biết nói gì hơn nữa :((
câu chuyện buồn và khiến phải suy nghĩ nhiều :(
Cinderella
04-07-09, 09:06:52 AM
Niềm tin (MTO 3 - 31/3/2009)
Tôi thích đôi mắt của Nga từ hồi nó còn bé xíu, đôi mắt trong veo như hai hòn ngọc cứ lấp lánh suốt ngày, đẹp lạ đẹp lùng!
Nga ước mơ mai sau làm vận động viên maratông, vì nó chạy nhanh lắm. Mỗi lần nó kể về ước mơ đó, mắt nó đầy rạo rực và những đam mê lấp đầy.
Tai ương gán xuống gia đình Nga buộc nó phải làm đơn thôi học lớp 10 ở trường chúng tôi. Nga bị tai nạn phải cắt bỏ hai chân. Tiền đóng học phí nhanh chóng bay vào những tờ biên lai thu viện phí. Đôi mắt trong veo ngày xưa biến mất, biến đi cùng với cái ước mơ nhỏ nhoi chưa bắt đầu đã kết thúc..
Chiều chiều, Nga ngồi trên xe lăn, mím môi đẩy hai vòng bánh xe và nguyền rủa thân thể tật nguyền nặng trịch của chính mình. Nó dừng trước cổng trường vào giờ ra về, nhìn chúng tôi ùa ra như ông vỡ tổ, những đôi chân rảo bước trên con đường ngập đầy lá rụng. Đôi mắt của nó cũng hóa thành mùa thu từ lúc nào. Tôi đứng lặng người nhìn nó mà nhớ về đôi mắt ngày xưa, mong sao có thể đem ước mơ về lại đôi mắt nó, để hai hạt ngọc kia lại trong veo những hạnh phúc bình yên..
Nga ngồi trên xe lăn phóng cái nhìn ra giữa biển khơi. Rồi nó lại cúi đầu nhìn đôi chân mình không vẹn nguyên, đôi mắt ngấn lệ. Từng giọt lệ xuyên vào tim tôi đau nhói.
Tôi cầm con diều mới mua đi về phía Nga. Mùa này, người ta thả diều nhiều lắm. Tôi muốn Nga cũng có được niềm vui như bao người khác.
- Tôi không thể chạy được - Nga buông một câu nói tuyệt vọng.
- Đừng lo - Tôi cúi người và đưa tấm lưng rắn rỏi của mình về phía nó - Leo lên đây. Tôi sẽ làm đôi chân của Nga.
Nga buông dây diều, tôi ôm chắc cặp đùi của nó mà chạy. Con diều bay lên cao, giọng Nga cười thánh thót, hòa với gió biển ru êm. Mồ hôi của tôi hòa quyện với những giọt nước mắt hạnh phúc của Nga rơi rớt trên vai. Tôi vẫn chạy, cát biển mịn màng in những dấu chân tôi trải dài. Nga quàng cổ tôi và nói:
- Cảm ơn cậu. Tôi mất đôi chân nhưng vẫn còn đôi mắt, cảm ơn cậu đã gieo niềm tin vào đôi mắt khờ dại này. Để tôi biết rằng cuộc sống đâu đã tới tận cùng, cậu nhỉ?
Sóng biển rì rào, diều tôi bay cao, ước mơ lại trở về. Chỉ cần có niềm tin thì có thể làm tất cả, Nga ạ. Hãy cứ giữ đôi mắt đầy nhiệt huyết ấy đi. Tôi tin cậu!
Thẩm Quỳnh Trân
bongma
04-07-09, 09:39:18 PM
Phải chăng SV FU không bao giờ biết khóc ????
Những giọt nước mắt hồn nhiên và vô tư ....
Cuộc đời thật thích đùa giỡn với con người ....
Nước mắt còn rơi thành từng giọt ....
Ơ hờ và thẫn thờ ....
Vô tâm ....!
Powered by vBulletin® Version 4.1.5 Copyright © 2012 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.