LongBM
10-18-08, 12:00:45 AM
CHUYỆN XÓM QUÊ NGHÈO
[/URL][URL="http://www.asianinfo.org/asianinfo/vietnam/pictures/country_village.jpg"]http://www.asianinfo.org/asianinfo/vietnam/pictures/country_village.jpg (http://www.asianinfo.org/asianinfo/vietnam/pictures/country_village.jpg)
Cái tin thằng con trai bà Mùi ở xóm Đồng đỗ đại học đã lan đến tận trên huyện. Cái tin chấn động vùng quê hẻo lánh luồn lách từ quán nước đầu làng của ông Tư từ sáng sớm đến tận bàn cờ thế lúc chiều tà của mấy bác cựu chiến binh mùa nông nhàn rỗi. Cả họ nhà Trần vui lắm, hỷ hả lắm, tự hào lắm, mở mày mở mặt lắm lắm. Dù gì thì tính cả trên phố huyện cũng chỉ có đâu 3 đứa đỗ đại học, mà có ai được như thằng Khuông - con trai nhà bà ấy đâu…
- Cái thằng bé đến chịu khó, bố nó mất sớm, thương mẹ nên học giỏi thế, đỗ hẳn trường Ép Pê Tê tận trên thủ đô đấy các bác ạ - Ông Tư phe phẩy cái quạt nan ra điều thích thú.
- Không phải đâu ông ơi, tôi thấy trên ti vi người ta đọc là đại học Ép Pi Ti cơ, nghe đâu trường đấy toàn con nhà giàu học thôi. Bà Thơm bất chợt nhỏ giọng thì thào: “Nghe đâu thằng Khuông được nhà trường cho vay tiền đi học, mỗi tháng chỉ phải đóng học phí hơn bốn trăm ngàn thôi, chứ như đứa khác đóng đầy đủ tính ra đến hơn tám tấn thóc ngon đấy ông ạ…”
“Thật á…”, “Đúng là toàn con nhà giầu rồi…”… tiếng xì xào to nhỏ quán nước ông Tư lẫn vào làn khói đốt rạ ngoài cánh đồng lan mãi, lan mãi dưới ánh nắng chiều dần tắt…
Mấy ngày thằng Khuông đi tập quân sự, bà Mùi ở nhà lòng như lửa đốt, chưa bao giờ nó phải xa nhà lâu đến vậy, bà lo không biết nó ăn uống thế nào? sinh hoạt với các bạn ra sao? số tiền Chú nó huy động cả họ đóng góp giắt lưng cho nó đi xa có đủ không? Tuần trước nó biên thư về cho mẹ kể chuyện các bạn có điều kiện hơn ra ngoài ăn uống thêm làm bà rơi nước mắt. Nhưng bà cũng yên tâm vì nó tỏ ra thích thú lắm, được học tập, sinh hoạt điều độ và có kỷ luật, hàng tuần lại được đi hành quân dã ngoại và tham gia giao lưu văn nghệ với các trường bạn và các anh chị khóa trên nữa...
“Anh Khuông “mùi” về rồi chúng mày ơi, ... anh Khuông “mùi” về rồi chúng mày ơi...” Tiếng bọn trẻ vang từ đình làng... Bà vứt xoạch cái nồi cám lợn tất tưởi chạy ra đón con...
Mũ tai bèo, bộ quân phục xanh nai nịt gọn gàng trông thằng bé chững chạc hơn cái tuổi 18 của nó. Bọn trẻ hàng xóm ríu rít đứa trèo lên lưng, đứa tóm tay, đứa bíu cổ vui như anh bộ đội về làng... bà Mùi xách ba lô cho con mà lòng khấp khởi.
Bữa tối nay bà quyết thịt con gà mái đẻ chiêu đãi cậu con giai trước khi nó quay lại trường học tập. Trong ánh đèn dầu lập lòe sáng lên phía khóe mắt bà niềm hạnh phúc vô bờ bến. Bà đặt hết niềm hy vọng vào nó, thằng con trai duy nhất của bà và chồng bà - người đã bạo bệnh khi nó còn đỏ hỏn.
Đặt cái đùi gà gặm dở xuống mâm, khuôn mặt chàng trai hiếu thảo ngập ngừng: “Mẹ ơi ... nhà trường ... bắt buộc phải có máy tính xách tay trước khi nhập học...” Câu hỏi như rơi vào khoảng không vô tận, im lặng và im lặng. Cảm giác như thời gian đang dãn ra, có dòng điện nào đó đang chạy dọc sống lưng nó, lành lạnh... “Mẹ sẽ lo được cho con” - tiếng bà đanh và dứt khoát.
Xoay lưng với nén nhang trên nóc tủ, bà cố giấu những giọt nước mắt nghẹn ngào vì thương con. Trong gian nhà nhỏ, mùi hương trầm lan tỏa, trên bàn thời người cha buông ánh mắt xa xôi ngắm nhìn hai mẹ con ôm nhau khóc...
Cóc Lap
<!--[if !supportLists]--><!--[endif]--> <!--[if !supportLists]--><!--[endif]-->
[/URL][URL="http://www.asianinfo.org/asianinfo/vietnam/pictures/country_village.jpg"]http://www.asianinfo.org/asianinfo/vietnam/pictures/country_village.jpg (http://www.asianinfo.org/asianinfo/vietnam/pictures/country_village.jpg)
Cái tin thằng con trai bà Mùi ở xóm Đồng đỗ đại học đã lan đến tận trên huyện. Cái tin chấn động vùng quê hẻo lánh luồn lách từ quán nước đầu làng của ông Tư từ sáng sớm đến tận bàn cờ thế lúc chiều tà của mấy bác cựu chiến binh mùa nông nhàn rỗi. Cả họ nhà Trần vui lắm, hỷ hả lắm, tự hào lắm, mở mày mở mặt lắm lắm. Dù gì thì tính cả trên phố huyện cũng chỉ có đâu 3 đứa đỗ đại học, mà có ai được như thằng Khuông - con trai nhà bà ấy đâu…
- Cái thằng bé đến chịu khó, bố nó mất sớm, thương mẹ nên học giỏi thế, đỗ hẳn trường Ép Pê Tê tận trên thủ đô đấy các bác ạ - Ông Tư phe phẩy cái quạt nan ra điều thích thú.
- Không phải đâu ông ơi, tôi thấy trên ti vi người ta đọc là đại học Ép Pi Ti cơ, nghe đâu trường đấy toàn con nhà giàu học thôi. Bà Thơm bất chợt nhỏ giọng thì thào: “Nghe đâu thằng Khuông được nhà trường cho vay tiền đi học, mỗi tháng chỉ phải đóng học phí hơn bốn trăm ngàn thôi, chứ như đứa khác đóng đầy đủ tính ra đến hơn tám tấn thóc ngon đấy ông ạ…”
“Thật á…”, “Đúng là toàn con nhà giầu rồi…”… tiếng xì xào to nhỏ quán nước ông Tư lẫn vào làn khói đốt rạ ngoài cánh đồng lan mãi, lan mãi dưới ánh nắng chiều dần tắt…
Mấy ngày thằng Khuông đi tập quân sự, bà Mùi ở nhà lòng như lửa đốt, chưa bao giờ nó phải xa nhà lâu đến vậy, bà lo không biết nó ăn uống thế nào? sinh hoạt với các bạn ra sao? số tiền Chú nó huy động cả họ đóng góp giắt lưng cho nó đi xa có đủ không? Tuần trước nó biên thư về cho mẹ kể chuyện các bạn có điều kiện hơn ra ngoài ăn uống thêm làm bà rơi nước mắt. Nhưng bà cũng yên tâm vì nó tỏ ra thích thú lắm, được học tập, sinh hoạt điều độ và có kỷ luật, hàng tuần lại được đi hành quân dã ngoại và tham gia giao lưu văn nghệ với các trường bạn và các anh chị khóa trên nữa...
“Anh Khuông “mùi” về rồi chúng mày ơi, ... anh Khuông “mùi” về rồi chúng mày ơi...” Tiếng bọn trẻ vang từ đình làng... Bà vứt xoạch cái nồi cám lợn tất tưởi chạy ra đón con...
Mũ tai bèo, bộ quân phục xanh nai nịt gọn gàng trông thằng bé chững chạc hơn cái tuổi 18 của nó. Bọn trẻ hàng xóm ríu rít đứa trèo lên lưng, đứa tóm tay, đứa bíu cổ vui như anh bộ đội về làng... bà Mùi xách ba lô cho con mà lòng khấp khởi.
Bữa tối nay bà quyết thịt con gà mái đẻ chiêu đãi cậu con giai trước khi nó quay lại trường học tập. Trong ánh đèn dầu lập lòe sáng lên phía khóe mắt bà niềm hạnh phúc vô bờ bến. Bà đặt hết niềm hy vọng vào nó, thằng con trai duy nhất của bà và chồng bà - người đã bạo bệnh khi nó còn đỏ hỏn.
Đặt cái đùi gà gặm dở xuống mâm, khuôn mặt chàng trai hiếu thảo ngập ngừng: “Mẹ ơi ... nhà trường ... bắt buộc phải có máy tính xách tay trước khi nhập học...” Câu hỏi như rơi vào khoảng không vô tận, im lặng và im lặng. Cảm giác như thời gian đang dãn ra, có dòng điện nào đó đang chạy dọc sống lưng nó, lành lạnh... “Mẹ sẽ lo được cho con” - tiếng bà đanh và dứt khoát.
Xoay lưng với nén nhang trên nóc tủ, bà cố giấu những giọt nước mắt nghẹn ngào vì thương con. Trong gian nhà nhỏ, mùi hương trầm lan tỏa, trên bàn thời người cha buông ánh mắt xa xôi ngắm nhìn hai mẹ con ôm nhau khóc...
Cóc Lap
<!--[if !supportLists]--><!--[endif]--> <!--[if !supportLists]--><!--[endif]-->