armin
08-27-08, 11:47:50 PM
Sáng hôm nay trên đường đi học do bất cẩn mà mình bị xe tông. Mình sợ lắm, cũng may là không sao cả. Nhìn thấy người bạn học cùng lớp mà mình đã thích từ lâu, mình định gọi, nhưng không dám. Bạn ấy ngồi trước mình một bàn nhưng chẳng mấy khi trò chuyện. Mỗi lần bạn quay xuống mình lại cuống cuồng rồi ậm ừ cho xong. Cái lưng ấy, cái dáng ấy mình rất quen. Mình đã định thốt nên lời, rồi lại thôi. Mình cứ mong bạn quay lại, chỉ một lần thôi, bạn sẽ biết rằng luôn có ánh mắt mình dõi theo. Một cái ngã tư, hai cái ngã tư - rồi cũng đến trường. Mình tiếc lắm, phải chi cho mình một phút nữa thôi, mình sẽ gọi bạn. Để ngày mai đi, ngày mai nếu gặp nhất định mình sẽ chào và cười với bạn, để không phải chỉ là dõi theo sau lưng, mà mình có thể được đi song song với bạn - vì mình mến bạn nhiều lắm.
Mình không phải là một người nổi bật trong lớp. Nhìn mọi người cười đùa mình cũng rất muốn tham gia, nhưng cái tính rụt rè đã ngăn mình lại. Mình đã đến trường, đến lớp lặng lẽ như một cái bóng - không hơn - mờ nhạt đến bất ngờ. Mình sẽ chờ. Chờ ai đó bắt chuyện và lôi kéo mình tham gia, mình nhất định sẽ không lẩn tránh nữa.
Mình học không khá. Mỗi lần được gọi lên bảng mình rất run và quên khuấy đi mất những gì vốn đã thuộc lòng. Mình cũng thật ngốc và không thông minh bằng bạn bè. Nhưng hôm nay khi cô hỏi một bài toán khó mình đã định giơ tay vì đã tìm ra cách giải. Chắc là mình sai rồi, vì xưa nay mình đâu có giỏi toán. Hay là cứ xung phong làm thử? Nhưng đã có bạn khác lên bảng mất rồi... Lần sau, mình nhất định sẽ giơ tay thật nhanh để không ai có thể nhanh hơn mình đuợc nữa.
Về nhà mình lại chui vào cái thế giới riêng chỉ có giuờng, nệm, gấu bông và mình. Ba mẹ luôn bận, đôi lúc mình cũng thấy thật cô đơn, nhưng mình biết ba mẹ làm tất cả chỉ vì mình. Nhiều lần mình muốn ôm mẹ mà nói rằng :"con yêu mẹ lắm!", nhưng chỉ cần nghĩ đến thôi mình đã ngượng chín cả người. Mẹ về. Nhìn dáng mẹ mệt mỏi cùng chiếc áo ướt đẫm mồ hôi và khuôn mặt in hằn nhựng nếp nhăn lo lắng, mình đã định làm một cái gì đó? Nhưng cái gì bây giờ? Thôi để lần sau, nhất định mình sẽ hỏi "Mẹ có mệt lắm không?" và lăng xăng bên mẹ như con nhóc ngày xưa vẫn thường làm.
Chuông điện thoại reo. Mình thấy mẹ hớt hải chạy ào ra cửa. Mình gọi với theo lạc cả giọng mà mẹ không mảy may để ý. Xưa nay mình chưa bao giờ thấy mẹ cuống cuồng như vậy. Mình đi theo mẹ. Đến bệnh viện. Mình thấy mình nằm đó. Đang hấp hối.
Sáng hôm nay trên đường đi học do bất cẩn mà mình bị xe tông.
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200808/original/images1615233_Pray_To_The_Above2.jpg
Mình đã được sống những giờ khắc cuối cùng, làm những công việc hằng ngày mà mình cho là nhàm chán. Mình đã định thế này, định thế kia, để rồi giờ đây tất cả đã là quá muộn. Một ngày 24 giờ, có biết bao lần 1440 phút mình đã để trôi vuột như thế - một cách vô ích? Ngày mai? Mình còn chưa chào bạn, chưa một lần đi song song bên bạn huống hồ là có can đảm để nói "Mình mến bạn". Mình chưa một lần đủ can đảm xung phong trả lời những gì mà thầy cô đã hỏi. Mình chưa - dù chỉ một lần - nói rằng " Con yêu mẹ lắm" mặc cho cái áo được ủi phẳng lỳ mình mặc hay ly sữa mình uống hằng ngày cũng từ một tay mẹ mà ra. Bây giờ mình có gào lên thì liệu một ai biết đến?
Mình đang dần tan biến. Hốt hoảng. Hối hận. Nếu mình đuợc sống một lần nữa, hay nếu mình biết những giờ khắc cuối cùng của mình còn lại dù chỉ một giây, mình có để đến ngày mai những gì mình đã định làm, định nói - để yêu thương một ai đó? Nhất định không...
Mình không phải là một người nổi bật trong lớp. Nhìn mọi người cười đùa mình cũng rất muốn tham gia, nhưng cái tính rụt rè đã ngăn mình lại. Mình đã đến trường, đến lớp lặng lẽ như một cái bóng - không hơn - mờ nhạt đến bất ngờ. Mình sẽ chờ. Chờ ai đó bắt chuyện và lôi kéo mình tham gia, mình nhất định sẽ không lẩn tránh nữa.
Mình học không khá. Mỗi lần được gọi lên bảng mình rất run và quên khuấy đi mất những gì vốn đã thuộc lòng. Mình cũng thật ngốc và không thông minh bằng bạn bè. Nhưng hôm nay khi cô hỏi một bài toán khó mình đã định giơ tay vì đã tìm ra cách giải. Chắc là mình sai rồi, vì xưa nay mình đâu có giỏi toán. Hay là cứ xung phong làm thử? Nhưng đã có bạn khác lên bảng mất rồi... Lần sau, mình nhất định sẽ giơ tay thật nhanh để không ai có thể nhanh hơn mình đuợc nữa.
Về nhà mình lại chui vào cái thế giới riêng chỉ có giuờng, nệm, gấu bông và mình. Ba mẹ luôn bận, đôi lúc mình cũng thấy thật cô đơn, nhưng mình biết ba mẹ làm tất cả chỉ vì mình. Nhiều lần mình muốn ôm mẹ mà nói rằng :"con yêu mẹ lắm!", nhưng chỉ cần nghĩ đến thôi mình đã ngượng chín cả người. Mẹ về. Nhìn dáng mẹ mệt mỏi cùng chiếc áo ướt đẫm mồ hôi và khuôn mặt in hằn nhựng nếp nhăn lo lắng, mình đã định làm một cái gì đó? Nhưng cái gì bây giờ? Thôi để lần sau, nhất định mình sẽ hỏi "Mẹ có mệt lắm không?" và lăng xăng bên mẹ như con nhóc ngày xưa vẫn thường làm.
Chuông điện thoại reo. Mình thấy mẹ hớt hải chạy ào ra cửa. Mình gọi với theo lạc cả giọng mà mẹ không mảy may để ý. Xưa nay mình chưa bao giờ thấy mẹ cuống cuồng như vậy. Mình đi theo mẹ. Đến bệnh viện. Mình thấy mình nằm đó. Đang hấp hối.
Sáng hôm nay trên đường đi học do bất cẩn mà mình bị xe tông.
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200808/original/images1615233_Pray_To_The_Above2.jpg
Mình đã được sống những giờ khắc cuối cùng, làm những công việc hằng ngày mà mình cho là nhàm chán. Mình đã định thế này, định thế kia, để rồi giờ đây tất cả đã là quá muộn. Một ngày 24 giờ, có biết bao lần 1440 phút mình đã để trôi vuột như thế - một cách vô ích? Ngày mai? Mình còn chưa chào bạn, chưa một lần đi song song bên bạn huống hồ là có can đảm để nói "Mình mến bạn". Mình chưa một lần đủ can đảm xung phong trả lời những gì mà thầy cô đã hỏi. Mình chưa - dù chỉ một lần - nói rằng " Con yêu mẹ lắm" mặc cho cái áo được ủi phẳng lỳ mình mặc hay ly sữa mình uống hằng ngày cũng từ một tay mẹ mà ra. Bây giờ mình có gào lên thì liệu một ai biết đến?
Mình đang dần tan biến. Hốt hoảng. Hối hận. Nếu mình đuợc sống một lần nữa, hay nếu mình biết những giờ khắc cuối cùng của mình còn lại dù chỉ một giây, mình có để đến ngày mai những gì mình đã định làm, định nói - để yêu thương một ai đó? Nhất định không...