Tuxedo
07-27-08, 08:48:03 PM
http://g.sheetmusicplus.com/Look-Inside/covers/17734143.jpg
Bức thư gửi đến chính mình khi tôi 17 tuổi:love10:
6fqtbMHfpXY
Tạm dịch
Nếu tôi có thể viết một bức thư và gửi nó đến cho chính mình khi tôi 17 tuổi àh...
Trước tiên tôi sẽ chứng minh rằng đó là mình bằng cách bảo rằng:
... cậu xem dưới gầm giường xem, có phải có 1 lon coca và 1 cuốn playboy ko?...
Cái đó chỉ có mình tôi biết thôi àh...
Tiếp theo đó tôi sẽ nói:
... tôi biết là mọi chuyện rất khó khăn, khi cậu phải chia tay bạn gái của mình sau 7 tháng yêu đương...
... tôi biết là cậu rất yêu cô ta, và mọi thứ dường như ko công bằng tí nào phải ko?
... nhưng tất cả những gì tôi có thể nói với cậu là những nỗi đau như vậy ko kéo dài đâu, và hiếm gặp lắm...
Và kìa, đang có nhiều chuyện sắp đến với cậu lắm, mọi chuyện đều tốt đẹp...
tôi biết, khi 17 tuổi, rất khó chịu khi p
nhưng cô ta ko phải người tốt đâu, vậy mà cậu cứ đau đớn như thể sắp chết là sao?...
nhưng rồi cậu sẽ vượt qua hết... và như cậu thấy đấy...
cậu vẫn sống cho đến lúc 30 tuổi để viết cho tôi lá thư này mà...
Và làm ơn hãy nhớ, khi lái xe tới ngã tư đường Thompson và đường số 8, có 1 cái bản hiệu STOP ở đó...
... làm ơn dừng lại, đừng có cái kiểu nhấp nhấp thắng cho có rồi lái đi tiếp...
... và khi cậu hẹn hò lần đầu tiên với Bridget, nhớ kiểm tra để chắc chắn là xăng trong xe vẫn còn đầy...
... còn ko thì giả vờ quên cũng có vẻ hay... biết đâu đấy...
Mỗi khi có cãi nhau, hãy cứ nhận là mình sai và bố nói đúng đi nhé...
... cậu cũng nên cảm ơn cô Bringley đi, cô đã dạy thêm cho cậu rất nhiều...
... như thể cô thấy cậu là một viên ngọc bị lu mờ, và cô vẫn luôn kiên trì mài dũa cho đến khi viên ngọc thật sự toả sáng...
Và kìa, đang có nhiều chuyện sắp đến với cậu lắm, mọi chuyện đều tốt đẹp...
tôi biết, khi 17 tuổi, rất khó chịu khi phải ở nhà vào tối thứ 6...
Ví dụ như tối nay, người ta khai mạc giải đua xe đường phố, nhưng cậu phải ở nhà...
Bởi vì nếu thi rớt môn Đại số, bố mẹ sẽ giết chết cậu mất...
Nhưng tin tôi đi, cậu sẽ vượt qua với một điểm C...
... và cậu vẫn sống cho đến lúc 30 tuổi để viết cho tôi lá thư này...
Còn nhiều thứ đang chờ đợi cậu ở phía trước lắm, cậu sẽ có thêm nhiều bạn bè mới...
Sau này cậu sẽ có vợ và có con nữa...
Và tôi sẽ kết thúc lá thư này với kết luận là đừng sợ hãi bất cứ điều gì nhé...
đây là những năm đẹp nhất trong quãng đời của cậu...
tôi nghĩ tôi sẽ gặp lại cậu khi cậu nhìn vào gương lúc 30 tuổi...
Tái bút: hãy ôm dì Rita thật chặt mỗi khi cậu có thể...
Và kìa, đang có nhiều chuyện sắp đến với cậu lắm, mọi chuyện đều tốt đẹp...
Tôi biết, khi 17 tuổi, rất khó chịu khi phải ở nhà vào tối thứ 6...
Tôi ước cậu có thể học thêm tiếng Tây Ban Nha, học thêm vi tính...
Đừng lo lắng quá, hãy cứ thoải mái... luôn cố gắng, và rồi một ngày cậu sẽ viết lá thư này cho tôi...
Bức thư gửi đến chính mình khi tôi 17 tuổi:love10:
6fqtbMHfpXY
Tạm dịch
Nếu tôi có thể viết một bức thư và gửi nó đến cho chính mình khi tôi 17 tuổi àh...
Trước tiên tôi sẽ chứng minh rằng đó là mình bằng cách bảo rằng:
... cậu xem dưới gầm giường xem, có phải có 1 lon coca và 1 cuốn playboy ko?...
Cái đó chỉ có mình tôi biết thôi àh...
Tiếp theo đó tôi sẽ nói:
... tôi biết là mọi chuyện rất khó khăn, khi cậu phải chia tay bạn gái của mình sau 7 tháng yêu đương...
... tôi biết là cậu rất yêu cô ta, và mọi thứ dường như ko công bằng tí nào phải ko?
... nhưng tất cả những gì tôi có thể nói với cậu là những nỗi đau như vậy ko kéo dài đâu, và hiếm gặp lắm...
Và kìa, đang có nhiều chuyện sắp đến với cậu lắm, mọi chuyện đều tốt đẹp...
tôi biết, khi 17 tuổi, rất khó chịu khi p
nhưng cô ta ko phải người tốt đâu, vậy mà cậu cứ đau đớn như thể sắp chết là sao?...
nhưng rồi cậu sẽ vượt qua hết... và như cậu thấy đấy...
cậu vẫn sống cho đến lúc 30 tuổi để viết cho tôi lá thư này mà...
Và làm ơn hãy nhớ, khi lái xe tới ngã tư đường Thompson và đường số 8, có 1 cái bản hiệu STOP ở đó...
... làm ơn dừng lại, đừng có cái kiểu nhấp nhấp thắng cho có rồi lái đi tiếp...
... và khi cậu hẹn hò lần đầu tiên với Bridget, nhớ kiểm tra để chắc chắn là xăng trong xe vẫn còn đầy...
... còn ko thì giả vờ quên cũng có vẻ hay... biết đâu đấy...
Mỗi khi có cãi nhau, hãy cứ nhận là mình sai và bố nói đúng đi nhé...
... cậu cũng nên cảm ơn cô Bringley đi, cô đã dạy thêm cho cậu rất nhiều...
... như thể cô thấy cậu là một viên ngọc bị lu mờ, và cô vẫn luôn kiên trì mài dũa cho đến khi viên ngọc thật sự toả sáng...
Và kìa, đang có nhiều chuyện sắp đến với cậu lắm, mọi chuyện đều tốt đẹp...
tôi biết, khi 17 tuổi, rất khó chịu khi phải ở nhà vào tối thứ 6...
Ví dụ như tối nay, người ta khai mạc giải đua xe đường phố, nhưng cậu phải ở nhà...
Bởi vì nếu thi rớt môn Đại số, bố mẹ sẽ giết chết cậu mất...
Nhưng tin tôi đi, cậu sẽ vượt qua với một điểm C...
... và cậu vẫn sống cho đến lúc 30 tuổi để viết cho tôi lá thư này...
Còn nhiều thứ đang chờ đợi cậu ở phía trước lắm, cậu sẽ có thêm nhiều bạn bè mới...
Sau này cậu sẽ có vợ và có con nữa...
Và tôi sẽ kết thúc lá thư này với kết luận là đừng sợ hãi bất cứ điều gì nhé...
đây là những năm đẹp nhất trong quãng đời của cậu...
tôi nghĩ tôi sẽ gặp lại cậu khi cậu nhìn vào gương lúc 30 tuổi...
Tái bút: hãy ôm dì Rita thật chặt mỗi khi cậu có thể...
Và kìa, đang có nhiều chuyện sắp đến với cậu lắm, mọi chuyện đều tốt đẹp...
Tôi biết, khi 17 tuổi, rất khó chịu khi phải ở nhà vào tối thứ 6...
Tôi ước cậu có thể học thêm tiếng Tây Ban Nha, học thêm vi tính...
Đừng lo lắng quá, hãy cứ thoải mái... luôn cố gắng, và rồi một ngày cậu sẽ viết lá thư này cho tôi...