View Full Version : Mưa !
Tử Hà
11-04-08, 08:38:00 PM
(Truyện do một người bạn học tại RMIT TP Hồ Chí Minh viết)
Trời mưa ư? Ngoài trời đang mưa đó ư?
Dù ở ngồi trong phòng lạnh của một quán café quanh những tiếng nhạc du dương của giai điệu buồn man mác, nhưng chẳng hiểu lí do gì mà tôi lại nghe tiếng mưa rơi thật rõ. Mưa rơi làm cho người ta thường nhớ đến nhiều kỉ niệm mà hầu hết chỉ là những hồi ức buồn. Cái lành lạnh của trời mưa dường như cũng làm cho lòng người cảm thấy se lại.
Từ trước đến giờ tôi luôn có cảm giác thích thích cái se lạnh đó, thích những giọt nước từ trên trời rơi xuống ấy. Có lẽ những giọt nước tưởng chừng như lạnh lẽo buồn bã ấy lại giúp tôi che giấu được tâm trạng rối bời của chính mình. Nhưng tại sao, tại sao…… cơn mưa hôm nay có gì đó khác quá, sao nó lại thật đỗi xa lạ với tôi vậy, dường như cái cảm giác thích ấy đã không còn nguyên vẹn trong tôi nữa.
Tại sao lại mưa nhỉ?
Chẳng biết ở đâu ra cái câu hỏi ấy lại xuất hiện trong ý nghĩ của tôi. Một câu hỏi thật ngốc nghếch phải không! Tôi tự cười vào chính sự ngốc nghếch của mình. Rồi chẳng biết vì nguyên do gì mà trên gương mặt tôi, có gì đó cứ lăn xuống nhè nhẹ.
Mưa ư? Không. Nước mắt? Những giọt nước mắt hiếm hoi rơi xuống tách café. Hết giọt này rồi lại đến giọt khác lăn xuống, nhìn tách café pha lẫn những giọt nước mắt, quá khứ - quá khứ mà tôi muốn quên đi, chợt hiện về ngay trước mắt tôi. Hình ảnh anh cũng vì thế mà cứ ùa về. Anh – người đã dạy tôi biết thế nào là yêu và được yêu, là người đã luôn ở bên tôi lúc tôi suy sụp nhất, và cũng chính anh lại là người mà tôi muốn quên nhất. Vậy mà….
(còn tiếp)
theend_uknow
11-06-08, 05:07:22 PM
Mưa .Bạn ngồi quán cafe . Mình ngồi nhà tát nước ;))
Trang Tử
11-06-08, 05:11:55 PM
Mưa. Bạn ngồi quán cafe. Bạn ngồi nhà tát nước. Tôi lang thang ngoài đường ngắm mưa :)
phongnamhai
11-06-08, 06:16:25 PM
Mưa.Bạn ngồi quán cafe.Bạn ngồi nhà tát nước. Bạn lang thang ngoài đường ngăm mưa.Tôi ơ nhà nt cho người yêu =)
Tử Hà
11-06-08, 08:08:36 PM
Anh còn nhớ không? Ngày chúng ta lần đầu biết nhau, một ngày trời mưa cũng như ngày hôm nay. Tôi nhớ rất rõ cái ngày ấy, dường như nó chẳng hề phai đi trong trí nhớ của tôi mặc cho thời gian có trôi qua như thế nào.
Hôm đó tôi buồn lắm, buồn đến nỗi….tôi chỉ muốn trốn đến một nơi mà chẳng ai biết đến tôi. Tôi lang thang trên những con phố dài đằng đẵng. Con đường như dài hơn ngày thường, phố xá hình như cũng vắng vẻ u ám hơn thì phải, mặc dầu đang có rất nhiều ngừơi chạy qua chạy lại để trú mưa. Cầm cây dù trên tay, tôi bứơc đi hết con đường này rồi lại đến con phố khác. Rồi tôi tự hỏi chính mình rằng mình đang đi đâu? Đang định làm gì trong làn mưa lạnh buốt này? Một âm thanh hay đúng hơn là một giai điệu đang vang đâu đây – tôi lắng nghe xung quanh. Nhạc không lời – những bản nhạc thường ngày tôi chẳng hề thích nghe, vậy mà nay lại có một cảm giác gì đó bị lôi cuốn. Đi theo tiếng nhạc, tôi bước vào một quán nước có thiết kế khá giản dị nhưng lại mang cho ngừơi ta sự ấm áp, bình yên đến lạ thừơng. Tôi ngồi đó thửơng thức hương café rồi chìm mình trong những nốt nhạc. Tiếng nhạc như nói lên nỗi lòng tê tái của tôi, và cứ thế tâm trí tôi như lạc vào một thế giới khác – nơi mà chỉ còn mình tôi cùng với những giai điệu du dương. Cho đến khi………
- Cô bé ngồi uống nước một mình thôi ư? Cho tôi ngồi đây cùng được không vậy?
Nghe câu nói đó, tôi quay lại về hiện thực. Tôi ngước nhìn. Đó là anh – một ngừơi con trai nhìn vẻ bề ngoài khá bắt mắt, lôi cuốn, anh có đôi mắt to và sáng, với nụ cười tạo cho người khác có cảm giác thật dễ chịu.
- Cô bé ? Anh đang nói với tôi à ? Tôi và anh có quen với nhau sao?
- Bàn này chỉ có mình bé thôi. Anh không gọi bé thì gọi ai bây giờ? Bé không định bắt anh đứng nói chuyện đấy chứ?
- Tôi với anh không quen nhau nên xin đừng xưng hô thân mật như vậy. Còn nếu anh muốn ngồi thì cứ tự nhiên, tôi chẳng để tâm việc anh có ngồi đây hay không.
Và anh đã ngồi đó, ngồi đối diện với tôi. Lúc ấy, đối với tôi, xung quanh chỉ là những bản nhạc, chỉ là những suy nghĩ, những câu hỏi mà bấy lâu nay nó cứ luẩn quẩn trong tâm trí tôi. Rồi bất chợt anh nói:
- Cô bé khóc đấy ư?
- Khóc ? Ai khóc chứ?
- Cô bé ngốc ơi. Bé đang khóc đó bé biết không vậy. Nếu không phải thì những giọt nước đang chảy từ đôi mắt của bé từ đâu mà có chứ. Chẳng lẽ lại là nước mưa hay sao?
Tử Hà
11-06-08, 08:09:54 PM
Tôi đưa tay lên mặt. Nước mắt! Đúng là nước mắt rồi, đúng là tôi đang khóc rồi? Vậy mà tôi cứ tưởng mình sẽ chẳng bao giờ khóc được nữa. Đã mấy tháng nay, không biết bao nhiêu chuyện buồn cứ vây lấy tôi. Chuyện này chưa qua thì chuyện khác lại xảy ra. Vậy mà tôi chẳng hề khóc dù chỉ là một giọt nước mắt. Thế mà, ngay lúc này đây tôi lại khóc. Thật đáng buồn cười làm sao
- Bé có chuyện buồn ư? Đừng nên tự ép mình như thế, nếu muốn khóc thì hãy khóc thật to rồi sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn đó.
Còn nhớ khi nghe anh nói như vậy, tôi tức giận đứng lên mà lớn tiếng : “ chuyện này không liên quan đến anh. Anh biết gì về tôi mà dám nói thế chứ. “. Nói xong, tôi bỏ về. Tôi tự hỏi sao mình lại tức giận. Tại sao lại như vậy? Hay chính anh, chính anh đã nhìn thấy được những gì mà tôi đang cố che giấu nên tôi mới phản ứng mạnh như thế. Có lẽ thật vậy thế đấy. Ngày hôm sau, chẳng biết sao tôi lại tới nơi này. Và điều làm tôi ngạc nhiên khi bứơc vào - anh dường như đã ngồi đó đợi tôi từ rất lâu rồi.
- Cô bé tới rồi đó hả? Anh ngồi đợi bé nãy giờ, cứ tưởng bé sẽ không tới nữa chứ.
- Đợi tôi? Sao lại phải đợi tôi? Mà làm sao anh biết hôm nay tôi sẽ tới đây.
- Chắc là do linh cảm đó bé ạ. Anh cảm thấy có lẽ b1 sẽ trở lại nơi này nên... Bé cho anh mời bé được không?
- Tại sao phải mời tôi chứ?
- Coi như cho anh xin lỗi vì chuyện hôm qua. Bé thấy sao? – Khi ấy giọng anh thật chân thành làm tôi chẳng thể từ chối được.Tôi đồng ý và chợt tôi nhìn thấy nụ cười của anh thật đẹp. Một nụ cười làm không gian quanh tôi đang lạnh lẽo dần ấm áp. Từ hôm đó, tôi và anh hay hẹn ra đây. Cho tới một ngày kia, anh hẹn tôi ra bảo rằng có chuyện quan trọng muốn nói với tôi. Tôi không biết là có chuyện gì như tôi vẫn nhận lời đến gặp anh. Ngoài trời lúc ấy mưa rất to. Dù vậy nó cũng chẳng hề cản được cuộc hẹn của chúng ta. Cuộc hẹn mà có lẽ tôi chẳng thể nào mà quên được. Anh nói thích tôi, hỏi tôi có đồng ý làm bạn gái anh không? Câu hỏi đó của anh làm tôi ngỡ ngàng, xao xuyết biết bao. Nhưng mà không biết khi ấy tôi đã nghĩ gì mà lại bỏ chạy mặc cho ngòai trời đang mưa tầm tã. Suốt hai tuần sau đó, tôi không dám cũng như không muốn liên lạc gì với anh. Không thể cứ ở trong nhà mãi như thế này được nữa, tôi đi ra ngoài dạo mát. Tôi cứ đi, đi mãi rôi tôi phát hiện ra rằng mình đang đứng trước quán cafe. Tôi chỉ biết đứng ở ngoài nhìn mà không dám vào. Nhìn một lúc tôi ngoẳng mặt đi.
- Cô bé ngốc, sao không chịu vào mà lại đứng ngoài này? Lại còn định bỏ đi luôn nữa chứ?
Tôi sững sờ anh đã đứng ở sau lưng tôi lúc nào tôi chẳng hay. Thêm một lần nữa tôi quay mặt chạy đi, một lần nữa tôi chạy trốn anh. Anh đuổi theo và chỉ lúc sau anh đã bắt kịp tôi, anh nắm chặt lấy tay tôi không buông ra và nói:
- Cô bé ngốc nghếch của anh, bé ngốc lắm đó bé biết không? Bé còn định tránh anh đến khi nào nữa đây? Anh thích bé đó là sự thật. Anh không thể bắt mình không để ý đến bé. Nhưng nếu bé không muốn thì chúng ta vẫn có thể là bạn mà.
Tử Hà
11-06-08, 08:11:01 PM
Nghe những lời anh nói tôi bỗng òa khóc. Tôi khóc không phải vì buồn mà bởi vì tôi nhận ra mình đã lỡ yêu anh mất rồi. Chúng ta quen nhau như vậy. Đó mãi là một kỉ niệm đẹp nhất trong đời tôi. Anh bắt đầu biết và hiểu tất cả những gì đang xảy ra với tôi. Anh nói rằng càng biết về tôi anh càng yêu và quý trọng tôi hơn. Anh nói rằng anh sẽ bên cạnh tôi mãi mãi. Tôi hạnh phúc lắm. Thế nhưng, hai từ “hạnh phúc” như chẳng hề hợp với tôi, anh càng yêu tôi thì tôi càng sợ, sợ đến một ngày nào đó lỡ chúng ta bứơc trên hai con đường khác nhau. Hai con đường chẳng thể nào gặp nhau thì tôi sẽ như thế nào đây, sẽ phải làm gì để quên được hình ảnh của anh.
Và cuối cùng cái ngày tôi không hề mong đợi đã đến. Vì nhiều lí do mà tôi phải rời xa nơi này. Không biết khi nào tôi mới có thể trở lại đây mà có lẽ chắc chẳng bao giờ tôi còn quay về. Chính vì vậy tôi quyết định chia tay với anh. Tôi không muốn anh đợi tôi, tôi không muốn tôi là vật cản của anh. Hôm nói lời chia tay cũng là hôm anh biết tôi đi xa. Chuyến bay của tôi, năm tiếng nữa sẽ cất cánh. Quả thật nói lời chia tay đối với tôi chẳng dễ dàng chút nào. Nhưng dù sao tôi cũng phải nói. Tôi còn nhớ lúc đó, thời gian tưởng chừng như dừng lại. Không khí im lặng bao trùm lên hai ta đến nghẹt thở. Từng giây từng phút cứ thế trôi qua mà chẳng ai nói với ai lời nào. Đã đến giờ, tôi đứng dậy ra về để cho kịp chuyến bay của mình. Chợt anh nắm tay tôi lại
- Anh chấp nhận chia tay không phải vì anh không còn yêu bé. Chính vì yêu bé mà anh không muốn nhìn thấy bé khó xử. Xin lỗi bé vì anh đã chẳng có thể đem lại niềm vui và hạnh phúc cho bé. Cảm ơn vì đã đồng ý làm bạn gái của anh. Anh sẽ mãi yêu bé.
Anh buông tay tôi ra. Tôi đi thẳng ra xe mà không dám ngoẳc đầu lại nhìn anh. Tôi sợ anh nhìn thấy những giọt nước mắt của tôi lúc này. Anh biết không? Trái tim tôi bây giờ đau lắm, đau lắm. Nó cứ như đang tan ra, như đang vỡ ra. Từng hạt nước mắt như sắt lại chạy thẳng đâm thẳng vào trái tim tôi. Người lẽ ra phải nói lời xin lỗi là tôi chứ không phải là anh. Chính tôi mới là ngừơi không hề đem lại được hạnh phúc hay tiếng cười cho anh. Còn anh? Sự xuất hiện của anh đã là một món quà quý nhất mà ông trời đã ban cho tôi. Tôi đã rất hạnh phúc, thật sự tôi đã rất hạnh phúc khi có anh ở bên cạnh. Cám ơn anh vì tất cả và cũng xin lỗi anh vì tất cả.
Tử Hà
11-06-08, 08:14:57 PM
Thời gian trôi nhanh thật, phải không? Mới đó thôi đã năm năm trôi qua. Tôi cứ tưởng rằng mình sẽ không còn quay về đây nữa. Nhưng giờ, tôi đang ngồi ngay đây - nơi chất chứa bao kỉ niệm của chúng ta. Năm năm, mọi thứ dường như không thay đổi là mấy, nhưng tại sao nơi ngày nào tôi hay đến giờ lại trở nên quá đỗi xa lạ với tôi. Mọi thứ vẫn như thế mà, vẫn là cái bàn này, vẫn là chỗ này thế mà tôi lại có cảm giác như chưa từng bước tới nơi này lần nào. Vì sao lại như thế chứ? Có phải giờ đây chỉ còn mình tôi ngồi hiu quanh bên tách cafe. Anh thật sự đã không còn ở bên tôi nữa rồi.
- Bé ngốc lắm đó bé biết không vậy? Sao lại ngồi đây khóc một mình nữa vậy?
- Anh? Là anh đó sao? Có thật là anh không? Em đang mơ đó sao? – tôi quay lại, người mà tôi thấy chính là anh.
- Bé ngốc ạ. Anh đây mà. Đây là sự thật không phải giấc mơ đâu
Nước mắt tôi càng rơi nhiều hơn. Anh đặt bàn tay lên mặt tôi, gạt đi những giọt nước đang rơi ra từ khóe mắt tôi.
- Tại sao? Tại sao anh lại ở đây? Lẽ ra giờ này phải……….
- Phải ở bên cạnh ngừơi con gái mà anh yêu. Anh đợi bé lâu lắm đó bé biết không! – anh chặn lời tôi.
- Sao lại đợi chứ?
- Vẫn là câu hỏi thuở trước. Chỉ có một lí do thôi. Tại anh yêu bé. Bé ngốc của anh.
Hết!
_ViTuong_
11-07-08, 12:39:42 AM
Mưa buồn. Nhưng đã có lúc vui :x
MamaZola
11-07-08, 08:08:55 AM
Sớm nay tạnh mưa rồi đấy nhỉ :x Hết sạch cảm xúc những ngày mưa :-<
Quýt
11-07-08, 08:11:34 AM
nhìn mưa dễ khóc lắm!!! hihi!
Chanter
11-07-08, 08:19:27 AM
Mưa.Bạn ngồi quán cafe.Bạn ngồi nhà tát nước. Bạn lang thang ngoài đường ngăm mưa.Bạn thì nhà nt cho người yêu. Bạn thì khóc... Tớ thì tương tư ... http://emo.buzzbanbe.net/sets/crab/h.gif
Kiên Hana
11-07-08, 08:23:54 AM
nhìn mưa dễ khóc lắm!!! hihi!
hơ hơ buồn cười =)):lookdown03:
Trang Tử
11-07-08, 08:47:10 AM
Mưa àh? let it be!
p/s: lại 1 thằng nữa đổi tên :lau4:
[04]_xXx_[04]
11-07-08, 11:04:12 AM
Mưa àh? let it be!
p/s: lại 1 thằng nữa đổi tên :lau4:
Đổi tên thành xu thế trong thời đại này rồi hay sao thế
Tử Hà
11-07-08, 11:19:21 AM
hôm nay là hết hạn đổi tên rồi, đúng hơn là không ai đổi cho nữa;))(pandda bảo thế)
[04]_xXx_[04]
11-07-08, 11:23:52 AM
Thế à.Chắc thấy đổi nhiều quá nên không đổi được nữa.
Ước gì đổi đc màu nick như Huang ;))
NgọcAnh
11-07-08, 11:48:52 AM
Chiều nay trời âm u ... lại chuẩn bị mưa òi ... lại về nhà trọ tát nước thôi ...:puzzle3:... hỡi cô em tát nước trong nhà , xin hỏi em có nuôi gà hay kô , nếu có thì anh thịt gà cho em :yun11:
Tử Hà
11-07-08, 12:18:51 PM
Thế à.Chắc thấy đổi nhiều quá nên không đổi được nữa.
Ước gì đổi đc màu nick như Huang ;))
thanks tớ nghìn cái đi, tớ nhường màu cho;))
Trang Tử
11-07-08, 01:12:23 PM
Thế à.Chắc thấy đổi nhiều quá nên không đổi được nữa.
Ước gì đổi đc màu nick như Huang ;))
Huang nào thế em:-? :ch004: Huang là con khỉ nào vậy :ch004: :lau4: :lau4: :lau4:
GiangPhuYen
11-07-08, 04:15:12 PM
Mưa buồn khi ở một mình, nhưng zui khi ở trong doanh trại quân sự quân khu 7 hùi GDQP hehe! Tắm mưa đông zui quá mờ!
Miss.Tee
11-07-08, 04:18:16 PM
buồn nhất là ngồi cafe 1 mình rồi ngắm mưa.Bao nhiêu kỉ niệm về mưa,về quá khứ ,cả vui lẫn buồn cứ tràn về,mà quá khứ thì không bao giờ quay lại.
GiangPhuYen
11-07-08, 04:54:48 PM
buồn nhất là ngồi cafe 1 mình rồi ngắm mưa.Bao nhiêu kỉ niệm về mưa,về quá khứ ,cả vui lẫn buồn cứ tràn về,mà quá khứ thì không bao giờ quay lại.
Ngồi một mình nhấp ly cà fee đen xong chửi cà fee đắng quá ! Ngồi im ra ngủ luôn! Cà fe vô tác dụng
Tử Hà
11-07-08, 05:31:04 PM
Huang nào thế em:-? :ch004: Huang là con khỉ nào vậy :ch004: :lau4: :lau4: :lau4:
:cry6: ôi, phũ phàng
GiangPhuYen
11-11-08, 11:04:17 AM
Đã 1 tuần qua Sài Gòn chưa mưa, không thể làm theo kịch bản như trên rùi hizhiz:deu
Powered by vBulletin® Version 4.1.5 Copyright © 2012 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.