Cóc Đọc xịn
11-10-09, 05:07:46 PM
Cuộc thi "My teacher" đang dần đi vào hồi "gay cấn", các bài viết liên tục được gửi về hòm mail myteacher.fu@gmail.com \:d/ Lần này chúng ta cùng đến với điệu nhảy ... "khêu gợi" của lớp SE 303 và cô Hoa nhé :lac:
I WANT TO DANCE WITH YOU…
Quanh….tru….tri….pho….
Quành ….tru….truy…pho…
Đưa hai tay ra trước nào, one..two...
Ôm ngực như thế này, …three …four…
Đưa hai tay ra sau đầu theo cô, one…two…
Ôm eo , three…four…
Đưa hai tay ra sau mông, one…two….
Xoay mông thế này này, three…four…
Vâng, xin giới thiệu với các bạn tập thể lớp rất đáng yêu của mình , bọn mình đang tập nhảy điệu nhảy …điệu gì mình cũng quên cái tên chính xác của nó rồi, bởi bọn mình quen với một cái tên khác hơn, điệu “khiêu gợi”...Và một người rất đặc biệt, người đã dạy cho bọn mình điệu nhảy này, Miss Hoa.
Giờ thì cô đã không còn đi cùng lớp trong những slot BE nữa, nhưng những kỉ niệm niệm mà cô trò đã có với nhau có lẽ sẽ là những kỉ niệm khó phai mờ nếu một mai mình chợt nghĩ về thời sinh viên lắm những vui buồn. Nói về cô thì không biết bao nhiêu chuyện mà kể, mà chỉ toàn chuyện vui ^^.
Nhớ ngày đầu tiên gặp cô, từ cô toát lên một phong thái rất quý phái của phụ nữ Pháp. Với đôi mắt sâu thăm thẳm mà lại rất sáng, đôi môi đỏ cực hợp bộ váy đen trang nhả, cô bước vào lớp và dẫn dắt 30 con người đi tiếp những chặng đường chông gai trong chuyến hành trình đi tìm tri thức trên con tàu mang tên SE0303 . Với một lớp rất chi là soi mói, xét nét thì bọn mình còn nhận thấy rằng mỗi lần gặp cô là cô lại rất xinh trong một bộ cánh mới và mỗi bộ cánh lại đi với cái vòng tay, hay sợi dây chuyền riêng. Nói chung về khoản fashion thì cô là người ăn mặc mốt nhất, mô đen nhất, thay đổi nhiều nhất, sexy nhất và … đẹp nhất trong con mắt hội đồng giám khảo 30 người khó tính.
Nhớ đến cô là nhớ đến những giờ học cực thú vị. Có lẽ giờ học của cô là những giờ học relax nhất. Cô luôn tìm cách để bọn mình phải tự thấy muốn học và thích học qua kiểu vừa học vừa chơi, mà lại vui chơi có thưởng. Thế nên cô cũng là người hào phóng nhất ^^. Nhớ lắm cái cảm giác giải xong một ô chử khó, nhớ làm sao những lúc cả lớp cuời xòa khi cô giải một câu đố vui, và quên sao được cái cảm giác là người chiến thắng trong một trò chơi nào đó của cô…
Rất tự nhiên, cô đã đến với tụi mình như một người bạn, sẵn sàng lắng nghe những tâm sự, những lời kêu than vô cùng tận, để rồi sau đó vỗ về với những lời khuyên hợp tình hợp lí. Giờ học tiếng anh của bọn mình thường là vào slot 4. Thế nên ai nấy đều khá buồn ngủ. Không hét lên “Listen to me!”, cũng không đập bảng để cả lớp chú ý, cô cười và hỏi thăm xem vì sao lại mệt như thế. Và thường là cô sẽ refresh không khí học tập bằng một bài thể dục nho nhỏ, hay một điệu nhảy rất vui tươi “Chicken dance”(do cô biên tập và dàn dựng) vốn rất quen thuộc. Cô còn làm lớp rất hưng phấn với những vũ đạo sexy cuốn hút. Và mình vẫn chưa quên hình ảnh cô cùng lớp chơi trò nhảy dây hôm Olympic, hay cùng lớp hát vang bài “Đứa bé”, rất hồn nhiên, thân thiện, rõ ràng ở đây khoảng cách cô trò đã bị san lấp bởi tình cảm của những người bạn với nhau. Và cứ thế cô đã là một người bạn lớn với tập thể bọn mình...
Nhưng âu cũng là quy luật, có hợp ắt có tan. Ngày cô thông báo kì sau cô sẽ không dạy tụi mình nữa, cả lớp đã nhao nhao lên phản đối. Bởi dường như hình ảnh cô đứng bên lớp trong 2 chặn đường qua đã quá quen thuộc, ánh mắt hiền từ ấy đã quá thân thiết, giọng nói ấm áp ấy và cả tiếng “Úp” mỗi lúc cô ngạc nhiên đã như là một phần trong chuyến hành trình đầy song gió này. Hôm ấy trên mail lớp có một bức thư của ai đó nói hộ những tình cảm của 30 con tim:
“To: Mrs HOA yêu quý của chúng em!
Cô ơi!
Dù em biết trong kỳ 5 vừa rồi, ý thức bọn em không được tốt nhưng đối với bọn em cô luôn là cô giáo tốt nhất, luôn mang đến cho bọn em sự thoải mái mỗi khi đến Slot BE và cả sự kính trọng nữa.
Kỳ sau cô mà ko dạy bọn em nữa chắc là chẳng còn đứa nào học được BE đâu cô ah :((
Cô đừng bỏ tụi em cô nhé!
Cô đừng bỏ tụi em cô nhé!
Cô đừng bỏ tụi em cô nhé!
Cô đừng bỏ tụi em cô nhé!
Cô đừng bỏ tụi em cô nhé!
Cô đừng bỏ tụi em cô nhé!
Cô đừng bỏ tụi em cô nhé!
Cô đừng bỏ tụi em cô nhé!”
Và cô ơi, em sẽ không viết tiếp đoạn kết cho câu chuyện về cô. Bởi em tin rằng cô trò mình sẽ còn đồng hành cùng nhau. Dù cô không là người dẫn dắt tụi em trên những chặn đường sắp tới, nhưng cô cũng sẽ dõi theo tụi em, luôn bên tụi em khi tụi em cần phải không cô. Em chỉ muốn nói với cô rằng: “Miss Hoa, I want to dance with you”.
Bin Ngốc
I WANT TO DANCE WITH YOU…
Quanh….tru….tri….pho….
Quành ….tru….truy…pho…
Đưa hai tay ra trước nào, one..two...
Ôm ngực như thế này, …three …four…
Đưa hai tay ra sau đầu theo cô, one…two…
Ôm eo , three…four…
Đưa hai tay ra sau mông, one…two….
Xoay mông thế này này, three…four…
Vâng, xin giới thiệu với các bạn tập thể lớp rất đáng yêu của mình , bọn mình đang tập nhảy điệu nhảy …điệu gì mình cũng quên cái tên chính xác của nó rồi, bởi bọn mình quen với một cái tên khác hơn, điệu “khiêu gợi”...Và một người rất đặc biệt, người đã dạy cho bọn mình điệu nhảy này, Miss Hoa.
Giờ thì cô đã không còn đi cùng lớp trong những slot BE nữa, nhưng những kỉ niệm niệm mà cô trò đã có với nhau có lẽ sẽ là những kỉ niệm khó phai mờ nếu một mai mình chợt nghĩ về thời sinh viên lắm những vui buồn. Nói về cô thì không biết bao nhiêu chuyện mà kể, mà chỉ toàn chuyện vui ^^.
Nhớ ngày đầu tiên gặp cô, từ cô toát lên một phong thái rất quý phái của phụ nữ Pháp. Với đôi mắt sâu thăm thẳm mà lại rất sáng, đôi môi đỏ cực hợp bộ váy đen trang nhả, cô bước vào lớp và dẫn dắt 30 con người đi tiếp những chặng đường chông gai trong chuyến hành trình đi tìm tri thức trên con tàu mang tên SE0303 . Với một lớp rất chi là soi mói, xét nét thì bọn mình còn nhận thấy rằng mỗi lần gặp cô là cô lại rất xinh trong một bộ cánh mới và mỗi bộ cánh lại đi với cái vòng tay, hay sợi dây chuyền riêng. Nói chung về khoản fashion thì cô là người ăn mặc mốt nhất, mô đen nhất, thay đổi nhiều nhất, sexy nhất và … đẹp nhất trong con mắt hội đồng giám khảo 30 người khó tính.
Nhớ đến cô là nhớ đến những giờ học cực thú vị. Có lẽ giờ học của cô là những giờ học relax nhất. Cô luôn tìm cách để bọn mình phải tự thấy muốn học và thích học qua kiểu vừa học vừa chơi, mà lại vui chơi có thưởng. Thế nên cô cũng là người hào phóng nhất ^^. Nhớ lắm cái cảm giác giải xong một ô chử khó, nhớ làm sao những lúc cả lớp cuời xòa khi cô giải một câu đố vui, và quên sao được cái cảm giác là người chiến thắng trong một trò chơi nào đó của cô…
Rất tự nhiên, cô đã đến với tụi mình như một người bạn, sẵn sàng lắng nghe những tâm sự, những lời kêu than vô cùng tận, để rồi sau đó vỗ về với những lời khuyên hợp tình hợp lí. Giờ học tiếng anh của bọn mình thường là vào slot 4. Thế nên ai nấy đều khá buồn ngủ. Không hét lên “Listen to me!”, cũng không đập bảng để cả lớp chú ý, cô cười và hỏi thăm xem vì sao lại mệt như thế. Và thường là cô sẽ refresh không khí học tập bằng một bài thể dục nho nhỏ, hay một điệu nhảy rất vui tươi “Chicken dance”(do cô biên tập và dàn dựng) vốn rất quen thuộc. Cô còn làm lớp rất hưng phấn với những vũ đạo sexy cuốn hút. Và mình vẫn chưa quên hình ảnh cô cùng lớp chơi trò nhảy dây hôm Olympic, hay cùng lớp hát vang bài “Đứa bé”, rất hồn nhiên, thân thiện, rõ ràng ở đây khoảng cách cô trò đã bị san lấp bởi tình cảm của những người bạn với nhau. Và cứ thế cô đã là một người bạn lớn với tập thể bọn mình...
Nhưng âu cũng là quy luật, có hợp ắt có tan. Ngày cô thông báo kì sau cô sẽ không dạy tụi mình nữa, cả lớp đã nhao nhao lên phản đối. Bởi dường như hình ảnh cô đứng bên lớp trong 2 chặn đường qua đã quá quen thuộc, ánh mắt hiền từ ấy đã quá thân thiết, giọng nói ấm áp ấy và cả tiếng “Úp” mỗi lúc cô ngạc nhiên đã như là một phần trong chuyến hành trình đầy song gió này. Hôm ấy trên mail lớp có một bức thư của ai đó nói hộ những tình cảm của 30 con tim:
“To: Mrs HOA yêu quý của chúng em!
Cô ơi!
Dù em biết trong kỳ 5 vừa rồi, ý thức bọn em không được tốt nhưng đối với bọn em cô luôn là cô giáo tốt nhất, luôn mang đến cho bọn em sự thoải mái mỗi khi đến Slot BE và cả sự kính trọng nữa.
Kỳ sau cô mà ko dạy bọn em nữa chắc là chẳng còn đứa nào học được BE đâu cô ah :((
Cô đừng bỏ tụi em cô nhé!
Cô đừng bỏ tụi em cô nhé!
Cô đừng bỏ tụi em cô nhé!
Cô đừng bỏ tụi em cô nhé!
Cô đừng bỏ tụi em cô nhé!
Cô đừng bỏ tụi em cô nhé!
Cô đừng bỏ tụi em cô nhé!
Cô đừng bỏ tụi em cô nhé!”
Và cô ơi, em sẽ không viết tiếp đoạn kết cho câu chuyện về cô. Bởi em tin rằng cô trò mình sẽ còn đồng hành cùng nhau. Dù cô không là người dẫn dắt tụi em trên những chặn đường sắp tới, nhưng cô cũng sẽ dõi theo tụi em, luôn bên tụi em khi tụi em cần phải không cô. Em chỉ muốn nói với cô rằng: “Miss Hoa, I want to dance with you”.
Bin Ngốc