_ViTuong_
10-28-08, 07:49:38 PM
Anh!
Anh như một giấc mơ, lung linh và xa tầm với. Trong giấc mơ tuyệt vời đó – giấc mơ của riêng mình – em thấy anh! Anh có nhiều cô gái theo đuổi nhưng vẫn thường nói chuyện với em. Anh có một bờ vai vững chãi, một cánh tay khỏe mạnh, luôn đón lấy em khi em gục ngã. Trong giấc mơ, anh hoàn hảo và không tì vết. Anh là giấc mơ bất tận khiến em không bao giờ muốn tỉnh dậy. Em mơ được có anh!
Anh!
Anh như một làn gió, nhẹ nhàng và không thể nắm bắt. Số phận thổi gió anh vào đời em, tình cờ và không hề có sự sắp đặt. Anh đến như gió, lặng lẽ và không ồn ào. Anh mang theo mình cái ấm áp gió xuân, cái mát mẻ gió thu và cả những giá lạnh ngày đông buốt giá. Thổi đến em sự quan tâm nồng nhiệt, những hài hước thú vị và cả những giận hờn lạnh lẽo. Rồi em yêu anh, cũng chỉ như gió, nhẹ nhàng tự nhiên đến không ngờ. Một ngày em nhận ra, cuộc sống của em không thể thiếu gió, dù chỉ là cơn gió thoảng em không bao giờ nhìn thấu.
Anh, là tia nắng mặt trời chiếu trên vai em...
Anh!
Anh như một cơn mưa, trong sạch, mát lành nhưng đầy chóng vánh. Tâm hồn anh, sâu sắc, và trầm lắng như một cơn mưa. Mưa anh lặng lẽ, đã tưới mát tâm hồn em. Mưa về rửa trôi mọi bụi bẩn, khiến lòng người thanh sạch và nhẹ nhõm. Để em có thể tìm thấy góc mát lành nơi tâm hồn mình, để em có thể nhìn cuộc sống bằng một cái nhìn khác, và để em hiểu hơn về bản thân em. Như người bộ hành trên sa mạc, em trông chờ anh, và đón mưa về với tất cả hạnh phúc, hân hoan, với tất cả khát khao và một cái gì đó như là biết ơn. Em biết ơn cuộc đời đã cho em được gặp anh. Và em biết ơn anh đã bên em khi em cần.
Nhưng anh!
Yêu một người không bao giờ là chuyện dễ dàng, phải không anh?
Anh!
Anh là giấc mơ hoàn hảo, và vì thế nó xa xôi quá! Anh như vầng sáng trên cao kia, cứ lung linh, lung linh… Vầng sáng đó đẹp tới nỗi em chỉ biết đứng dưới này, ngắm nhìn lên. Em sợ! Em không dám chạm vào nó, mà cũng không thể chạm vào nó! So với anh, em nhỏ bé quá, tầm thường quá! Em sợ mình sẽ làm vấy bẩn anh. Và em chỉ biết ngắm nhìn anh, thầm mong anh hạnh phúc. Với em, anh vẫn chỉ là giấc mơ tuyệt vời. Mà đã là giấc mơ, thì đâu thể là hiện thực được, anh nhỉ?
Anh!
Anh là gió nhẹ thoảng qua, và vì thế em không bao giờ có được anh! Em là một người bình thường, người bình thường không thể nắm bắt được gió. Anh biết điều đó mà, đúng không? Gió cũng không thể ở mãi một nơi được, gió phải bay đi. Anh cũng không thể ở mãi bên em được, anh cũng phải đi. Anh còn cuộc sống của anh, còn những gì anh theo đuổi. Anh không muốn bận tâm tới một người mờ nhạt như em, phải không? Anh đến lặng lẽ, vô tình. Rồi cũng lặng lẽ và tình cờ như thế, anh rời xa em. Một tháng rồi anh bặt âm vô tín, và em biết anh đã rời xa em, mãi mãi rời xa em rồi. Anh đã là gió bay đi. Gió mơ hồ lắm. Gió cũng vô tình lắm, anh yêu!
... và mang lại cho em hạnh phúc.
Anh!
Anh là mưa mát lành, và em chưa bao giờ hiểu được những thâm trầm, sâu sắc ở anh. Mưa mà anh! Mưa … Em có thể nắm bắt được những hạt mưa, nhưng không đủ sức đón lấy cả cơn mưa. Anh cũng thế! Em hiểu anh, chỉ nhỏ bé và thất thường như những hạt mưa nhỏ xíu mát lạnh em đôi khi bắt được. Nhưng anh biết không, đối với em, bắt được vài hạt mưa của anh cũng đã là cả một cố gắng lớn lao rồi! Em đã cố gắng, rất cố gắng, vậy mà em vẫn không thể hiểu được anh, cũng như sẽ chẳng bao giờ đủ sức đón lấy cả cơn mưa. Mưa tới bất ngờ, không ai đoán trước! Lúc thì ồn ào, mạnh mẽ, lúc chỉ lặng lẽ, dịu dàng. Nhưng rồi, nhanh chóng và vội vã, mưa đi! Mưa đi để lại ẩm ướt, nước ngập tràn khắp mọi nơi. Anh đi, để lại trong em nỗi nhớ, và cả nỗi đau, ngập tràn mọi ngõ ngách tâm hồn. Nhưng biết làm sao được hả anh? Tại anh là mưa mà!
Anh yêu!
Em biết anh là mơ, là gió, và anh là mưa. Mà không chỉ thế thôi đâu, đối với em anh là tất cả! Nhưng em cũng biết anh chỉ là hư vô. Và em sẽ không bao giờ có anh như em đang mơ ước. Em biết em thật ngốc nghếch khi cứ mãi ôm ảo tưởng về một điều không bao giờ xảy ra, em biết em đang vô vọng khi cứ cố nắm bắt những gì không tồn tại. Nhưng biết làm sao được hả anh? Vì em đã lỡ yêu anh mất rồi!
Em yêu anh, bất chấp tất cả những gì mà em đã biết!
Dù biết tất cả sẽ chỉ là đau khổ, nhưng em vẫn yêu anh!
Em yêu anh!
Em yêu anh!
Em yêu anh thật sự đấy!
______________
Copy from blog 1 bạn ở Ngoại Thương :"> Hơi sến :move4:
Anh như một giấc mơ, lung linh và xa tầm với. Trong giấc mơ tuyệt vời đó – giấc mơ của riêng mình – em thấy anh! Anh có nhiều cô gái theo đuổi nhưng vẫn thường nói chuyện với em. Anh có một bờ vai vững chãi, một cánh tay khỏe mạnh, luôn đón lấy em khi em gục ngã. Trong giấc mơ, anh hoàn hảo và không tì vết. Anh là giấc mơ bất tận khiến em không bao giờ muốn tỉnh dậy. Em mơ được có anh!
Anh!
Anh như một làn gió, nhẹ nhàng và không thể nắm bắt. Số phận thổi gió anh vào đời em, tình cờ và không hề có sự sắp đặt. Anh đến như gió, lặng lẽ và không ồn ào. Anh mang theo mình cái ấm áp gió xuân, cái mát mẻ gió thu và cả những giá lạnh ngày đông buốt giá. Thổi đến em sự quan tâm nồng nhiệt, những hài hước thú vị và cả những giận hờn lạnh lẽo. Rồi em yêu anh, cũng chỉ như gió, nhẹ nhàng tự nhiên đến không ngờ. Một ngày em nhận ra, cuộc sống của em không thể thiếu gió, dù chỉ là cơn gió thoảng em không bao giờ nhìn thấu.
Anh, là tia nắng mặt trời chiếu trên vai em...
Anh!
Anh như một cơn mưa, trong sạch, mát lành nhưng đầy chóng vánh. Tâm hồn anh, sâu sắc, và trầm lắng như một cơn mưa. Mưa anh lặng lẽ, đã tưới mát tâm hồn em. Mưa về rửa trôi mọi bụi bẩn, khiến lòng người thanh sạch và nhẹ nhõm. Để em có thể tìm thấy góc mát lành nơi tâm hồn mình, để em có thể nhìn cuộc sống bằng một cái nhìn khác, và để em hiểu hơn về bản thân em. Như người bộ hành trên sa mạc, em trông chờ anh, và đón mưa về với tất cả hạnh phúc, hân hoan, với tất cả khát khao và một cái gì đó như là biết ơn. Em biết ơn cuộc đời đã cho em được gặp anh. Và em biết ơn anh đã bên em khi em cần.
Nhưng anh!
Yêu một người không bao giờ là chuyện dễ dàng, phải không anh?
Anh!
Anh là giấc mơ hoàn hảo, và vì thế nó xa xôi quá! Anh như vầng sáng trên cao kia, cứ lung linh, lung linh… Vầng sáng đó đẹp tới nỗi em chỉ biết đứng dưới này, ngắm nhìn lên. Em sợ! Em không dám chạm vào nó, mà cũng không thể chạm vào nó! So với anh, em nhỏ bé quá, tầm thường quá! Em sợ mình sẽ làm vấy bẩn anh. Và em chỉ biết ngắm nhìn anh, thầm mong anh hạnh phúc. Với em, anh vẫn chỉ là giấc mơ tuyệt vời. Mà đã là giấc mơ, thì đâu thể là hiện thực được, anh nhỉ?
Anh!
Anh là gió nhẹ thoảng qua, và vì thế em không bao giờ có được anh! Em là một người bình thường, người bình thường không thể nắm bắt được gió. Anh biết điều đó mà, đúng không? Gió cũng không thể ở mãi một nơi được, gió phải bay đi. Anh cũng không thể ở mãi bên em được, anh cũng phải đi. Anh còn cuộc sống của anh, còn những gì anh theo đuổi. Anh không muốn bận tâm tới một người mờ nhạt như em, phải không? Anh đến lặng lẽ, vô tình. Rồi cũng lặng lẽ và tình cờ như thế, anh rời xa em. Một tháng rồi anh bặt âm vô tín, và em biết anh đã rời xa em, mãi mãi rời xa em rồi. Anh đã là gió bay đi. Gió mơ hồ lắm. Gió cũng vô tình lắm, anh yêu!
... và mang lại cho em hạnh phúc.
Anh!
Anh là mưa mát lành, và em chưa bao giờ hiểu được những thâm trầm, sâu sắc ở anh. Mưa mà anh! Mưa … Em có thể nắm bắt được những hạt mưa, nhưng không đủ sức đón lấy cả cơn mưa. Anh cũng thế! Em hiểu anh, chỉ nhỏ bé và thất thường như những hạt mưa nhỏ xíu mát lạnh em đôi khi bắt được. Nhưng anh biết không, đối với em, bắt được vài hạt mưa của anh cũng đã là cả một cố gắng lớn lao rồi! Em đã cố gắng, rất cố gắng, vậy mà em vẫn không thể hiểu được anh, cũng như sẽ chẳng bao giờ đủ sức đón lấy cả cơn mưa. Mưa tới bất ngờ, không ai đoán trước! Lúc thì ồn ào, mạnh mẽ, lúc chỉ lặng lẽ, dịu dàng. Nhưng rồi, nhanh chóng và vội vã, mưa đi! Mưa đi để lại ẩm ướt, nước ngập tràn khắp mọi nơi. Anh đi, để lại trong em nỗi nhớ, và cả nỗi đau, ngập tràn mọi ngõ ngách tâm hồn. Nhưng biết làm sao được hả anh? Tại anh là mưa mà!
Anh yêu!
Em biết anh là mơ, là gió, và anh là mưa. Mà không chỉ thế thôi đâu, đối với em anh là tất cả! Nhưng em cũng biết anh chỉ là hư vô. Và em sẽ không bao giờ có anh như em đang mơ ước. Em biết em thật ngốc nghếch khi cứ mãi ôm ảo tưởng về một điều không bao giờ xảy ra, em biết em đang vô vọng khi cứ cố nắm bắt những gì không tồn tại. Nhưng biết làm sao được hả anh? Vì em đã lỡ yêu anh mất rồi!
Em yêu anh, bất chấp tất cả những gì mà em đã biết!
Dù biết tất cả sẽ chỉ là đau khổ, nhưng em vẫn yêu anh!
Em yêu anh!
Em yêu anh!
Em yêu anh thật sự đấy!
______________
Copy from blog 1 bạn ở Ngoại Thương :"> Hơi sến :move4: