PDA

View Full Version : O_O Thế giới những điều kỳ thú O_O



Trang Tử
10-12-08, 08:33:38 PM
:ch004: Chuyện thật trên trời, mặt đất, dưới biển :ch004:

Tóm lại là những gì bạn moi móc được ở đâu đó :cloth02:

Nhớ càng đặc biệt càng tốt :move2:

Làm sao có thể nói được câu "Believe it or not" :n24::smile13::smile03:

Trang Tử
10-12-08, 08:46:33 PM
Mở đầu đây!

Topic:Những sự trùng hợp kỳ lạ giữa 2 tổng thống Mỹ: Lincoln và Kenedy

Lincoln và Kenedy, 2 trong số những vị tổng thống nổi tiếng nhất và được ưa chuộng nhất nước Mỹ, đã gắn bó với nhau bởi hàng loạt sự trùng hợp kỳ lạ.

- Cả Lincoln và Kenedy đều hết mực quan tâm tới vấn đề quyền công dân ở thời đại mình. Ở thời Lincoln là chế độ nô lệ, ở thời Kenedy là sự phân biệt chủng tộc.

- Kẻ ám sát Lincoln, John Wilkes Booth, sinh năm 1839. Kẻ ám sát Kenedy, Lee Harvey Oswald, sinh năm 1939.

- Lincoln có một người thư ký tên Kenedy, kẻ đã khuyến cáo ông không nên đến nhà hát vào đêm đó. Kenedy có một viên bí thư tên Lincoln đã khuyên ông không nên đi Dallas.

- Cả hai đều bị bắn vào ngày thứ 6.

- Cả hai đều bị bắn từ phía sau.

- Vợ của cả hai vị tổng thống đều có mặt tại hiện trường.

- Booth bắn Lincoln trong nhà hát và chạy vào một nhà kho. Osawald bắn Kenedy từ một nhà kho rồi chạy vào trong một nhà hát.

- Những người kế vị của 2 vị tổng thống bị ám sát này đều là Johnson và cả hai ông Johnson này đều là người miền Nam và thuộc Đảng Dân Chủ.

- ông Johnson kế vị Lincoln sinh năm 1808; ông Johnson kế vị Kenedy sinh năm 1908.

- Tên của 2 vị tổng thống bị ám sát có 7 ký tự; Tên của những người kế vị họ đều là 13 ký tự, còn tên hai kẻ ám sát cũng trùng nhau luôn: 15 ký tự là tên mỗi người.

P/s: không đỡ nổi =.=!

Trang Tử
10-12-08, 09:41:18 PM
2Pic: Những phát hiện thú vị

- Theo các nhà khoa học xã hội, con người thường nói dối về khối lượng cơ thể (với phái yếu) và chiều cao ngoại hình(với phái mạnh).

- Nếu gào thét liên tục trong 8 năm, 7 tháng, 6 ngày, bạn sẽ tạo ra nguồn năng lượng đủ để hâm nóng 1 tách cà phê.

- Phụ nữ nháy mắt nhiều hơn đàn ông gấp 2 lần. Vậy thì ai đá lông nheo nhiều và giỏi hơn nào?

- Khi đọc những mẩu chuyện cười, và chuyện thú vị, bạn đã tạo ra trong não một dòng điện đủ để thắp sáng một bóng đèn 15W.

- Khi mặc quần, đa số nam đều xỏ chân trái trước còn nữ thì lại xỏ chân phải trước.

- Nếu bạn không cắt móng tay và móng chân cho đến khi 75 tuổi, chúng sẽ có chiều dài... 9m

- Tiếng ho bật ra khỏi cổ họng bạn với vận tốc 100km/h đấy. ghê chưa?

- Một triệu bé gái chơi nhảy dây cùng một lúc sẽ tạo ra trận động đất mạnh cỡ 3 độ Richter.

- Mỗi ngày bạn ăn mấy bát cơm? Quá dễ trả lời. Nhưng bạn có biết rằng: trong suốt cuộc đời mình, bạn đã ăn khoảng 30 tấn thức ăn, tương đương với khối lượng của 7 con voi đấy.

P/s: 7 con voi =.=!

Seiji
10-12-08, 10:21:10 PM
2pic:Phát hiện thú vị về động vật:
1. Thỏ rất thích cam thảo nhưng loại thảo dược này lại rất “độc” với thỏ bởi chúng không thể tiêu hóa đường.

2. Ốc sên có tới 4 cái mũi – một đôi dùng để thở và một đôi khác dùng để ngửi.

3. Trên mắt của ong mật phủ một lớp lông để giúp bảo vệ chúng khỏi phấn hoa.

4. Chân trái của gà thường yếu hơn chân phải bởi vì chúng được dùng nhiều hơn.

5. Sức sống tinh trùng của loài chuột khỏe hơn ở loài voi.:))

6. Số người tử vong vì bọ chét lớn hơn là số người thiệt mạng trong các cuộc chiến tranh cộng từ trước đến nay.

7. Đại dịch hạch ở thế kỉ 14 đã giết chết 1 phần 3 dân số của châu Âu và nguyên nhân phán tán bệnh nhanh là do loài bọ chét.

8. Cá vàng sẽ mất màu nếu ở trong ánh sáng mờ ảo. Cũng giống như những người có làn da rám nắng, cá vàng cũng cần ánh sáng mặt trời để giữ các sắc tố màu trong da.

9. Cá heo ngủ với một nửa bộ não “nghỉ ngơi” hoàn toàn và với một mắt nhắm.

10. Một chú sư tử có thể “làm tình” tới 50 lần trong một ngày!:-0

11. Trên cơ thể người, trung bình có tới 200 triệu côn trùng, sâu bọ các loại!:|

12. Voi là loài động vật có vú duy nhất không biết nhảy.

13. Thính giác của loài cá heo nhạy bén đến mức nó có thể bắt sóng âm thanh ở xa tới 25 km.

14. Một con ốc sên có thể ngủ trong 3 năm trong điều kiện bất lợi (chẳng hạn như hạn hán).

15. Chỉ có hai loài động vật duy nhất có thể nhìn ra phía sau mà không cần phải quay đầu lại, đó là: thỏ và vẹt.

Tuxedo
10-12-08, 10:25:36 PM
Cuộc đời mỗi người như một cuộc hành trình của con tàu băng băng về phía trước. Biết bao giông bão, niềm vui, hạnh phúc, đau khổ trong cuộc hành trình đi tìm lý tưởng sống của mình. Không ai dám chắc những sân ga mình đi qua để lại điều gì, nhưng chỉ biết mỗi lần tàu chạm ga là một kỷ niệm đáng ghi nhớ trong đời! Ta đã, đang đi trên cuộc hành trình của mình, từ sân ga đầu tiên và chưa biết bao giờ chạm đến sân ga cuối cùng…
:)

Trang Tử
10-13-08, 06:59:33 AM
Viết linh tinh gì vậy =.=!

Trang Tử
10-25-08, 08:44:18 AM
1,"Nếu tôi chết vào giờ này, tôi sẽ ra đi trong hạnh phúc".
John Liston, diễn viên hài nổi tiếng nước Anh đã nói như thế trong một ngày chủ nhật 22 tháng 3 năm 1807. lúc 10h 30 sáng. khi ông đang thành hôn với cô Tyrer, một ca sỹ nhạc ballad, tại nhà thờ St.Martin-in-the-Fieds.Ba mơi năm sau.Khi đồng hồ gõ 10 giờ 30 phút sáng ngày chủ nhật 22 tháng 3 năm 1846, Liston chết trong vòng tay của vợ mình.

2,Theo lịch sử, ở Nhật Bản ngày mồng 1 tháng 9 không phải là một ngày tốt.Những trận động đất lớn đã tàn phá những thành phố lớn của quốc gia này: 1 tháng 9 năm 259; 1 tháng 9 năm 827; 1 tháng 9 năm 867; 1 tháng 9 năm 1185; 1 tháng 9 năm 1649; 1 tháng 9 năm 1923.
3, Con tàu "Dundee Star", một chiếc tàu 3 cột buồm của Scotland, bị thủy thủy đoàn bỏ rơi trong một cơn bão ngoài khơi đảo Midway đã trôi dạt vòng quanh thế giới suốt 4 năm trời. Sau cùng vào năm 1891, nó mắc cạn ở đảo Midway, chính nơi đây trước đó 4 năm nó bắt đầu cuộc hành trình ma quái của mình.

P/S: 10h30p sáng chủ nhật 22/3 sau 30 năm =.=!

bongma
10-25-08, 11:35:56 AM
Hay đấy nhưng cũng thường thôi.

raincatcher
10-25-08, 11:36:45 AM
đêm qua đang là ngày 24,sáng nay ngủ dậy đã là ngày 25,phòng như có ma hay sao ý =))

bongma
10-25-08, 11:42:49 AM
Người bạn không vụ lợi...





(Theo bình chọn của phóng viên William Salire của tờ The NewYork Times, bài “Biện minh trạng” của luật sư George Graham Vest tại phiên tòa xử vụ kiện “Người hàng xóm làm chết con chó của thân chủ” là bài phát biểu hay nhất trên thế giới trong khoảng 1000 năm qua)
Thưa quý ngài hội thẩm,
Người bạn tốt nhất mà con người có được trên thế giới này có thể một ngày nào đó hóa ra kẻ thù quay ra chống lại ta. Con cái mà ta nuôi dưỡng với tình yêu thương hết mực rồi ra có thể là một lũ vô ơn.

Những người gần gũi, thân thiết ta nhất, những người ta gửi gắm hạnh phúc và danh dự có thể trở thành kẻ phản bội, phụ bạc lòng tin cậy và sự trung thành. Tiền bạc mà con người có được rồi sẽ mất đi. Nó mất đi đúng vào lúc ta cần đến nó nhất. Tiếng tăm của con người có thể tiêu tan trong phút chốc bởi một hành động dại dột một giờ. Những kẻ thủ phục tôn vinh ta khi ta thành đạt có thể sẽ là những người đầu tiên ném đá vào ta khi ta sa cơ lỡ vận.
Duy chỉ có một người bạn hoàn toàn không vụ lợi mà con người có thể có được trong thế giới ích kỷ này, người bạn không bao giờ bỏ rơi ta, không bao giờ tỏ ra vô ơn hay tráo trở – đó là con chó của chúng ta.

Con chó của ta luôn ở bên cạnh ta trong phú quý cũng như lúc bần hàn, khi khỏe mạnh cũng như lúc ốm đau. Nó ngủ yên trên đất lạnh, dù gió đông cắt da cắt thịt hay bão tuyết dập vùi, miễn sao được cận kề bên chủ là được! Nó hôn tay ta dù khi ta không còn thức ăn gì cho nó. Nó liếm vết thương của ta và những trầy xước mà ta hứng chịu khi va chạm với cuộc đời tàn bạo này. Nó canh giấc ngủ cho ta như thể là một ông hoàng, dù ta có khi là một kẻ ăn mày. Dù khi ta bán gia bại sản, thân bại danh liệt thì vẫn còn con chó trung thành với tình yêu nó dành cho ta như vầng thái dương trên bầu trời.

Nếu chẳng may số phận ta đã bị đẩy ra bên lề xã hội, không bạn bè, không gia đình, vô gia cư thì con chó trung thành chỉ xin ta một ân huệ là cho nó được đồng hành, được bảo vệ ta trước hiểm nguy, giúp ta chống lại kẻ thù.
Và một khi trò đời hạ màn, thần chết đến rước linh hồn ta đi, để lại thân xác ta trong lòng đất lạnh, thì khi ấy – khi tất cả các thân bằng quyến thuộc đã phủi tay sau nắm đất cuối cùng và quay đi để tiếp tục cuộc đời của họ – thì khi ấy, vẫn còn trên nấm mộ ta con chó cao thượng của ta nằm gục mõm giữa hai chân trước, đôi mắt ướt buồn vẫn mở to cảnh giác, trung thành và chân thật ngay khi ta đã chết rồi./.

Trang Tử
10-25-08, 11:51:35 AM
mẹ. chuyển sang 2pic khác cái. bài hay nhưng ko đúng chỗ =.,.=

Trang Tử
10-25-08, 12:53:35 PM
1, Loài gián Australia không cần đến đôi cánh vì chúng sống trong lòng đất. Chúng cắn bỏ cặp cánh của mình trước khi trưởng thành.

2,Giống bò đen Valamo ở Nga không cho phép phụ nữ vắt sữa chúng. Không ai hiểu tại sao...

3,Chim hồng hạc chỉ có thể bay khi chúng lộn ngược đầu xuống.

4,Hải cẩu chỉ ngủ mỗi lần... một phút rưỡi.

5,Ếch nhái nghe đc bằng.. mắt (loài cóc có như thế ko nhỉ :D)! phía sau mỗi mắt có một dây thần kinh thính giác nối với não.

6,Con của cá voi xanh khi mới chào đời đã dài đến 7m, bú nửa tấn sữa mỗi ngày trong 6 tháng liên tiếp và mỗi ngày tăng trọng có... 100kg.

7,Loài lươn thủy tinh ở Châu Úc trong suốt đến độ có thể đọc sách xuyên qua thân mình nó.

8,Cá leo cây: Một loài cá bản địa ở Malaysia thik leo cây khi thủy triều xuống. Những con cá nghịch ngợm này bò ngoằn ngoèo vui chơi trong bùn và thường xuyên ngọ nguậy lên các cây gần đó để tìm những loài côn trùng khoái khẩu. Chúng đẩy thân mình trườn tới một cách mau lẹ khác thường nhờ hai chiếc vây như hai... chân! nó có thể leo lên những cây lớn rồi trố mắt nhìn người một cách... tự nhiên.

Trang Tử
12-01-08, 10:02:14 AM
Đây rồi :)

Bảo Đại -vị vua cuối cùng của triều Nguyễn và nước Việt Nam gắn liền với con số "xui xẻo" 13 như thế nào?

Ông hoàng Bảo Đại tên húy là Nguyễn Phúc Vĩnh Thụy (阮福永瑞), còn có tên Nguyễn Phúc Thiển (阮福晪) sinh ngày 22 tháng 10 năm 1913 (năm Quý Sửu) tại Huế, là con của vua Khải Định và bà Từ Cung Hoàng Thị Cúc.

Năm 1925, vua Khải Định băng hà. Ngày 8 tháng 1 năm 1926 ông được tôn kế vị, lấy niên hiệu là Bảo Đại, là vua thứ 13 của triều Nguyễn khi đúng 13 tuổi. Sau khi lên ngôi, ông lại trở sang Pháp để học tiếp, còn việc triều chính trong nước giao cho Tôn Thất Hân nhiếp chính trong thời gian vua vắng mặt.

Tháng 9 năm 1932 , Bảo Đại hồi loan trở về nước, chính thức làm vua.

Năm 1945 (Tức 13 năm sau), Cách mạng tháng Tám thành công. Ngày 25 tháng 8, Chính phủ lâm thời Hồ Chí Minh buộc Bảo Đại phải thoái vị. Bảo Đại thoái vị trong một buổi lễ long trọng ở Ngọ Môn, Huế vào chiều 30 tháng 8, trao quốc ấn Hoàng đế Chi Bửu và thanh kiếm bạc nạm ngọc cho đại diện của chính phủ lâm thời của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa là ông Trần Huy Liệu. Ông trở thành "công dân Vĩnh Thụy". Trong dịp này, ông có câu nói nổi tiếng "Thà làm dân một nước độc lập hơn làm vua một nước nô lệ".

Ngoài ra Vua Bảo Đại còn có 13 bà phi tần và có 13 người con


(Bài chưa hoàn chỉnh, sẽ sửa lại sau :D)

.:Ám:.
12-01-08, 10:58:23 AM
Em chỉ xin góp 2 cái thui.
Một là bức tranh đứa trẻ khóc.hầu như bất kì ai sở hữu bức tranh này đều chết bất đắc kì tử và nhà thì bị hỏa hoạn thiêu trụi.Số liệu thì em không nhớ chính xác lắm ><!
Hai là bản nhạc Gloomy Sunday.Hầu hết các thính giả cũng như ca sĩ sau khi nghe/hát bài hát này đều tự sát vào ngày chủ nhật sau đóa.Không hiểu vì sao.Đến nỗi người ta phải cấm lưu truyền nó.
Thông tin đây:

"Gloomy Sunday" là tên của một bài hát kể về 1 tình yêu đã mất. Thật đúng như tựa đề của nó, bài hát được viết vào một ngày Chủ Nhật thật ảm đạm của tháng 12 năm 1932 bởi 1 nhà soạn nhạc tên là Reszo Seress.
Reszo thường nằm nguyên ngày trong căn phòng của mình ở thủ đô Paris. Người phụ nữ anh yêu vừa cự tuyệt tình yêu cao thượng của anh. Reszo luôn luôn tôn thờ tình yêu của mình, nên vì vậy anh đã phải đau khổ thật nhiều khi tình yêu của anh bị từ chốị Trong nỗi thất vọng, anh đã sáng tác ra bài hát sầu thảm nhất trong đời. Khi bài nhạc được hoàn thành, Reszo cảm thấy nhẹ nhàng hơn đôi chút trong lòng. Tuy nó không bù vào nỗi mất mát tình yêu to lớn kia, nhưng bài hát của anh ta thật hay - đủ hay để được đưa vào đĩa nhạc thời bấy giờ.

Khi Reszo cố gắng bán "Gloomy Sunday", thoạt đầu anh đã gặp nhiều khó khăn khi tìm người tiêu thụ. Các nhà sản xuất đĩa nhạc cho rằng bài hát nghe rất lạ và quá buồn thảm để trở thành 1 đĩa nhạc có giá trị.

Một nhà sản xuất đã viết rằng: " Có cả một mối tuyệt vọng bị cưỡng ép thật kinh khủng trong bài hát ấỵ Tôi không nghĩ rằng nó sẽ đem lại điều gì hay ho cho người nào nghe bài hát ấỵ" (There's a sort of terrible compelling despair about it. I don't think it would do anyone anyone any good to hear a song like that.)

Nhưng không vì thế mà Reszo ngừng cố gắng để tìm mối tiêu thụ. Cuối cùng, anh ta đã tìm được 1 nhà sản xuất chịu phát hành nhạc của anh. Khi bài hát được tung ra thị trường cũng là lúc nhiều sự việc lạ lùng bắt đầu xảy ra.

Một người đàn ông đang ngồi trong 1 quán café đông đúc tại Budapest đòi ban nhạc chơi bản "Gloomy Sundaỵ" Người đàn ông ngồi tại bàn ông ta vừa nhấp rượu champagne vừa lắng nghe bài nhạc. Khi bản nhạc chấm dứt, người đàn ông trả tiền, rời khỏi quán, và vẫy 1 chiếc xe taxi. Vừa ngồi vào trong xe, ông ta liền lôi ra 1 khẩu súng và tự kết liễu đời mình.

Vài ngày sau đó, một cô gái bán hàng thật trẻ đã tự treo cổ tại Berlin. Nằm phía dưới chân của cô gái là tờ nhạc của bài "Gloomy Sunday" .

Một cô thư ký xinh đẹp tại New York tự tử trong căn apartment bằng hơi ga đã để lại một mẩu giấy nhỏ xin yêu cầu bản nhạc "Gloomy Sunday" được chơi vào buổi lễ an táng cô.

Khắp thế giới, có nhiều bài tường trình về những cái chết liên quan đến bài hát ây. Ca sĩ chết trong lúc hát. Người ta chết trong lúc nghe.

Cuối cùng thì công ty truyền thông Anh Quốc phải cấm hẳn bài "Gloomy Sunday" vào những buổi phát thanh thường lệ trên làn sóng. Công ty này không thể làm ngơ trước những lời phiền hà đến từ bài hát ấy.

Nhiều hệ thống viễn thông Hoa Kỳ cũng nhanh chóng làm giống vậy. Mười lăm quốc gia khác đã đâm đơn kiện bài hát. Các luật sư quanh thế giới đã tranh luận rằng người soạn nhạc của bài hát có nên chịu trách nhiệm cho hàng loạt cái chết là hậu quả của sự sáng tạo của anh ta hay không. Nhưng khi các đài radio cố gắng hủy bỏ bài hát thì nó càng trở nên phổ biến hơn. Người ta còn cảm thấy hào hứng hơn khi nghe bài hát "tự tử" này (suicide song).

Bài hát dường như ảnh hưởng mọi người không phân biệt gì đến tuổi tác hay tầng lớp. Một người đàn ông 80 tuổi tự hủy diệt đời mình bằng cách nhảy từ cánh cửa sổ lầu bảy xuống trong khi bài nhạc đang hát. Một cô gái 14 tuổi chết đuối khi trong tay còn cầm một bản copy của bài "Gloomy Sunday".

Một nạn nhân trẻ tuổi khác, một cậu bé sai vặt người Ý, đang đi ngang một người ăn xin trên lề đường đang hát bản nhạc "Gloomy Sunday" đột nhiên dừng lại, để chiếc xe đạp của cậu sang một bên, tiến dần đến chỗ người ăn xin và cho ông ta hết số tiền mà cậu đang có. Sau đó chẳng một lời nào, cậu bé đi đến một cây cầu gần đấy và tự nhảy xuống tìm lấy cái chết.

Báo chí lượm lặt hết tất cả những câu chuyện và gửi phóng viên đến phỏng vấn Reszo và hỏi anh ta nghĩ gì về điều ấy. Nhưng Reszo cũng bàng hoàng như bao người khác. Anh ta cũng chẳng hiểu vì sao bài hát của mình đã gây ra nhiều điều bất thường đến vậy.

Từ đó, người soạn nhạc dường như bị truyền nhiễm những điều bất lành theo sau bài nhạc bất cứ khi nào và nơi đâu khi bản nhạc được chơi lên. Khi bài "Gloomy Sunday" trở thành một "top hit" trong tuần, Reszo đã viết một lá thư gửi cho người yêu cũ của chàng và xin thêm một cơ hội nữa để nối lại mối duyên xưa.

Ngày hôm sau, người ta tìm thấy thi hài của cô gái trẻ đã chết vì uống thuốc quá liều lượng. Bên cạnh cô ta là một tờ giấy với nét chữ nghệch ngoạc trên ấy nhưng còn có thể đọc được. Đó là tên của bài nhạc "Gloomy Sunday".

Đến lúc này thì Reszo chẳng còn nghi ngờ gì về bài hát mang đầy tính nguyền rủa của chính mình. Lần đầu tiên trong đời, Reszo cố gắng thu hồi lại bài nhạc để nó khỏi bị lan ra nhiều thêm. Nhưng tất cả mọi nỗ lực của anh đều không thành. Bài hát càng bị cấm, nó lại càng trở nên phổ biến hơn. Những bản copy lậu được bày bán trên đường phố như một loại trái cấm.

Trong mỗi quốc gia, số người chết lại càng gia tăng. Bài hát đã đem lại nhiều lời đồn đại chết người đến nỗi các nhạc sĩ không dám chơi bài ấy hay thậm chí các ca sĩ cũng sợ không dám hát.

Thời gian trôi quạ Chiến tranh thế giới lần thứ 2 bùng nổ và người ta cũng bắt đầu quên đi bài hát ấy. Dần dần, cơn sốt bài hát được lắng dịu xuống.

Vào thời điểm này Cơ Quan Truyền Thông Anh Quốc quyết định nới lỏng lệnh cấm bài hát. Đài BBC cho phát thanh "Gloomy Sunday" trên làn sóng điện, nhưng bấy giờ bài nhạc chỉ còn là một hợp tấu khúc (orchestral piece). Từ ấy bài hát được sửa lại theo lối hoà âm hợp khúc nàỵ

Cũng bài nhạc được sửa lại theo
kiểu version mới này được phát ra và cứ lập đi lập lại hàng giờ trong một căn apartment nhỏ. Người cảnh sát đi tuần gần đấy cứ phải nghe mãi một bài hát và lấy làm lạ. Tiếng âm nhạc phát ra từ cánh cửa sổ của một hộ apartment trên con phố mà người cảnh sát tuần tiễu. Cảm thấy lạ vì người nào có thể nghe mãi một bài hát cứ hát đi hát lại mãi thật nhiều lần mà không ngừng nghỉ, người cảnh sát cuối cùng quyết định điều tra.

Khi viên cảnh sát bước vào căn nhà, "Gloomy Sunday" đang được hát trên dàn máy hát xoay tròn tự động. Thân thể của một thiếu phụ đang nằm cạnh chiếc bàn nơi để chiếc máy hát đang chạỵ .Người thiếu phụ đã chết với một liều thuốc ngủ cực mạnh.

Đây mới chỉ là một bắt đầu của hàng loạt cuộc tự tử khác nối tiếp. Một lần nữa, Cơ Quan Truyền Thông Anh Quốc phải ra cấm lệnh đối với bài hát.

Giờ đây thì Reszo Seress đã trở thành một người luôn bị ám ảnh bởi những cái chết do bài hát của anh ta gây nên.

Có hơn 100 người chết sau khi nghe bài hát "Gloomy Sunday". Bài hát vẫn có thể được nghe từ thời này sang thời khác. Gần đây, số tường trình về những cái chết liên quan đến bài hát ấy không còn nữa. Có lẽ lời nguyền năm xưa đã hết linh nghiệm chăng? Có thể là vậy. Nhưng nếu bạn đang ở trong một quán bar nào đó và khi nghe người disc jockey bảo rằng bài nhạc cũ kỳ lạ "Gloomy Sunday" sắp được chơi, tôi thành thật khuyên bạn nên bước ra ngoài và tham gia những trò chơi khác thì tốt hơn.

Còn một vấn đề mà bạn cũng nên biết là ông Rezso Seress, người viết ra bài nhạc nầy tự tử vào năm 1968...

bài nhạc này nghe qua rồi nhưng mừ chắc do trình Eng kém nên hem hỉu-->hem sao ><!