PDA

View Full Version : Cuộc thi: Tôi và FU



Trang : [1] 2

Cóc Đọc xịn
12-13-08, 12:08:52 AM
"Tôi và FU"


1. Mục đích:
Hướng tới mừng sinh nhật FU tròn 2 tuổi vào ngày 13/01/2009, báo nội san Cóc Đọc phát động cuộc thi viết “Tôi và FU” dành cho sinh viên, cán bộ và giảng viên trong trường.

Cuộc thi là dịp để FUers – những người đã gắn bó với FU trong suốt những ngày tháng qua được bày tỏ suy nghĩ, tình cảm của mình với FU nói chung và với những người thầy, người cô, người bạn…. của mình nói riêng.

2. Thể lệ:
Bài viết được đánh máy, dài không quá 1300 chữ. Nội dung tập trung về những kỉ niệm về đại học FPT kể từ khi các bạn là học sinh cấp 3 đang chuẩn bị thi đầu vào đại học đến khi đã trở thành một member thực sự trong đại gia đình FU, và hôm nay khi các bạn đã trải qua một khoảng thời gian được sống, học tập và vui chơi cùng nhau tại FU.

Bạn có thể kể về những đêm thao thức mất ngủ trước khi thi đầu vào, hay những lần ốm đau hoạn nạn có anh em bạn bè trên Xuân Hòa. Cũng có thể đó là một hình bóng, một ánh mắt nào đó bạn vẫn thầm thương nhớ. Hoặc đơn giản chỉ là một bữa liên hoan karaoke cùng cả lớp…..

Toàn bộ bài viết sẽ được công khai trên forum (tác giả có thể để bút danh nếu muốn) dưới một trong hai hình thức: Hoặc tác giả tự post bài của mình, hoặc ban biên tập báo Cóc Đọc sẽ giúp những tác giả có bài post lên forum dưới account “Cóc Đọc xịn”.

3. Giải thưởng:
Giải thưởng cuộc thi gồm hai phần:
- Bài viết được khán giả bình chọn: Là những bài nhận được số “thanks” nhiều nhất trên forum
- Bài viết được hội đồng giám khảo bình chọn: Là những bài được giám khảo đánh giá cao.

4. Liên lạc:
Bài viết dự thi xin gửi về địa chỉ cocdoc@fpt.com.vn theo mẫu đặt tên “Tôi và FU_tên bài viết”. Trong file word đính kèm xin ghi rõ bút danh (nếu có), tên, lớp, số điện thoại của tác giả để ban tổ chức dễ dàng liên hệ giải thưởng. Ngoài ra, các bạn có thể post trực tiếp bài viết trên diễn đàn tại topic này.

Hạn nhận bài đến hết ngày 25/12/2008.

Chúng tôi sẽ thường xuyên update thông tin về cuộc thi tại topic này


Hà Nội, ngày 12 tháng 12 năm 2008
Ban tổ chức cuộc thi “Tôi và FU” – Ban biên tập báo Cóc Đọc





Phần này tổng kết các bài đã được post lên forum :x


001. Tôi và FU. Duyên Phận (http://www1.svfpt.net/forum/showpost.php?p=256000&postcount=45)
Tác giả: Lý Thanh Nam - Mã số sinh viên 01427

002. Một câu chuyện viết tặng một người em trong FU (http://www1.svfpt.net/forum/showpost.php?p=256134&postcount=52)
Tác giả: Nguyễn Hoài Anh - cán bộ phòng PR

003. LFC (http://www1.svfpt.net/forum/showpost.php?p=256576&postcount=61)(Tên này Ban tổ chức đặt hộ tác giả, tác giả có thể yêu cầu đổi)
Tác giả: Nguyễn Thùy Trang - Mã số sinh viên: 00525

004. FU-sự lựa chọn khó khăn nhưng rất đúng (http://www1.svfpt.net/forum/showpost.php?p=256930&postcount=64)
Tác giả: Đào Bá Hùng - Mã số sinh viên 00942


005. FUSE0414……. One class for all love_The best heartfelt love (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=258678&postcount=70)
Tác giả:HIKARU SHIN


006. Tôi đã đến với FU như nào (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=258720&postcount=71)
Tác giả: Đào Mạnh Tuấn - Mã số sinh viên 00964


007. Tôi và FU - Nghĩ (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=259234&postcount=77)
Tác giả: Võ Hoàng Nhật Khánh - Mã số sinh viên 01396


008. FU - Bước ngoặt cuộc đời tôi (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=259518&postcount=82)
Tác giả: Tử Hà - Mã số sinh viên 00783


009. Tôi và FU _ SE0201 NUMBER ONE (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=259578&postcount=87)
Tác giả: Phạm Thị Huyền - Mã số sinh viên 00415


010. Tôi và FU _ Em (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=260728&postcount=84)
Tác giả: Võ Hoàng Nhật Khánh - Mã số sinh viên 01396


011. Đôi dòng xúc cảm (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=260846&postcount=88)
Tác giả: Lê Xuân Tùng- Mã số sinh viên 01424


012. Tôi và FU_Vô Đề (http://www1.svfpt.net/forum/showpost.php?p=261392&postcount=89)
Tác giả: Lệ Linh - Lớp SE 416


013. Tôi và FU_Những kỷ niệm không quên tên do CĐX đặt - tác giả có thể yêu cầu đổi] (http://www1.svfpt.net/forum/showpost.php?p=261446&postcount=90)
Tác giả: Giấu tên - Mã số sinh viên: 01289


014. Xúc cảm không tên (http://www1.svfpt.net/forum/showpost.php?p=263588&postcount=94)
Tác giả: Nắng - Mã số sinh viên: 00093


015. Chuyện tình chưa đặt tên (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=264198&postcount=98)
Tác giả: Nắng - Mã số sinh viên: 00093


016. Bạn đã thực sự xứng đáng với những gì mình có? (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=264856&postcount=101)
Tác giả: Raincatcher - Mã số sinh viên: 01167


017. Tôi và FU - Tôi là FUer (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=264992&postcount=103)
Tác giả: No9_mjd - Mã số sinh viên: 01403


018. Tôi và FU - Thư ngỏ (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=265262&postcount=104)
Tác giả: ..:: Thuý Kiều ::.. - Mã số sinh viên: 01107


019. Nhật ký (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=265896&postcount=109)
Tác giả: Tuxedo - Mã số sinh viên: 00519


020. Viết về em - Người con gái đã thắp sáng cuộc đời anh (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=265960&postcount=112)
Tác giả: Nguyễn Quốc Khánh - Mã số sinh viên: 00595


021. Ghét FU? (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=266420&postcount=124)
Tác giả: Bolide - Mã số sinh viên: 01177


022. FU_Dũng cảm (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=267772&postcount=135)
Tác giả: Bé sâu xanh - Mã số sinh viên: 01449


023. Niềm tin cuộc sống (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=269514&postcount=142)
Tác giả: Rudo - Mã số sinh viên: 01085


024. Nhiều khi con muốn khóc (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=269856&postcount=143)
Tác giả: Bé Sâu Xanh - Mã số sinh viên: 01449


025. Sinh viên FPT University là thiên tài (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=272192&postcount=155)
Tác giả: Hoàng Xuân Thành - Mã số sinh viên: 00719


026. "Tôi và FU", truyện ngắn (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=273882&postcount=206)
Tác giả: Nguyễn Phương Nam - Mã số sinh viên: 00424


027. Tôi và FU - Chuyện (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=274178&postcount=217)
Tác giả: Rin - Lớp: SE 0430


028. Tớ là sinh viên FU (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=274236&postcount=220)
Tác giả: Nguyễn Thị Thu Trang - Mã số sinh viên: 00926


029. Cho trí tưởng tượng bay xa (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=274404&postcount=238)
Tác giả: Hoàng Mai Thịnh - Mã số sinh viên: 00186


030. Vô đề (vì tác giả chưa đặt tên :-?) (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=274458&postcount=243)
Tác giả: Thầy Vạc - Trưởng phòng công tác sinh viên


031. Thư gửi mẹ (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=276072&postcount=260)
Tác giả: 8+1 - Mã số sinh viên: 00490


032. Bức thư ngắn gửi tới thằng bạn thân (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=277318&postcount=266)
Tác giả: Lương Trọng Nghĩa - Mã số sinh viên: 01149


033. Có bao giờ quá khứ, hiện tại và tương lai gặp nhau? (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=278360&postcount=292)
Tác giả: •♪•« Mây »•♪• - Mã số sinh viên: 00712


034. Giá trị của niềm tin (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=280948&postcount=317)
Tác giả: A_zy - Mã số sinh viên: 00117


035. Người chị đầu tiên (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=281366&postcount=332)
Tác giả: Tuxedo - Mã số sinh viên: 00519


036. FU - Yêu hay ghét (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=283122&postcount=349)
Tác giả: phuongloan3009


037. Vô cảm (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=283130&postcount=350)
Tác giả: Huy Hoàng


038. Không bao giờ (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=283132&postcount=351)
Tác giả: Cinderella - SE0416


039. Tôi và FU - Tôi đã chọn FU (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=286666&postcount=393)
Tác giả: Honanium - Mã số sinh viên: 60048




Phần cập nhật thông tin cuộc thi, liên tục 24h:x


01. Tổng kết ngày đầu ra quân 13/12 \:d/ (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=258762&postcount=62)


02. Tổng kết ngày 14/12 \:d/ (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=261646&postcount=93)


03. Tổng kết ngày 15/12 \:d/ (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=265348&postcount=107)


04. Tổng kết ngày 16/12 \:d/ (http://www2.svfpt.net/forum/showpost.php?p=268936&postcount=141)


05. Tổng kết ngày 17/12 \:d/ (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=271562&postcount=148)


06. Tổng kết ngày 18/12 \:d/ (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=274366&postcount=233)


07. Tổng kết ngày 19/12 - tròn 1 tuần "Tôi và FU" được phát động \:d/ (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=277430&postcount=270)


08. Tổng kết ngày 20/12 \:d/ (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=280214&posted=1#post280214)


09. Tổng kết ngày 21/12 \:d/ (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=281262&postcount=329)


10. Tổng kết ngày 22/12 \:d/ (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=282832&postcount=347)


11. Tổng kết ngày 23/12 \:d/ (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=284966&postcount=369)


12. Tổng kết ngày 24/12 \:d/ (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=286410&postcount=392)


13. Tổng kết cuộc thi"Tôi và FU" \:d/ (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=288424&postcount=408)

raincatcher
12-13-08, 12:39:38 AM
Phần thưởng gì đây
Phải chăng có thể là :"Wa,nhìu vậy sao"
hay là "cố gắng nhiu vậy mà chỉ có thế này thôi à "
:D:D:D:D:D:D

ThanhLuuDan
12-13-08, 12:42:11 AM
phần thưởng là j nhi?? có đc wa ko?:d

Cóc Đọc xịn
12-13-08, 12:42:26 AM
Bạn cứ yên tâm phần thưởng sẽ rất lớn :)>- đảm bảo khiến bạn phải thốt lên: "Woa, nhiều vậy sao" ;) Hãy tham gia nhé :x

Cóc Đọc xịn
12-13-08, 12:43:02 AM
;)) Phần thưởng thì đừng hỏi luôn. Chơi với Cóc Đọc không bao giờ sợ thiệt :D

Nhưng cụ thể thì bạn chờ thêm một chút nhé. "Cóc Đọc xịn" sẽ nhanh chóng update

noliav
12-13-08, 12:43:14 AM
Bạn cứ yên tâm phần thưởng sẽ rất lớn :)>- đảm bảo khiến bạn phải thốt lên: "Woa, nhiều vậy sao" ;) Hãy tham gia nhé :x
đ.c mấy tấn muối :-?

MamaZola
12-13-08, 12:47:09 AM
PR cho RB một tẹo =))
http://svfpt.net/forum/showthread.php?p=255000#post255000

thanks Cóc Đọc nhá :">

chắc quả này về MM cũng làm 1 bài :x hehehe
@Fo` nghe nói có mỗi 2 tạ :-B

DarkComet
12-13-08, 12:47:40 AM
Ai là giám khảo nhỉ? =p~

Cóc Đọc xịn
12-13-08, 12:48:15 AM
đ.c mấy tấn muối :-?

Tấn thì hổng dám đâu. Nhưng muối ngâm chân loại 75 nghìn thì cũng đc vài tạ :D

raincatcher
12-13-08, 12:59:16 AM
Bút mực không viết được trên vũ trụ,vì vậy các nhà khoa học Mĩ đã tốn 2 tỉ USD nghiên cứu và nghĩ ra loại bút viết được trong mọi điều kiện áp suất,trong môi trường không trọng lực,viết được trên mọi địa hình và vật liêu từ kính đến đất đá.Ngày nay các nhà khoa học Nga đã nghĩ ra 1 loại bút ưu việt với đầy đủ các tính năng đó đồng thời rất dễ sử dụng.Phần thưởng sẽ là 1 chiếc bút loại này kèm theo 1 cuốn vở ô ly,chiếc bút mang tên BÚT CHÌ =)) hi vọng các bạn sẽ vì phần thưởng mà tích cực tham gia cuộc thi =))

kilua
12-13-08, 01:01:09 AM
Ô. Cóc đọc xin đang cạnh trang muối ngâm chân của bạn Tự xé đồ sao? Chắc phải tham gia lấy muối về dùng dần, nhà đang thiếu

Cóc Đọc xịn
12-13-08, 01:04:47 AM
Bút mực không viết được trên vũ trụ,vì vậy các nhà khoa học Mĩ đã tốn 2 tỉ USD nghiên cứu và nghĩ ra loại bút viết được trong mọi điều kiện áp suất,trong môi trường không trọng lực,viết được trên mọi địa hình và vật liêu từ kính đến đất đá.Ngày nay các nhà khoa học Nga đã nghĩ ra 1 loại bút ưu việt với đầy đủ các tính năng đó đồng thời rất dễ sử dụng.Phần thưởng sẽ là 1 chiếc bút loại này kèm theo 1 cuốn vở ô ly,chiếc bút mang tên BÚT CHÌ =)) hi vọng các bạn sẽ vì phần thưởng mà tích cực tham gia cuộc thi =))

BÚT CHÌ dát vàng :">


Ô. Cóc đọc xin đang cạnh trang muối ngâm chân của bạn Tự xé đồ sao? Chắc phải tham gia lấy muối về dùng dần, nhà đang thiếu
;;)

Tử Hà
12-13-08, 01:23:55 AM
Thấy bảo phần thưởng lên tới 7 con số :x!

MamaZola
12-13-08, 01:25:23 AM
ai nói thế Tử Hà :">
dẫn link đc hem :">

Seiji
12-13-08, 01:28:27 AM
ai nói thế Tử Hà :">
dẫn link đc hem :">
Chính Mama nói còn gì!Lần này mà giải thưởng dưới 1 M ta cứ đem Mama với Rainbow show ra đòi thêm vào cho đủ!

MamaZola
12-13-08, 01:31:32 AM
:"> Cóc Đọc Xịn ơi ra đính chính thông tin này :x có 7 số hok :-B Hay 9 số =P~

Cóc Đọc xịn
12-13-08, 01:41:18 AM
Phần thưởng 7 con số :x
Nếu có 9 con số thì 2 số kia là do MM.........bù :-" (2 số đầu chứ ko phải 2 số cuối) :-"

Rants
12-13-08, 02:14:33 AM
có cần phải cố định là nói tốt về trường không hay là nói xấu cũng được :(
nói thật là nói tốt thì em ko rành, nhưng mà nói xấu thì em tin mình có thể tuôn ra được 5 10trang :">

ngựa gỗ
12-13-08, 07:41:26 AM
Em mới viết có 2 bài mà thù lao đã 7 con số rồi, trường mình đại gia thật.

. Nghe đâu, nestcafe Việt đã đồng ý tài trợ ít nhất 40M cho cóc đọc vụ ra báo số đặc biệt và làm CD. Phần thưởng chắc cũng vì thế mà tăng lên như nấm sau bão.
. Còn ban giám khảo, thấy bảo toàn bọn thích ăn chơi nhảy mủa, các anh cứ viết bài nhiều nhiều rồi có tí quà cáp qua lại, dăm bữa nửa tháng làm một chầu bia thì chắc chắn ăn đậm.

chocopie
12-13-08, 08:10:17 AM
hay.em phai tham gia kiem ti tien que ko thi dag bi ket o ha noi vi het tien:puzzle2::puzzle2::puzzle2:

Cóc Đọc xịn
12-13-08, 08:16:09 AM
có cần phải cố định là nói tốt về trường không hay là nói xấu cũng được :(
nói thật là nói tốt thì em ko rành, nhưng mà nói xấu thì em tin mình có thể tuôn ra được 5 10trang :">

Chuyện vui buồn đều được mà. Miễn là xuất phát từ suy nghĩ của bạn thôi :D

Tử Hà
12-13-08, 08:27:40 AM
ai nói thế Tử Hà :">
dẫn link đc hem :">

Cái đứa nào nó nói ý, em chả nhớ đâu :"> em nghe Đêm Đông cơ mà :lau4:

Rock0em
12-13-08, 09:42:45 AM
ôi! Thích thế, không tham gia thì phí cả mấy năm học FU nhỉ???

Cóc Đọc xịn
12-13-08, 09:46:42 AM
ôi! Thích thế, không tham gia thì phí cả mấy năm học FU nhỉ???

Tham gia nhiệt tình đi bạn :x Đừng để tuột mất cơ hội :smile02:

Dĩn
12-13-08, 09:49:19 AM
Tấn thì hổng dám đâu. Nhưng muối ngâm chân loại 75 nghìn thì cũng đc vài tạ :D

vài tạ :| cứ cho là 2 tạ đi
75k/1ky
75x200=15000 :thanks:
=)) bèo nhất là 15m các bạn trẻ àh
Chiến chiến chiến chiến :smile12:

Cóc Đọc xịn
12-13-08, 10:38:17 AM
vài tạ :| cứ cho là 2 tạ đi
75k/1ky
75x200=15000 :thanks:
=)) bèo nhất là 15m các bạn trẻ àh
Chiến chiến chiến chiến :smile12:

Vài sao lại là 2 ???? ;))

[04]_xXx_[04]
12-13-08, 10:40:14 AM
giải sao chưa thấy công bố nhỉ.
Phải có giải trước thì anh em mới hứng thú chứ

Dĩn
12-13-08, 10:42:55 AM
:| em cứ 2 cho nó chắc ^^! lấy Min của "vài" mà >:D<

noliav
12-13-08, 10:45:02 AM
đừng bao giờ tin vào lời hứa hẹn của những đứa Điều hành viên có mssv = 00000 [-x

Taurus
12-13-08, 10:47:55 AM
...Del ngay bài trên , đồng nghiệp phải có niềm tin lẫn nhau chứ ...đây cũng là một cách để thể hiện tình cảm mà ^^..à ..thank cho những người có chứ THAM GIA hoặc ..NHIỆT TÌNH THAM GIA :d

[04]_xXx_[04]
12-13-08, 10:49:24 AM
...Del ngay bài trên , đồng nghiệp phải có niềm tin lẫn nhau chứ ...đây cũng là một cách để thể hiện tình cảm mà ^^..à ..thank cho những người có chứ THAM GIA hoặc ..NHIỆT TÌNH THAM GIA :d
theo tớ thì ở FU đó là 1 phần tất yếu của sinh viên mình

noliav
12-13-08, 10:49:48 AM
đồng nghiệp nên mới hiểu nhau chứ [-(

ngựa gỗ
12-13-08, 10:51:39 AM
Đúng. Đả đảo bọn đa nghi, del chết nó đi.
Sống với lòng thù hận và nghi ngờ mãi sao anh Long?

noliav
12-13-08, 10:56:02 AM
tôi có thù hận ai bao giờ đâu :(

ngựa gỗ
12-13-08, 11:02:27 AM
Sống trên đời phải có một tấm lòng...
....để làm gì.... biết không Long...?..
..................để gió cuốn đi....
Gió cuốn mây đi xa thật rồi... còn lại mình ta với ta...

noliav
12-13-08, 11:03:41 AM
Hả? :-B Nhạc Trịnh mix với thơ con cóc à =((

Cóc Đọc xịn
12-13-08, 11:09:32 AM
Cảm ơn những người có tâm hồn đẹp như em.
Dẫu biết cuộc sống bon chen cần những tính toán tầm thường, những giá trị đẹp đẽ ấy của một thời thanh niên nay còn đâu...

Cóc Đọc xịn
12-13-08, 11:17:55 AM
Không SPAM nữa, loãng hết topic.
Bây giờ, chào mừng các bạn đã đến với cuộc thi "Tôi và FU"!
Xin mời mọi người post bài, phần thưởng hứa hẹn sẽ có nhiều "BẤT NGỜ"!!!!!!
Ưu tiên thumps up cho những bài viết sớm nhất và dạt dào cảm xúc.
Hoan nghênh những bài viết có tính chất hài hước và đểu cáng.
Chúc các bạn thành công và trở thành triệu phú!

-:- 88XU -:-
12-13-08, 11:19:38 AM
Hôm nay là một ngày thứ 7 cuối tuần, tôi và K4 đang chuẩn bị cho một kỳ nghỉ dài gần 3 tuần, các anh chị K trước thì vẫn đang hùng hục ôn thi cho kỳ thi hết kỳ sắp tới. Thời gian gần đây không hiểu sao tôi lại bị xì trét đến như thế, tinh thần đi xuống, thấy mệt mỏi và chán nản với mọi thứ xung quanh và cho đến tối qua thì tình cờ tôi đã đọc được topic “tôi và FU” dường như chính nó đã làm cho tôi bừng tỉnh, tôi đã nhớ rằng vì sao mình lại vào FU…

…Tôi là một người yêu thích CNTT từ cấp 2, nhưng do gia đình không có điều kiện cho nên mãi đến cấp 3 tôi mới được biết đến cái máy vi tính. Khi đang chuẩn bị cho kỳ thi đại học thì tôi biết được là có trường đại học FPT được thành lập và tuyển sinh K1, nhưng nghe đâu là phải từ 24 điểm đại học trở lên thì mới được vào. Tôi đã đành ngậm ngùi bỏ đi ước mơ FPT, chuyển hướng sang một số trường có ngành CNTT khác, nhưng với sự ham chơi, chểnh mảng học hành thì tôi đã không vào được một cái trường đại học nào cả. Bố mẹ vội vàng lo cho tôi đi học một cái trường trung cấp, đến lúc đó dường như đã quên hẳn cái ước mơ CNTT của mình.

Sau năm 1 học trung cấp, chẳng có một tý hứng thú nào cả. “Ngựa quen đường cũ” tôi lại tái phát tật cũ dính vào chơi bời đua đòi theo bạn bè, rồi cái gì đến cũng phải đến kết quả học quá kém, nợ môn nhiều nên tôi đã bị đuổi học.
Về nhà là quãng thời gian khó khăn đối với tôi, chẳng dám nhìn một ai cả, không dám ra đường. Nhưng bên cạnh tôi vẫn còn có mẹ, bà đã động viên cho tôi ôn thi để thi vào kỳ thi ĐH sắp tới, trong khoảng thời gian ôn thi thì tôi biết được thông tin là trường ĐH FPT có mở một kỳ thi vào tháng 4 tuyển sinh K4 với một số điều mới so với các khóa trước, tôi đã nhanh chóng làm hồ sơ và nộp ngay, khi nhận được giấy báo đi thi tôi đã xem đi xem lại nó một cách cẩn trọng…Hồi hộp chờ ngày đi thi, và cuối cùng thì cái ngày đó cũng đã đến, đợt này đi thi gần 1 vạn thí sinh, thực sự tôi rất run. Khi vào phòng thi nhận được đề thi tôi đã toát hết mồ hôi, một hình thức thi mới mẻ, và còn một lý do nữa đối với tôi nó là một kỳ thi quan trọng nó sẽ quyết định tới cuộc sống của tôi, tôi sợ để tuột mất cái cơ hội này. Sau khi thi xong, không được hài lòng với bài thi của mình lắm.

Hồi hộp chờ đợi kết quả, khoảng 2 tuần sau thì nhận được kết quả là mình đã trượt, khi đó tôi đã rất buồn nhưng vẫn nuôi hi vọng bởi vì trường lại có thêm tuyển đợt 2 vào tháng 8, tôi lại làm ngay hồ sơ và nộp, rồi lại chờ đợi…
Rồi kì thi quyết định đó lại tới, lần này số thí sinh tham gia chỉ bằng một nửa, với kinh nghiệm của lần thi trước lần này vào thi tôi đã bình tĩnh hơn, tập trung cao độ để làm bài, cho dù làm bài không được tốt lắm nhưng tôi vẫn hi vọng mình sẽ đỗ. Thời gian 2 tuần chờ đợi kết quả với tôi là một khoảng thời gian dài, tôi đã liên tục gọi điện để xem có điểm chưa…..

Đến một hôm lên mạng thấy thông báo trường ĐH FPT công bố kết quả thi, lúc đó tim tôi đập mạnh hơn. Và khi biết mình đã đỗ vào ĐH FPT tôi đã rât vui, tay tôi lúc đấy đã rất run, dù kết quả chỉ là vừa đủ điểm vào. Lấy ngay điện thoại báo tin về cho mẹ, mẹ tôi cũng đã rất vui, tôi biết tâm lý bà đã nhẹ nhõm hơn phần nào…Không khí trong gia đình đã không còn nặng nề như trước nữa, nhưng bây giờ lại có một vấn đề đó là tiền học phí để học ở FU, nó quá nặng so với một gia đình bố mẹ làm công chức bình thường như gia đình tôi. Bố mẹ bảo tôi phải suy nghĩ thật kỹ trước khi quyết định có nên đi học hay không. Mãi đến khi chỉ còn 1 tuần là hết hạn nhập học, thì tôi và gia đình mới quyết định là sẽ theo học FU. Đây là một cơ hội để tôi có thể đeo đuổi cái ước mơ của mình, và trách nhiệm trên vai là rất lớn. Vẫn là chuẩn bị, nhưng lần này là chuẩn bị đồ đạc và tiền để ra nhập học.

…Và rồi tôi cũng đã chính thức là một thành viên ở trong ngôi nhà FU này. Cũng đã từng sống xa nhà nhiều nên tôi đã nhanh chóng ổn định cuộc sống ở đây. Đầu tiên khi vào trường chúng tôi được thi trình độ tiếng anh để phân lớp và rồi là bầu ban cán sự lớp. Tôi đã đứng ra ứng cử lớp trưởng, và cũng đã được các thành viên trong lớp ủng hộ.

Sau tuần lễ orientation, chúng tôi được tập trung để bước vào tháng rèn luyện quân sự ở trên Xuân Hòa, tuần lễ đầu tiên ở trên Xuân Hòa thật sự là một thời gian khó khăn để làm quen đối với một số bạn mới xa nhà lần đầu, mọi thứ điều kiện sinh hoạt. Nhưng chính thời gian rèn luyện này nó đã làm cho tập thể lớp, mọi người hiểu nhau hơn, gắn bó và đoàn kết với nhau. Thật là vui.!!! Chúng tôi có những hôm sinh nhật, có những hôm cùng nhau hành quân, có những hôm cùng nhau ăn uống, có những hôm cùng nhau bị phạt, cùng nhau tắm, cùng nhau trốn trại đi ăn…

Ban đầu khi vào FU tôi đã định sống một cách phớt đời, lạnh lùng mọi thứ vì tính của tôi trầm và ít nói, nhưng rồi ở đây tôi đã gặp được những người bạn, ở đây tôi được sống trong một môi trường thân thiện, chính những điều này đã làm cho tôi thay đổi. Đây có lẽ là khoảng thời gian đáng nhớ nhất trong cuộc đời sinh viên của mỗi “cóc”FU.

Một tháng rèn luyện đã nhanh chóng kết thúc và chúng tôi lại quay trở về tòa nhà DETECH để chuẩn bị cho cuộc “chiến đấu” thực sự. Bây giờ sẽ không còn là cuộc sống vô tư, vô lo như ở trên Xuân Hòa nữa, về Hà Nội nhiệm vụ của chúng tôi là phải học Tiếng Anh. Với vốn tiếng anh còn kém và cộng thêm với sự lười học eng, tôi đã rất vất vả để vật lộn với nó. Nhưng quanh tôi là những người bạn họ có thể là K1, K2, K3, K4 và cả chính là cô giáo dạy eng của chúng tôi, họ luôn động viên, giúp đỡ tôi học tập.
Lớp chúng tôi đã có những hôm thật vui với ngày 20-11, với ngày sinh nhật của cô giáo, với buổi liên hoan lớp. Chúng tôi, cùng nhau ăn uống, hát hò...
Sau gần 2 tháng K4 trầm lắng xuống chuyện học hành thì nhà trường có tổ chức một cuộc thi nhằm tạo cho K4 một sự bừng tỉnh, tạo nên một sự đoàn kết của mọi người. Lớp tôi đã rất hào hứng tham gia, mọi người đã cùng nhau đổ mồ hôi để chiến thắng trong vòng loại, mọi người đã cũng với nhau một tinh thần đoàn kết để chiến thắng ở vòng chung kết. Một cuộc thi thực sự có ý nghĩa, lớp tôi đã lại càng thấy gần nhau hơn, tôi cũng chợt để ý đến các lớp khác trong phần thi hùng biện, họ cũng hào hứng, cũng hết mình và cũng đoàn kết như chúng tôi vậy, có thể là bất cứ ai đấy, một cô bé lớp bên cạnh, một cậu hát hay, hay chỉ là một vài bạn trầm lặng ngồi cổ vũ ở phía dưới, tất cả đều thật đáng yêu….

Thời gian gần đây, trong tôi có một sự chán nản, nản với sự kém dốt eng của mình, rồi thì là áp lực từ gia đình, rồi thì là áp lực phải thi đại học để năm sau có điểm sàn mới là sinh viên chính thức của FU, rồi thì là buồn chán vì bị một cô bé từ chối lời tỏ tình của mình, rồi thì là kết quả thi giữa kỳ quá kém…Mọi thứ đã thật tệ…
Và cho đến sáng nay khi tôi viết bài này, thì tôi đã nhớ lại rằng vì sao tôi lại vào FU, tôi vào FU vì trong tôi đó là một tình yêu, một sự đam mê với cái ngành CNTT, tôi vào đây là để “chiến đấu”, trên vai tôi là trách nhiệm với những người đã thương yêu, động viên cho tôi, tôi vào đây là để khát khao thay đổi, là để ước mơ. Có lẽ đối với tôi FU chính là duyên phận. Chính những vấp ngã ở phía trước đã lại cho tôi cơ hội để đeo đuổi tiếp cái ước mơ mà tưởng chừng như không thể thực hiện được. Mọi thứ vẫn mới chỉ là bắt đầu và tôi phải đi tiếp…

Cóc Đọc xịn
12-13-08, 11:31:16 AM
1 bài viết khá xúc động với những kỷ niệm tưởng chừng như quá bé nhỏ đối với nhiều người, nhưng lại thật đáng nhớ và sâu sắc đối với Thanh Nam. :)
Cảm ơn bạn Thanh Nam là người bắn phát súng đầu tiên của cuộc thi. Nào các bạn hãy bình chọn cho bạn Lý Thanh Nam với mã số sinh viên 01427 với bài viết "Tôi và FU.Duyên phận" ;)

Tuổi Teen
12-13-08, 11:38:13 AM
Thời gian gần đây, trong tôi có một sự chán nản, nản với sự kém dốt eng của mình, rồi thì là áp lực từ gia đình, rồi thì là áp lực phải thi đại học để năm sau có điểm sàn mới là sinh viên chính thức của FU, rồi thì là buồn chán vì bị một cô bé từ chối lời tỏ tình của mình, rồi thì là kết quả thi giữa kỳ quá kém…Mọi thứ đã thật tệ…
mày vẫn nhớ lời tao nói chứ? đừng quá bi quan...
đàn ông mà! tại nào phải thế :)

Nhóc Còi
12-13-08, 11:39:46 AM
được lắm mày à, giống và hợp với tao lắm

Kitsune
12-13-08, 11:40:33 AM
@ Sếp NamLT : đại ca làm đc mà, băng đảng lớp ta phải có đại ca dẫn dắt, đại ca vẫn bảo là "không việc gì phải xoắn" với "không bao giờ luôn".
Cả băng dảng luôn ở bên đại ca ... ồ dê

ngựa gỗ
12-13-08, 11:46:00 AM
Bạn Thành Nam...thật tuyệt. và đừng buồn
Không chỉ bạn ngay cả tôi nhiều khi cũng thấy chán nản và kiệt sức...
Chúng ta cùng đam mê, đó là sức mạnh. Khi nào ta cảm thấy sức mạnh trong mình thì những trở ngại kia chỉ là nhỏ bé.
Và đó là lí do tại sao:..

hoaianhbb
12-13-08, 12:11:45 PM
Một câu chuyện viết tặng một người em trong FU:

TÔI VÀ EM

Tôi chú ý đến em ngay khi bước chân vào FU. Có lẽ cũng bởi một phần em là sinh viên đầu tiên mà tôi tiếp xúc. Em có dáng người gầy, dong dỏng cao, đúng kiểu một sinh viên Công nghệ thông tin thú thực. Em hiền, ít nói, và có vẻ rất ngoan. Mỗi lần gặp tôi, em đều cúi đầu chào. Tất nhiên tôi không bao giờ quên đáp lại bằng một nụ cười. Tôi nghĩ, cuộc đời sẽ tươi đẹp biết bao khi người ta thường xuyên trao nhau những lời hỏi thăm và đặc biệt là những nụ cười. Đó cũng là lý do vì sao tôi luôn mỉm cười khi gặp sinh viên trong trường, mặc dù có thể nhiều khi được đáp lại bằng một bộ mặt lạnh te hay một ánh mắt chẳng hề có cảm xúc.

Tôi cũng hay chat chit với em, nhớ nhất là quãng thời gian khi tôi gặp nhiều chuyện buồn, và thường online muộn. Em có gửi cho tôi một bản nhạc mà thú thực nó còn làm cho tôi cảm thấy buồn đến thối ruột hơn, nhưng không hiểu sao tối nào tôi cũng automatic bật lên nghe và tự ngồi gặm nhấm nỗi buồn cho đến khi không còn một mẩu và cảm thấy vô cảm với chính nỗi buồn đó. Em bảo, một dạo em toàn nghe bài này lúc thất tình! Tôi cười. Bây giờ nghĩ lại, tôi cũng thấy vui vui, như kiểu bài hát đó đã trở thành dấu ấn của một giai đoạn, và tất nhiên nó cũng gắn với em.

Có một dạo em gặp khủng hoảng tinh thần. Em nói em quá stress với việc học tập, với những mối quan hệ, với sự cạnh tranh của chính những thành viên trong lớp. Tôi biết bản thân em cũng có nhiều sức ép từ phía gia đình, khi điều kiện kinh tế không phải khá giả gì và hoàn cảnh cũng có nhiều éo le. Em tâm sự với tôi em chẳng biết phải làm gì, và cảm thấy như kiệt sức, và thất vọng với chính bản thân mình, thấy rã rời và chỉ muốn bỏ cuộc. Lúc đó tôi và em cũng dành nhiều thời gian nói chuyện với nhau. Tôi cũng không nhớ là đã nói với nhau những gì, vì đại thể luôn luôn có hàng tá các câu chuyện, nhưng có một điều tôi hiểu, là tôi tin vào bản lĩnh của em. Em có thể gặp khó khăn, đời luôn luôn là như thế, nhưng tôi thấy được bản lĩnh của một người đàn ông thực thụ đằng sau cái vẻ ngoài ốm ốm và gầy gò ấy. Và tôi tin em sẽ vượt qua.

******

Cuối năm 2008, tôi bận rộn cho những kế hoạch lớn của cuộc đời, không còn nhiều thời gian rỗi để đi chơi, chat chit online muộn như trước nữa, nhưng tôi vẫn để tâm đến em. Thỉnh thoảng chúng tôi có chat chit qua YM, thỉnh thoảng em lại vào Buzz, hoặc cứ nhắn đại một câu chào hỏi vu vơ nào đó trên mạng. Tôi cảm thấy vui hơn khi biết em đã bắt đầu vượt qua chính mình. Em chuẩn bị đi thực tập. Có vẻ em khá hào hứng với chuyện đó. Cũng phải thôi, tâm lý ai chẳng thế.

Em bảo, một dạo em ức chế lắm, em ghét trường, em ghét FU, em thấy sai lầm khi quyết định vào đây, em chán bạn bè. Bây giờ thì cái giai đoạn ấy qua rồi. Có vẻ như em đã tìm được sự cân bằng và đủ chín chắn để hiểu. Tôi cũng hiểu những quy luật về sự thích nghi ấy và đang áp dụng cho chính cuộc hôn nhân của mình. Người ta nói hôn nhân có 4 giai đoạn: giai đoạn yêu đời háo hức khi vợ chồng mới cưới, giai đoạn khủng hoảng khi hai người tìm thấy có quá nhiều điểm trái ngược, giai đoạn thích nghi khi cả hai học cách cùng chung sống, và cuối cùng là giai đoạn hạnh phúc bền vững. Tôi nói đùa với em, hình như em đang ở giai đoạn thứ 3 trong “cuộc hôn nhân” với FU thì phải. Tôi và em cùng phá lên cười.

Có nhiều cách để nhìn và cảm nhận cuộc sống, quan trọng là bạn chọn cách nào và con mắt nào. Tôi thì vẫn luôn thấy mãn nguyện là mình luôn cố gắng nhìn cuộc đời bằng một con mắt lạc quan. Trong những điều tồi tệ nhất vẫn ẩn chứa những điều tốt đẹp nhất; trong những lúc khó khắn nhất lại ẩn chứa nhiều cơ hội lớn nhất. Em đang đi trên một cuộc hành trình không hề bằng phẳng và thực sự nhiều thách thức. Trước khi bước sang một giai đoạn mới, chỉ xin chúc em một điều: đừng bao giờ đánh mất bản lĩnh và những giá trị của mình. Chỉ khi nào em biết cách trân trọng những giá trị của chính mình, mới có thể nhận được sự trân trọng từ người người khác. Và em sẽ thành công…

Viết tặng em, một người đặc biệt, đặc biệt vì em là duy nhất…

Chị Hoài Anh

Taurus
12-13-08, 12:41:03 PM
Đoán được nhưng ko biết có đúng ko . Kiểu này thì mình cũng làm một bài mới đc ^^

PhiHDN
12-13-08, 12:48:23 PM
Có soft nào đếm chữ ko?

Siêu Ngố
12-13-08, 12:59:37 PM
Đính chính với các bạn là bạn lớp trưởng 403 là Lý Thanh Nam nhé, ko phải Thành Nam, khổ quá =))

Cóc Đọc xịn
12-13-08, 01:42:30 PM
Đính chính với các bạn là bạn lớp trưởng 403 là Lý Thanh Nam nhé, ko phải Thành Nam, khổ quá =))

Sorry bạn Thanh Nam nha. Cóc Đọc xịn sửa lại rồi.


Có soft nào đếm chữ ko?

Cái này khỏi phải lo bạn ah. Chuyên môn của chúng tớ mà :D. Bình thường không đếm chữ sao dàn trang đc :D

Dĩn
12-13-08, 01:52:51 PM
@CDX:
Mình thấy nên lập riêng 1 topic để Cóc đọc tổng hợp các bài vào đó (hôk đc comment nhé), để mọi người dễ theo dõi hơn và công bằng trong việc vote (Thanks). Khi topic này đến 1 độ nào đó, số trang lên tới 3 chữ số thì tớ cá là chẳng ai hơi đâu ngồi đọc từ trang 1 đến trang cuối, và Thanks cho các bài viết "cần được Thanks".
^^@

Cóc Đọc xịn
12-13-08, 01:57:50 PM
Thanks bạn Tuấn Dũng phát. BTC cũng đã băn khoăn chuyện đó. Nhưng giờ vẫn chưa dám lập topic mới vì sợ mọi người lãng, với cả topic này đang đc đặt link trên index. Khi nào topic này đầy khiến mọi người khó theo dõi, "Cóc Đọc xịn" sẽ cắp bài sang topic (2) :D

tragvtk123
12-13-08, 02:41:10 PM
Bước vào ĐH FU, một môi trường hoàn toàn mới, phong cách học, phong cách nói chuyện và cả cái cách đú đởn cũng thật mới lạ. Khi mới vào trường trai qua thời gian trên Xuân Hòa tôi đã có những người bạn rất thân, là những người anh trai trong lớp tôi, thời gian ấy họ như những người anh ruột thịt bên cạnh tôi, nhưng khi trở về trường học, mọi sự đã thay đổi thật sư, có lẽ là vòng xoáy cuộc đời nó như vậy, đôi khi người ta chơi với nhau vì một sự lợi dụng nào đó, nếu mình ko có lợi ắt hẳn bị người ta đào thải, …Tôi trải qua khoảng lặng và chợt nhận thấy tình bạn sao mà mong manh đến vậy, tôi đã gần như lặng một thời gian, tách riêng cái khái niệm gọi bạn bè, và thời gian ấy qua đi mới thật tệ làm sao…

**~~~~~~~~**

Và vào đầu năm nay, tôi đã trở lại, và nghĩ lại tôi thật may mắn khi đã được tham gia vào đợt 13.09 vừa qua, tôi đã may mắn gặp được thật nhiều người bạn mới và lại có liên lạc với rất nhiều bạn cũ của tôi và gia nhập vào gia đình nhỏ yêu thương ẩn dưới cái tên là LFC.

**~~~~~~~~**

Thời gian học của tất cả không phải là giống như nhau nên chúng tôi ko có nhiều thời gian đi với nhau và gặp nhau cũng rất mong manh, có những lúc chỉ đơn giản là hẹn nhau ăn kem ở căng tin trong khoảng thời gian là 12h đến 12h30, gặp nhau chút thui, nào thì kể chuyện trong tiếng cười, nào thì chia sẻ trong tình thương, chúng tôi thực sự luôn coi nhau như những người anh chị em trong gia đình, mỗi người đều có những cuộc sống riêng nhưng vẫn luôn biết thông tin về các thành viên trong nhóm, nếu có ai cần giúp đỡ, ngay lập tức cả nhóm sẽ tập hợp nhau lại để giúp đỡ … Thật sự khó có thể có được những người bạn chơi thật vô tư và quan tâm nhau đến vậy, chúng tôi là những người bạn thật sự, ở bên nhau giúp đỡ nhau đều xuất phát từ tình cảm chân thành chứ ko phải vì một mục đích lợi dụng cá nhân nào…Tôi vẫn còn nhớ nhất cái hôm sn MM, hôm ấy cả lũ hẹn nhau ở trường định tổ chức một sinh nhật thật bất ngờ cho MM, nhưng do có 1 vài lý do nên kế hoạch đã không thành công, tuy rằng ko thể tổ chức được, nhưng tôi thật tự hào về các bạn của tôi, tuy chỉ là một ý tưởng nhỏ nhưng điều đó cũng cho thấy chúng tôi thật sự quan tâm đến nhau, nhắc đến nhóm chúng tôi, những kỉ niệm trong tôi cứ ùa về, lần đi chơi trung thu, đi lên xuân hòa thăm K4 lần 1, cả lũ chụp một đống ảnh mang về ngắm trên đường về xe MM thủng lốp, L và K đi sắp về đến HN ùi cũng quay lại chờ sửa xe xong ùi cả lũ lại kéo nhau về, đi thăm K4 lần 2 sống dở chết dở với vụ mất chìa khóa của T, làm cả lũ ko có cơ hội sàng sê đú đởn gì nhìu, đi bát tràng làm một đống sản phẩm mà giờ còn chưa đi lấy, sinh nhật DA cả lũ kéo nhau đi hát, hát hết mình và hòa nhịp các con tim với nhau…Và thật đáng yêu là hum ấy xe MM lại thủng lốp, còn nhớ hôm ấy MM nói “ Mọi người đi chơi đi, MM đi sửa xe một mình được rồi” và thật tuyệt khi cả lũ đều phản ứng lại là “Điên ah” (Sorry vì đoạn này hơi thô), chẳng nói gì mọi người chia nhau đi tìm chỗ sửa xe. Sửa xe xong cả lũ mới kéo nhau đi chơi….Vâng, có thể các bạn không cảm nhận được hết cảm xúc của tôi lúc này nhưng thật sự hiện tại tôi đang rất xúc động khi nghĩ về những tình cảm chúng tôi dành cho nhau…Nếu các bạn ko tin, hãy một lần tham gia vào LFC của chúng tôi, hãy vào 4rum đọc các lời chia sẻ của chúng tôi với nhau, có thể đó là những câu chuyện phiếm nhưng chúng tôi luôn muốn tạo ra một khoảng không gian riêng thật vui vẻ với nhau bên cạnh cuộc sống đầy lo toan của mỗi người,tôi tin rằng các bạn sẽ cảm nhận được phần nào sự gắn bó của chúng tôi … Mọi người ah, em thực sự mún nói em rất iu quý mọi người, chúng ta hãy mãi là những người bạn tuyệt vời của nhau nhé…


Gửi riêng tới anh S: anh ơi, anh hãy cố gắng lên nhé, chúng ta cùng cố vượt qua, hi vọng rồi chúng ta sẽ còn gặp nhau, em rất vui khi em có anh để chia sẻ và anh đã chia sẻ với em, chúc anh may mắn, anh trai của em ( đây là một người anh đang có rắc rối lớn, tôi rất mong may mắn sẽ đến với cả tôi và anh. Uh và tất nhiên là tới tất cả những người bạn yêu thương của tôi)

Sắp giáng sinh rồi, gửi lời chúc tới những người tôi yêu quý (và cả những người tôi ko yêu quý và cả tới những người tôi ko quen). Tôi thật sự là một người may mắn vì tôi đã có những người bạn thật tuyệt vời, chúc mọi người luôn may mắn như tôi..>.<

Mọi người ơi, mãi bên nhau và mãi là niềm tin cho nhau nhé …

ngựa gỗ
12-13-08, 02:56:23 PM
That's great!
I wish i were you.
If i were you, i would consider my body.

[04]_xXx_[04]
12-13-08, 05:20:48 PM
FU-Sự lựa chọn khó khăn nhưng rất đúng!!!
Có đôi lúc tôi ngồi một mình và đã suy nghĩ.
Tại sao mình vào FU,vào làm gì nhỉ,sức mình có theo học được ở đây.Những câu hỏi đó cứ đeo đuổi,ám ảnh tôi suốt từ đầu năm.Nhưng rồi cũng có câu trả lời.Vào dây để học,để thay đổi mình,vào vì niềm đam mê CNTT...
Vào FU đồng nghĩa với mình phải cố gắng,cố gắng hết mình vì tương lai,cố gắng không vì ai cả,cố gắng vì bản thân.
Trước khi lên Hà Nội học bố mẹ đã lo cho tôi rất nhiều,mọi điều kiện để có thể ăn học tốt tại đây cho dù gia đình cũng không khá giả cho lắm.Mẹ tôi đã từng nói vấn đề tiền bạc chỉ là phụ thôi,hãy cố gắng học thì bố mẹ sẽ không tiếc 1 cái gì cho con.Nhưng tôi cũng hiểu, câu nói đó chỉ để động viên mà thôi,tiền bạc gia đình đã thực sự đắn đo khi quyết định cho tôi vào đây, tôi vẫn biết bố mẹ đã hi sinh nhiều thứ vì sự nghiệp học hành của con.Mẹ đã phải dừng công việc mà mình hay làm để ở nhà chăm sóc việc gia đình và học hành cho các con.Dẫu biết gia đình sẽ phải tiết kiệm trong chi tiêu,ăn uống nhưng cũng không ngại,ăn khổ nhưng dành dụm cho con cái học hành nên người.Mỗi lần nghĩ đến tôi lại cảm thấy thương bố mẹ hơn bao giờ hết.!!!
Học ở đây,vấn đề đầu tiên không phải là tiền bạc nhưng nó lại là một rào cản khá lớn.Không phải gia đình nào cũng có đủ điều kiện để cho con cái mình theo học.Suy nghĩ ấy làm tôi cảm thấy hơi phân vân.Nhưng rồi lại thấy các anh chị khóa trên cũng có người hoàn cảnh giống mình,tại sao họ lại quyết định vào đây học?.Đó chính là niềm đam mê CNTT.Đó cũng chính là lúc tôi nhận ra niềm đam mê công nghệ là động lực lớn nhất và duy nhất để tôi quyết định vào ngôi trường này.
Vào FU cũng đồng nghĩa với thử thách.Thử thách đầu tiên là tiếng Anh một môn học mà mình rất kém.Và còn cả kì thi ĐH năm 2009 nữa chứ vì tôi đang học hệ dự bị mà.Nhiệm vụ của mình sẽ vất vả hơn các bạn khác khi phải vừa học English vừa phải học các môn thi ĐH.Vất vả nhiều hơn nhưng phải cố gắng.Cố gắng vì những người thân đã đặt trọn niềm tin nơi mình.Cố gắng vì tương lai của tôi...
Ngày 13-9-2008,lần đầu tiên đến trườngđể vẽ mặt cóc,tôi cũng cảm nhận được sự gần gũi và vui tính của các anh chị khóa trên ,tôi cũng thấy ấn tượng bởi không gian trong trường,bởi sự vui tính và nhiệt tình của bác bảo vệ.Ấn tượng đầu tiên thật đẹp!
Tôi đã suy nghĩ,đã nghĩ nhiều lắm.Mình vào đây có thể theo học được không?Có vượt qua được những cám dỗ của cuộc sống đô thị hay không?
Những câu hỏi đó cứ theo đuổi tôi mãi cho đến khi kì I khóa 4 kết thúc.Tôi đã cảm nhận được phần nào về việc học tại FU,về cuộc sống ngoài này.Kết quả khả quan đã khiến tôi có thêm động lực cho kì học sắp tới và có thêm niềm tin khi theo học tại đây.
Và tại đây,tôi đã quen được nhiều người,nhiều anh chị và nhiều người bạn mới.
Tính tôi vốn dĩ trầm và ít nói nên lần đầu cũng ngại lắm.Nhưng sự thân thiện của các cóc FU đã làm cho tôi cảm thấy tự tin hơn và sống cởi mở hơn.Những người bạn mới đã cho tôi những niềm vui để sống và học tập.Cảm ơn các bạn nhiều lắm.
Cuộc sống xa nhà không thể tránh khỏi được nỗi nhớ nhà.Nhưng FU như ngôi nhà lớn đầu tiên của tôi khi xa nhà ,và SE0403 như chính 1 gia đình nhỏ trong đó.
http://i209.photobucket.com/albums/bb103/atnas123_bucket/Se403-2.jpg (http://i209.photobucket.com/albums/bb103/atnas123_bucket/Se403-2.jpg)
Gia đình nhỏ này đã làm cho tôi cảm thấy ấm áp hơn khi phải xa nhà,xa các những người bạn cấp 3.Sau 1 tháng trên Xuân Hòa,cùng ăn,cùng ngủ,cùng học,cùng hành quân và cùng lao động,đã để lại trong tôi bao kỉ niệm.Buồn có,vui có.Những lúc anh em đi ăn,chơi và giành chiến thắng trong các cuộc chơi thật vui.Hay như lao động cùng nhau,cũng vui lắm chứ.Vui thì thế đấy nhưng cũng còn đôi chút buồn vì 1 số bạn năm sau phải lên học.Buồn vì có 1 số bạn chuyển lớp.Nhưng thay vào đó sự đoàn kết,giúp đỡ lẫn nhau đã giúp chúng tôi hoàn thành kì học quân sự.
Và ở FU ,thầy cô giáo và học sinh-một khoảng cách rất gần.Đã lâu lắm rồi tôi không được thấy sự gần gũi,thoải mái khi học và nói chuyện với cô giáo như thế.
Sự thân mật,gần gũi của giáo viên đã làm tôi nhớ đến ngày đầu tiên đi học.Ôi !!! cô giáo sao mà tốt và hiểu tính học sinh đến thế.Qua topic này em xin chúc cô hạnh phúc,đừng dạy lớp khác cô nhé.Cô hãy cùng FU phấn đấu cho sự nghiệp giáo dục nhé.
FU làm cho tôi cảm thấy khoảng cách giữa những người bạn xa lạ gần hơn bao giờ hết.Qua cuộc chơi BUZZ!!!,đã làm cho tôi cảm nhận được điều đó.
Và cũng nhờ cuộc chơi này,tôi cũng cảm nhận được sức mạnh đoàn kết của Se403 hơn bao giờ hết.
Cuối buổi, hơn 100 sinh viên đã “free hug” và cùng thắp lửa tinh thần “Thay đổi và phá bỏ rào cản của chính mình”(trích fpt.edu.vn)
Điều đó cho thấy sinh viên FU rất thân thiện.Khoảng cách đã được san lấp.
Cảm ơn các anh chị trong trường đã tổ chức ra một cuộc chơi ý nghĩa đến thế!!!
FU là nơi tôi đặt trọn niềm tin và thật sự đã để lại những dấu ấn khó quên trong lòng tôi.
Và tôi không muốn phải rời xa ngôi nhà lớn này cho dù sau này khó khăn thế nào.Hy vọng FU mãi mà kỉ niệm đẹp trong tôi.Thầm tự nhủ:
Hãy cố lên,chặng đường dài đang còn chờ đợi phía trước.

Cố lên nào!!!

Ps: Sắp đến sinh nhật 2 tuổi của trường mình.Xin chúc FU thành công hơn nữa trong thời gian tới!!!Tôi yêu FU

Cóc Đọc xịn
12-13-08, 06:09:13 PM
To Trang: Trang ơi, bài Trang dùng nhiều bí danh thế? MM nghe giống Mama nhưng chưa chắc :D

Cóc Đọc xịn
12-13-08, 06:29:42 PM
Keke, Đến giờ chúng ta đã có 4 bài viết dự thi. Link của các bài viết này được Cóc Đọc xin update lên bài đầu tiên để tiện theo dõi

ngựa gỗ
12-13-08, 06:35:29 PM
Thế chỉ gửi bài thôi thì có được giải không nhỉ?

+++ Đương nhiên, bạn có thể nhận được giải thưởng hoặc không nhận được giải thưởng. Cái đó tùy vào số thanks mà bạn nhận được, hoặc đánh giá của hội đồng nghệ thuật (những kẻ nắm hầu hết quyền lực trong trường, những người mà các bạn vẫn nhìn chán cả mắt trên trường đó! Nguyên tắc là không được tiết lộ thông tin. Hôm trước mình nhỡ miệng nói mấy câu, bị chị Vân sàng sê một trận lên bờ, mình cú lắm!).
+++ Và cái to lớn nhất bạn nhận được, ngay cả khi không có giải, là những cái thanks, sự chia sẻ với mọi người....đâu đó quanh đây vẫn có những người đọc bài của bạn, quan tâm đến bạn, yêu quý bạn và biết rằng bạn cũng yêu quý người ấy. Điều đó thật tuyệt.
+++ Tất cả chúng ta sẽ trở thành triệu phú
+++ Chúc các bạn sớm trở thành triệu phú!

friends_72245
12-13-08, 06:57:08 PM
+++ Đương nhiên, bạn có thể nhận được giải thưởng hoặc không nhận được giải thưởng. Cái đó tùy vào số thanks mà bạn nhận được, hoặc đánh giá của hội đồng nghệ thuật (những kẻ nắm hầu hết quyền lực trong trường, những người mà các bạn vẫn nhìn chán cả mắt trên trường đó! Nguyên tắc là không được tiết lộ thông tin. Hôm trước mình nhỡ miệng nói mấy câu, bị chị Vân sàng sê một trận lên bờ, mình cú lắm!).
+++ Và cái to lớn nhất bạn nhận được, ngay cả khi không có giải, là những cái thanks, sự chia sẻ với mọi người....đâu đó quanh đây vẫn có những người đọc bài của bạn, quan tâm đến bạn, yêu quý bạn và biết rằng bạn cũng yêu quý người ấy. Điều đó thật tuyệt.
+++ Tất cả chúng ta sẽ trở thành triệu phú
+++ Chúc các bạn sớm trở thành triệu phú!

BTC để 2 giải thưởng cũng bởi lí do rất phổ biến: Đó là định nghĩa về cái hay và cái xúc động của mỗi người khác nhau.
Với những thành viên trên diễn đàn, họ đọc bài thấy hay, xúc động và họ thanks....
Với ban giám khảo, họ đọc bài thấy hay, có chất thì cho điểm cao....
Còn đối với mỗi người viết, chúng ta viết để nhớ lại một những kỉ niệm đã qua chào năm cũ, đón năm mới và mừng sinh nhật FU. Thế là đủ hay quá rồi còn gì. :)

Tuấn cú rì chị thế ;))
Quyền lực rì cuộc thi này chứ em. :)
Ban giám khảo là những người gắn bó nhiều với FU và có khả năng đánh giá bài viết và có uy tín :D. Những người ấy thường là những "sếp to" thôi. :D Một sự trùng hợp quá nhỉ. Nhưng thực chất, ai là ban giám khảo đi chăng nữa thì họ cũng sẽ cố đứng trên những tiêu chí cụ thể để đánh giá một cách công tâm nhất có thể. Các bạn tham gia cứ yên tâm về mặt này. ;)

inufan
12-13-08, 11:54:00 PM
"chị" trang viết hay thế, lời văn không chau chuốt nhưng rất thật và chứa đựng rất nhiều cảm xúc :)

Cóc Đọc xịn
12-13-08, 11:55:12 PM
“ Ba năm học cấp 3 có lúc vui vẻ thỉnh thoảng lẫn chút buồn đau… mỗi ngày đều như một tấm kính màu….. Giờ nghĩ lại tất cả đều hạnh phúc.”
Đó là những dòng đầu tiên trong cuốn lưu bút thời cấp 3. Nhanh quá vậy mà cũng đã nửa năm chia tay với a8 với mái trường cấp 3 tươi đẹp. Khi đó có lẽ cả thế giới trong tôi như chìm vào màn đêm tĩnh lặng của bão tố. Lúc đó trong tôi a8 đã là tất cả. Và cho đến tận bây giờ a8 vẫn mãi là một thời mãi mãi sâu sắc trong trái tim. Khi đó nỗi buồn trào dâng như con sông không bờ bến và tôi nghĩ cuộc đời mình có lẽ đến đây là hết. Bạn bè giờ có lẽ lại chia xa. Trong lòng tôi khi đó nghĩ về những người bạn đại học có lẽ là thứ không bao giờ bàn đến. Nhưng có lẽ bây giờ mọi thứ của tôi đã khác. Tuy không dám nói 414 bây giờ với tôi là tất cả nhưng chính xác 414 trong tôi là quan trọng.
Vào lớp mới, bao bỡ ngỡ, bao nỗi buồn và cũng đầy hồi hộp. nhưng có lẽ cho đến tận bây giờ tôi mới có thể hiểu tất cả trong 414, hiểu một phần của mọi người cũng như mọi người đã hiểu một phần về tôi. Tôi không dám chắc tôi và 414 sẽ làm nên bao kí ức nhưng có lẽ câu chuyện mang tên 414 trong kí ức của tôi chắc chắn sẽ là một miền kí ức đẹp. Thời gian ở cạnh 414 đến nay chính xác là chưa đầy 3 tháng nhưng kí ức mang đến trong tôi là nhiều vô kể.

“ Thời gian ơi sao trôi đi
Mang kí ức đến cho em thật nhiều
Đầu tiên là ở trên Xuân Hòa, rồi khi về đi học. Mọi thứ xung quanh như thể một giấc mơ màu bạc man mác xanh lơ. Một tháng trên Xuân Hoà đã trôi qua. Lúc mới đầu sao thấy thời gian trôi chậm quá. Cả mấy đứa ngồi đếm ngược từng ngày 27, 26 ngày. Nhưng càng về sau lại càng thấy thời gian trôi quá nhanh chỉ ước sao từng ngày dài như tựa trăm năm để chúng ta mãi không bao giờ nói lời tạm biệt. Một tháng sống ở môi trường mới vui có buồn có biết bao kỉ niệm. Chỉ mới biết nhau một tháng trời nhưng tôi đã quen bao bạn mới. Một tháng qua tất cả cùng sinh hoạt, ăn cơm chung lao động chung. Tất cả đã thành những hồi ức khó phai. Đầu tiên là chặng đường hành quân gian nan vất vả từ lúc 7h tối đến 9h30 phút tối. Nhưng đường cứ xa mãi mà mọi người vẫn đi cạnh nhau nói những câu chuyện vui đùa thì tôi vẫn cứ cảm thấy con đường đang đi sao ngắn ngủi quá. Tối hôm đấy trời khôg có trăng hay sao. Trong lòng cảm thấy sợ và muốn dừng lại nhưng may mắn vì tôi đi cùng mọi người, vì hiện giờ tôi có một tập thể để dựa vào. Vì kể cả trời không trăng không ánh sáng vẫn còn 414 đây. Lúc này bất giác nhớ đến câu hát trong Inu: “ Con đường dài,không, dù không có đường đi nữa thì chúng tôi vẫn đi tới”
Còn rất nhiều nhiều chuyện nhỏ nhặt mà tôi không thể kể hết nhưng trong đầu nhớ rất rõ. Tất cả đêu là những kí ức rất đẹp. Câu chuyện dài mang tên 414 cứ kéo dài mãi, từng trang từng trang truyện ẩn chứa biết bao niềm vui. Một tháng trở về tôi thực sự quyến luyến nơi đó, những người bạn. Tất nhiên vẫn gặp nhau nhưng làm sao còn được nhìêu thời gian ở bên nhau. Đến bao giờ mới có thể lại cùng nhau đi bộ đi ăn chè đi tô tượng. Cảm xúc trong lòng thì nhiều lắm nhưng sao muốn viết ra mà lại chẳng viết được. Có lẽ những gì sâu sắc nhất trong lòng thường không diễn tả được bằng lời chỉ có một trái tim để cảm nhận mà thôi. Và cảm xúc yêu 414 lại dâng trào khi lớp chơi trò đi tìm kho báu. Tôi yêu quý 414 từ khi ở Xuân Hòa nhưng có lẽ không có gì để tôi nhận ra là tôi yêu 414. Tôi biết tôi muốn học cùng tất cả mọi người trong lớp, tôi biết tôi muốn cả lớp chơi với nhau thật thân, tôi biết tôi không muốn bất cứ ai trong 30 chiến sĩ của 414 chuyển lớp nhưng chính xác tôi không biết cái đó với tôi là cái gì. Tôi không gọi chính xác được nó là gì, để khi chơi trò Đi tìm kho báu do phòng Công tác sinh viên tổ chức tôi mới hiểu rõ mình dành cho 414 nhiều tình cảm đến nhường nào. Vì tôi cảm thấy vui khi hò hét cùng mọi người, vì tôi cảm thấy hạnh phúc khi 414 hô khẩu hiệu

“ Chúng ta là ai?
414
Chúng ta là gì?
Anh em
Chúng ta cần gì?
Chiến thắng chiến thắng chiến thắng”
Nói thật là hôm đấy lớp tôi thua. Có hơi buồn buồn. Lúc đó cảm thấy thất vọng về bản thân mình. Nhưng vui là chính. 414 đã cùng chung sức rất vui. Tất cả chúng tôi khi đó đã cùng chung một quyết tâm, một suy nghĩ và một niềm vui.414_ Tôi quý tất cả mọi người
Thật đấy. Tôi không muốn chia lại lớp đâu. Ừ…. Mong là thế….
Vì bây giờ đây tôi là thành viên của 414. Dù mới chỉ bên nhau một thời gian rất ít dù mới chỉ vừa quen nhau nhưng 414 trong tôi hoàn toàn rực rỡ.
“ Đừng hối tiếc quá khứ vì kí ức sẽ không bao giờ quay lại. Hãy nhớ đến hiện tại vì kí ức ở đó.”
Kí ức đang ở đây, ở ngay trong trái tim tôi, trong 414, trong từng nụ cười. Vì chúng tôi đã làm tất cả để có thể ở bên nhau.
FUSE0414……. One class for all love_The best heartfelt love.


HIKARU SHIN
_______________________________________

Một bài viết với biết bao kỷ niệm, biết bao yêu thương. Chúc cho "câu chuyện dài mang tên 414" luôn kéo dài mãi với những kỷ niệm đẹp, để mỗi khi lật giở từng trang truyện, lại bắt gặp ở đó những niềm vui :)

***Bờm***
12-14-08, 12:05:49 AM
Câu chuyện sau đây tôi kể là câu chuyện có thật về quá trình vào FU của em, nhân tiện cuộc thi này em kể với mọi người . Trong câu chuyện có thể có những câu hơi quá thực tế , nếu đọc có gì thấy thô tục quá thì mong mọi người bỏ quá cho. Và em cũng xin được xưng tôi cho tiện kể. :D

TÔI ĐÃ ĐẾN VỚI FU NHƯ NÀO



Vào đầu năm lớp 11, lũ bạn tôi bắt đầu đã hỏi nhau xem sau này thi trường gì. Ai hỏi tôi, tôi cũng trả lời là ĐẠI HỌC SÂN KHẤU ĐIỆN ẢNH. Chả là lúc đấy thích làm diễn viên quá. Nói đến đây, đứa nào cũng cười trêu tôi, tôi phải nói phét là thi khoa đạo diễn tuyền hình. Rồi khi tôi hỏi LY ( hiện giờ đang học FU, lớp 417) thi trường gì, ly bảo đang thích FPT . thú thật là lúc đấy tôi cũng chưa biết đại học FPT là gì, chỉ nghe mọi người nói loáng thoáng về tập đoàn FPT thôi . Sau một hồi nói chuyện về FPT, vì tôi cũng tò mò quá , nhất là khoản thi đầu vào là thi toán logic. Lúc đấy, tôi nghĩ thầm : hay mình cũng thi cho biết nhỉ. Rồi đến hè năm lớp 11, tôi về quê chơi, tôi nói về ý định thi FPT với chị họ sau 1 lần tâm sự. Chị ấy nói thi vào đấy dễ thôi, đứa bạn chị ấy ôn một tuần là thi đã đỗ rồi. Nói thật là lúc đấy tôi thích thi lắm ý. Và rồi, tôi quyết định lên 12 sẽ thi FPT cho biết thế nào.
Lên đến 12, nghe tin FPT thông báo tuyển sinh năm 2008, sướng vô cùng, tôi ra quán Net lên trang web của trường xem thông tin tuyển sinh. Về đến nhà, tôi chợt nhận ra một điều là ý định thi vào FPT của mình mẹ chưa hề hay biết. và rồi tôi đã rất băn khoăn không biết nói với mẹ như nào, bởi tôi tin chắc rằng mẹ sẽ không bao giờ cho tôi học trường này đâu. Thế là hôm đấy tôi vẫn chưa nói gì với mẹ. hôm sau đến lớp, thấy thầy hiệu trưởng đang phát quyển hướng dẫn tuyển sinh cho khối 12, nhiều đứa bạn tôi đọc xong cũng háo hức đi thi. Thấy chúng nó rủ nhau làm hồ sơ thi FU, tôi mạnh dạn về bảo mẹ cho thi. Và cũng không ngờ rằng mẹ tôi đẫ đồng ý luôn.
Mọi rào cản đến với FPT của tôi bắt đầu từ khi tôi làm xong hồ sơ. Các bác , các chú, các dì nói với mẹ tôi rằng : trường đấy học phí cao lắm, thi làm gì mất thời gian, có đỗ cũng có được học đâu , lại còn tốn tiền nữa. mẹ tôi bắt đầu tỏ vẻ lo ngại và nói với tôi: hay là không thi nữa nhỉ. Thuyết phục mẹ mãi , tôi càng thuyết phục bao nhiêu, những người thân trong gia đình tôi càng nói những điều mà bây giờ tôi thấy quá trái ngược so với những gì tôi thấy khi học trong FU. Trong thời gian này , tôi đã phải thuyết phục mẹ rất nhiều. tôi vẫn biết là mẹ thích cho tôi thi lắm, nhưng vì các bác , các dì trong nhà đã nói thế , nên mẹ tôi mới bảo tôi không thi. Và rồi, tôi đã nói với mẹ rằng: mẹ cứ cho con đi thi, con có đỗ con cũng không đi học đâu, mới lại, thi cái này là thi toán logic, nên con cũng muốn thi thử để cọ xát luôn. Thấy tôi nói vậy, mẹ tôi đã đồng ý cho tôi thi vì chính câu nói của tôi là một lời bào chữa, một lời ngụy biện với các bác, các dì trong nhà.
Và rồi tôi đã đi thi. Khi biết kết quả là được 74 điểm, tôi vừa vui, lại vừa thấy tiếc. Tôi vui vì mình đã đỗ và được điểm khá cao so với những đứa cùng khối trong trường mình thi FPT .Tôi tiếc vì tôi thiếu 1 điểm để được phỏng vấn vay, bởi nếu tôi đủ điều kiện để đi phỏng vấn, mẹ chắc chắn sẽ cho tôi đi, và biết đâu nếu được vay thì khả năng tôi được học FPT là rất lớn.
Đến đầu tháng 6, khi tôi xuống HÀ NỘI ôn thi đại học, thật sự là lúc đấy tôi chỉ muốn mẹ đồng ý cho học FPT để tôi đỡ phải ôn thi đại học nữa, bởi tôi tự biết là tôi đủ khả năng để thi đại học qua điểm sàn mà không cần ôn thêm. Có ai biết được rằng : nơi tôi phải tranh đấu nhiều nhất về FPT chính là HÀ NỘI này cơ chứ. Tôi vẫn đi ôn ở lò TÔ HOÀNG bình thường, vẫn khát khao được học FPT , vẫn thường xuyên phải tranh đấu với những thành kiến sai lầm về đại học FPT. Không chỉ vậy, có người ở trọ gần khu tôi ở đã nói với mẹ tôi về cổ phiếu FPT lúc rớt giá, và họ đã có những suy luận về tương lai của FPT sẽ không mấy sang sủa. Và đương nhiên, lại một lần nữa mẹ tôi không muốn cho tôi học FPT. Mấy hôm sau, trong lúc nói chuyện với hai người quen từ ngày xưa, giờ tình cờ gặp nhau ở HÀ NỘI, mẹ nói về trường đại học FPT mà tôi đang muốn theo học. lúc đầu nghe về cách đào tạo , họ cho rằng FPT là một trường tốt, nhưng khi nói về học phí và sự có đầu ra khi học xong, họ lại cho rằng: úi trời ơi, làm gì có trường nào học phí cao như thế, chắc đây nó lừa thôi . Mẹ tôi đã thật sự lo lắng về vấn đề đó vì mẹ cũng muốn tôi được học ngôi trường mà tôi muốn lắm chứ. Và rồi, sau nhiều lần suy nghĩ, mẹ đã nói với tôi vấn đề về hoàn cảnh gia đình so với học phí ở FPT. Mẹ tôi kể, tôi ngồi nghe, hai mẹ con tôi cùng khóc. Có lẽ mẹ khóc vì hoàn cảnh gia đình không thể cho tôi theo học ở FPT được. Tôi khóc vì thương mẹ lắm, nhà chỉ có mỗi 2 mẹ con thôi, lương hàng tháng đôi khi không đủ ăn và các khoản chi tiêu lặt vặt khác. Tôi vẫn thích FPT lắm. sau một lần đi dự hội thảo tại trường, được nghe anh dũng DT nói về tập đoàn,về phương thức học ở FPT, về các hoạt động sinh viên,… tôi càng thêm thích học FPT. Về nhà, tôi thuyết phục mẹ bằng những vấn đề mà tôi đã nghe được tại buổi hội thảo. thú thật là mỗi lần nói về FPT, hai mẹ con tôi đều khóc, khóc vì nhà mình nghèo quá, khóc vì tại sao FU lại bị nhiều người nói xấu đến thế . Ai có thể tin tôi được không khi tôi nói rằng tôi và mẹ đã cùng khóc mấy chục lần trong nhiều đêm để nói về vấn đề có cho tôi học FU hay không.
Và tôi cũng đã nghĩ đến điều tồi tệ nhất (*) . suy cho cùng thì điều mà mẹ lo nhất là học phí. Và tôi bắt đầu nói với mẹ về vấn đề xa hơn. Đó chính là nguyên nhân nhà tôi nghèo, và cũng vì chính thế mà tôi đã có mặt trong đại học FU trong ngày hôm nay. Tôi nói rằng : quanh đi quẩn lại thì cũng chỉ vì nhà mình có hai mẹ con và một đồng lương của mẹ. phải, tôi chỉ ở với mẹ thôi. Đúng, tôi là thằng không có bố. lại một lần nữa tôi nói với mẹ về sự thiếu thốn tình cảm của tôi thời niên thiếu, thêm một lần nữa tôi nói về những lúc cãi nhau với bạn bè, tôi đã bị chúng nó nói là thằng không có bố, hoặc nói tôi là thằng con của một cặp vợ chồng bỏ nhau….. tôi đã khóc rất nhiều về vấn đề đó . Đêm cái hôm tôi nói với mẹ tôi về chuyện này chính là đêm mà hai mẹ con tôi phải rơi nước mắt nhiều nhất. Và tôi đã nói vối mẹ về quyền được hưởng phụ cấp hàng tháng của tôi mà mẹ không thèm lấy. Tôi đã nói với mẹ là sẽ tự đứng ra đòi số tiền đấy để gọi là chu cấp phần nào cho tôi nếu học FU. Cuối cùng, mẹ đã đồng ý cho tôi học FU , và tôi đã thỏa thuận với mẹ là sẽ cố gắng học tốt, còn tiền học phí thì trước mắt cứ dung số tiền đang có của gia đình, sàu này sẽ phải vay ngân hàng, nếu tôi thành đạt thì tôi sẽ trả số tiền đấy, còn nếu không thì đấy cũng là con đường tôi chọn, có gì thì mẹ cũng đã quá vất vả vì tôi rồi.
về những người trong FU, tôi thực sự ấn tượng với một người. tôi ấn tượng vì sự nhiệt tình, về sự than thiện của anh ý đối với tôi trong những ngày đầu tại FU. Luôn trả lời những câu hỏi của tôi khi mới vào trường, nhiệt tình dẫn tôi đi mua laptop trong khoảng thời gian mưa to vừa rồi, sẵn sàng cho tôi vay tạm 1,5 triệu khi tôi thiếu tiền Việt vì cửa hàng không nhận $100 tôi nhận từ trường mình. Người đó không phải anh khác, chính là người mang mã số sinh viên 00519, là người có tên thành viên là Tuxedo trên diễn đàn, anh ĐẶNG VIỆT DŨNG. Tôi đã, đang và sẽ luôn coi anh ý như người anh trai của mình. Em xin cảm ơn anh vì những gì anh đã nhiệt tình giúp em, em xin cảm ơn các cán bộ trong FU nhà mình vì những gì em đã học được tại FU.
Một lần nữa, xin cảm ơn tất cả mọi người.

Cóc Đọc xịn
12-14-08, 12:12:05 AM
Chúng ta giành ra những giây phút cuối cùng của ngày để tổng kết 1 ngày ra quân cuộc thi nào :D
Ngày đầu tiên Cuộc thi "Tôi và FU" đã nhận được 5 bài dự thi.
Mỗi bài một cảm xúc, mỗi bài một kỷ niệm thật cảm động và đáng nhớ. Đó có thể là những ngày tháng các bạn K4 ở Xuân Hòa, là bài viết về một người em thật đặc biệt trong FU, cũng có thể là những lời nhắn nhủ dễ thương đến nhóm bạn của mình. Có bài bộc lộ suy nghĩ với trường, với lớp. Tất cả đều thật đặc biệt :x
Ngày đầu tiên chúng ta có số thanks tính đến 23h 59 phút ngày 13/12 :D (xếp theo thứ tự từ trên xuống nhé ;) )
1. Tôi và FU. Duyên phận. 26 thanks
2. Một câu chuyện viết tặng 1 người em trong FU 11 thanks
3. LFC 8 thanks
4. FU - Sự lựa chọn khó khăn nhưng rất đúng 7 thanks
Riêng bài "FUSE0414……. One class for all love_The best heartfelt love" vì đến tận cuối ngày CĐX mới post nên sẽ cập nhật số thanks sau ;)
Nào các bạn cùng tiếp tục bình chọn cho các thí sinh của chúng ta nhé ;)

Kai Sữa
12-14-08, 01:01:55 AM
Một lần nữa, xin cảm ơn tất cả mọi người.

:action04: Tuấn ơi , SE 406 luôn ở bên bạn .....
Lớp mình sẽ cho bạn thấy , bạn lựa chọn vào FU là ko hề sai lầm :smile02:
Yêu mày nhiều ! :love10:

***Bờm***
12-14-08, 01:10:38 AM
:action04: Tuấn ơi , SE 406 luôn ở bên bạn .....
Lớp mình sẽ cho bạn thấy , bạn lựa chọn vào FU là ko hề sai lầm :smile02:
:love10:
:smile12::smile12::smile12:


:smile02:
Yêu mày nhiều ! :love10:
hoạt ơ, bờm sợ câu này lắm :deu

Serin♥
12-14-08, 01:10:51 AM
Ai có thể tin tôi được không khi tôi nói rằng tôi và mẹ đã cùng khóc mấy chục lần trong nhiều đêm để nói về vấn đề có cho tôi học FU hay không.

Có chứ, nhiều người tin anh chứ :x
Cố gắng để xứng đáng với tất cả những gì đã bỏ ra a nhé ;)

ledinhson
12-14-08, 01:41:00 AM
Khóa 4 máu nhỉ. Vừa vào trường chưa hết 1 kỳ đã có nhiều chuyện thế cơ à. Minh học 4 kỳ lận mà chẳng có chuyện gì để kể :)). Mà cũng có lẽ là có quá nhiều chuyện kể ra thì ko bao giờ hết . He He He!!!

Rock0em
12-14-08, 09:22:34 AM
Tôi và FU - Nghĩ.

Những ngày thi
Cánh cửa mở ra
Lạnh lùng…
Nét lo âu
Từng nụ cười của mẹ.
Chỉ mong con lớn nên người..
Ba thấp thỏm những ngày thi cuối cấp.
Ước vọng nào thật sự ở trong con..
Mọi thứ đến
Mọi thứ qua nhanh
Thời gian không chờ đợi
Những trái tim yếu đuối
Chỉ cần con cố gắng…
Khi con đặt bước chân mình
Vào FU
Con thấy mình thật nhỏ bé…
Giữa bao người..
Từng nụ cười
Từng ánh mắt..
Bừng lên hy vọng
Và con học được rằng…
Mình là một, là riêng, là duy nhất
Giữa bạn bè đồng đội thân thương.
Con lớn lên và con hiểu nhiều điều..
Mà khi bé con không hề nghĩ đến
Ba thường bảo: Hãy gượng dậy
Ngay khi con vừa ngã
Tự vươn mình bằng bàn tay khối óc.
Dẫu biết đường đời còn biết bao khó nhọc
Hãy dặn lòng vượt lên những đớn đau.
Khi con đến đây.
Những nụ cười làm xua tan nỗi nhớ..
Giữa những bộn bề
Lo toan
Đời sinh viên khó nhọc
Cuộc sống cứ thế trôi
FU cho con một niềm tin phấn đấu.
Gỡ vỏ ốc của chính mình
Và sống bằng khát khao tuổi trẻ
Tự đốt cháy mình
Để sáng lên.
Khi con viết bài này
Những nghĩ suy trong con thật hỗn độn..
Nhưng tất cả đang tồn tại trong con
Một ý chí, một niềm tin...
Và con viết bằng tấm lòng mình…

Chỉ đơn giản là những nghĩ suy và ngẫu hứng viết bài này... Nó đơn giản thôi!

Yuki_413
12-14-08, 10:19:19 AM
tớ cũng muốn viết bài lắm....nhưng chẳng biết viết gì...vì cảm xúc quá nhiều....văn tớ lại hơi kém.... Khi xa rồi mới thấy nhớ và yêu FU biết bao nhiêu!!

Taurus
12-14-08, 10:22:09 AM
cuộc thi đề cao cảm xúc tự nhiên mà , bạn có thể viết tất cả những gì mình cảm nhận được , tình cảm chân thật rất đáng quý ^^

[04]_xXx_[04]
12-14-08, 10:27:38 AM
tớ cũng muốn viết bài lắm....nhưng chẳng biết viết gì...vì cảm xúc quá nhiều....văn tớ lại hơi kém.... Khi xa rồi mới thấy nhớ và yêu FU biết bao nhiêu!!
cuộc thi này không phải là thi văn bạn ạ mà là viết lên cảm xúc của mình đối với FU.
Tớ tuy văn không hay nhưng cũng tâm sự bằng 1 bài viết mà:D

Cóc Đọc xịn
12-14-08, 10:43:22 AM
Bạn Khánh đã bộc lộ những cảm xúc của mình qua một phong cách viết rất mới trong số các bài dự thi mà CĐX đã nhận được \:d/
Xin lưu ý: Các bạn có thể trình bày bài viết của mình dưới nhiều thể loại khác nhau. :)>-

Tử Hà
12-14-08, 11:25:54 AM
Edited Edited Edited

Lumpy
12-14-08, 11:36:29 AM
@ tử hà : t cũng hơi giống m lúc đầu papa mama t hướng t vào kinh tế :|

Pizza Hải Sản
12-14-08, 11:39:46 AM
^^ cũng được lắm Tử Hà :D

[04]_xXx_[04]
12-14-08, 11:41:30 AM
hi vọng FU mãi là ngôi nhà chung của chúng ta.
hãy giữ trong tim kỉ niệm về thời sinh viên cùng mái trường nhé.

HuyenPT
12-14-08, 11:47:00 AM
Tôi và FU _ SE0201 NUMBER ONE
Tôi đến với FU cũng thật tình cờ chỉ qua một người bạn rủ cùng thi và rồi mình tôi đỗ. Quyết định vào FU tôi từ bỏ nhiều lựa chọn khác mà đôi khi nghĩ lại cũng thấy hơi tiếc :D. Ngày mới vào FU tôi chỉ có một mình không một người quen. Nhưng từ những buổi orientation tôi đã gặp những người bạn mới ban đầu là trò truyện rồi cùng nhau lập 1 nhóm. Tuy nhóm ấy không tồn tại được lâu nhưng tôi đã có những người bạn than cho tới tận bây giờ.
Ngày đầu đi thi phân lớp E biết trình độ mình còn yếu nên khi được chia vào lớp 201 tôi không thấy có gì ngạc nhiên. Nhìn bảng danh sách lớp thấy giới tính của mình la M đã thấy bực rồi nghĩ thầm không biết cái trường này làm ăn kiểu gì rành rành có đệm là “Thị” thế kia mà. Rồi lại thấy lớp toàn M nhìn mấy cái tên đoán là chắc cũng có sự nhầm lẫn như mình đây chứ cũng phải có 1,2 girl như mình nữa chứ nhỉ.
Đến hôm vào nhận lớp thì ôi thôi đúng là toàn boy thật một mình mình mì chính cánh đã ớn rồi nhưng nghĩ thôi đành chấp nhận biết đâu lại hay. Và đúng là 201 là hay nhất. Là đứa con gái duy nhất nên mình được “chiều” nhất. Ngày lên XH không quen với ai trong lớp cả nhìn nhiều ngươi na ná giống nhau mình chẳng biết tên ai với ai cả chỉ biết được mấy bạn như lớp trưởng hay bạn Tuyên “béo” thôi. Hồi đầu ít chơi với lớp lắm lúc nào cũng đi cùng hội con gái ở phòng nhưng rồi những bữa cơm ăn cùng với lớp những buổi tối đọc sách viết báo cáo và nhất là đợt tham gia văn nghệ và đóng kịch mình dần biết tất cả các thành viên trong lớp. Là “mì chính cánh” nên hoạt động gì mình cũng bắt buộc phải tham gia không được quyền lựa chọn nên cũng giúp mình mạnh dạn hơn trong lớp và đến giờ thì mất hết cái rụt rè thể hiện đúng cái ”ngổ ngáo”. Mình cũng là người sướng nhất không phải làm bất kỳ việc gì cả vì “lớp có mỗi đứa con gái không phải làm”. Ấn tượng nhất là hôm trung thu bao nhiêu bạn nữ khác phải ghen tỵ và đều suýt xoa onlygirl sướng thế đấy. Chả là hôm ấy cùng lớp tham gia trung thu với con em cán bộ chán lúc lên phòng rồi mình thấy cả lớp rông rắn kéo nhau lên phòng B16 vừa đi vừa gọi tên nữa mới hoành tráng chứ. Chưa hiểu chuyện gì cả thì lớp kéo lên và rồi một hộp quà to đùng làm mình bất ngờ và cả vui mừng đến run hết cả chân tay lên. Lúc đêm cả phòng kêu bóc quà đi mở ra thấy một con gấu to đùng ai cũng bảo giá mà lớp mình cũng thế nhỉ. Đến bây giờ mình cũng không biết đây có phải chiêu thức marketing của lớp để các girl khác thấy thế mà “đổ xô” vào lớp 1 như một số bạn “nói đùa” không nhưng con gấu bông ấy được mình với đứa bạn nằm cùng ôm đi ngủ suốt. Rồi những lần hành quân mình chẳng phải mang vác gì kể cả ba lô nữa. Thời gian XH là quãng thời gian vui nhất và cũng là thời gian mình nhận thấy con trai lớp mình cúng khá la ga lăng không chỉ với girl trong lớp mà cả với girl lớp khác nữa.
Về HN học không còn được vui chơi thoải thích như ở XH nữa nhưng lớp 1 vẫn vui nhất. Từ những trận bóng cả lớp cùng nhau đi cổ vũ cho đội bóng với băng rôn kèn trống(và là lớp được giải cổ vũ ấn tượng nhất) cho đến những bữa tụ tập ăn uống hiếm hoi đều thấy lớp mình thật đoàn kết và cũng rất vui vẻ.
Giờ đã chia lớp rồi nhưng những thành viên trong lớp vẫn là những người bạn tốt của nhau có những người là bạn cùng phòng nữa. Có những bạn đã không còn ở FU nhưng mỗi lần tụ tập ăn uống hay đi chơi đều liên lạc đầy đủ cả lớp. Sau khi thi xong lớp mình sẽ lại có một bữa liên hoan nữa mong là sẽ có mặt đông đủ thành viên 201. Dù có không học cùng nhau chúng ta mãi là những thành viên của 201 thân yêu.
Một bài viết không thể nói hết được những cảm xúc nhưng FU đã cho tôi những người bạn những người thân.

=.=Tung
12-14-08, 12:40:45 PM
FU là cái ao cảm xúc ai có xúc cảm j cứ thoải mái chia sẻ với mọi người ! Chúng ta có yêu quý nhau thì cuộc sống mới bớt sầu bớt khổ ; có quan tâm chia sẻ hạnh phúc sẽ đến bên ta !

Dĩn
12-14-08, 03:59:39 PM
@Tử Hà: học vẽ KT 3 năm =(( cuối cùng là vào thiết kế ... phần mềm :D

Tuxedo
12-14-08, 04:12:50 PM
http://emo.buzzbanbe.net/sets/heibaimifeng/heibaimifeng18.gif thằng Tử Hà câu thank pà kon ơi!

Tôi và FU đơn giản thôi
đó là sự lựa chọn sau này làm nghiên cứu sinh nuôi trồng nấm
hoặc ở nhà 1 năm nữa :-<

[04]_xXx_[04]
12-14-08, 05:11:24 PM
BTC có giải là số thank nhiều nhất thế thì dễ dàng cho anh em quá.
@CĐX: theo mình nên đưa link của những bài dự thi lên trang đầu.vì có thể mỗi bài viết ở 1 trang rất khó cho người đọc có thể theo dõi.
Những bài viết đầu tiên thì những người vào sau sẽ không biết

Tử Hà
12-14-08, 05:43:38 PM
@Tử Hà: học vẽ KT 3 năm =(( cuối cùng là vào thiết kế ... phần mềm :D

Thế mới bảo là đổi thay =(( :D:


BTC có giải là số thank nhiều nhất thế thì dễ dàng cho anh em quá.
@CĐX: theo mình nên đưa link của những bài dự thi lên trang đầu.vì có thể mỗi bài viết ở 1 trang rất khó cho người đọc có thể theo dõi.
Những bài viết đầu tiên thì những người vào sau sẽ không biết

Trên đầu có rồi mà :D:

Cóc Đọc xịn
12-14-08, 05:45:09 PM
BTC có giải là số thank nhiều nhất thế thì dễ dàng cho anh em quá.
@CĐX: theo mình nên đưa link của những bài dự thi lên trang đầu.vì có thể mỗi bài viết ở 1 trang rất khó cho người đọc có thể theo dõi.
Những bài viết đầu tiên thì những người vào sau sẽ không biết

Cảm ơn ý kiến của bạn.
CĐX đã đưa link các bài viết lên bài đầu tiên rồi đó bạn. :D Bạn xem lại page 1 nha ;)

.:: Dưa Hấu ::.
12-14-08, 05:45:38 PM
đọc bài của Tử huynh mình thấy giật mình quá !

Rock0em
12-14-08, 08:38:37 PM
Tôi và FU_ Em!

Đôi khi anh muốn viết cho em một cái gì đó nhưng anh lại ngập ngừng chỉ đơn giản anh không biết phải bắt đầu từ đâu. Cảm xúc trong anh lớn dần lên từng ngày, anh chỉ muốn nhìn thấy nụ cười của em và ánh mắt em long lanh khi em nhìn về đâu đó mỗi khi anh đến trường. Chỉ đơn giản là thế. Lần đầu tiên thấy em cũng là những ngày Orientation khi anh bước và FU, em hay hát…và lúc em đứng trên sân khấu, em thật nhẹ nhàng và dung dị…Anh không biết phải diễn đạt thế nào nhưng anh thích nghe em hát và được nhìn thấy em phiêu trong từng giây phút ấy, anh thấy mình thật hạnh phúc. Hạnh phúc của riêng anh. Anh quen em cũng tình cờ và cũng thật nhanh đến nỗi bây giờ anh quên mất. Anh chỉ nhớ, khi anh nói :”Chào bạn”, em mỉm cười với anh. Không hiểu tại sao lúc ấy anh ngốc thế, chỉ biết nhe răng cười “nham nhở”.


Rồi khi em có người yêu, em hay kể với anh về người đó….mọi chuyện buồn, vui…anh ngồi lắng nghe em và trở thành “quân sư” cho em. Đôi khi anh thấy mình dại thật. Tự nhiên đang thích em lại đi vẽ đường…để em” chạy mất”. Nhưng anh vẫn thấy vui vì em luôn cười. Đơn giản anh là thế! Cuộc sống cứ như một giấc mơ phải không em? Khi có hai người yêu em, em bối rối. Anh cũng bối rồi vì nếu tính cả anh thì thành ba người. Đôi khi ngẫm lại thấy mình như cái gì anh không biết nữa. Anh chỉ biết cho em lời khuyên như một ngừoi anh trai, anh không “dám” ” xui dại” vì anh biết em đủ mạnh mẽ để vượt qua những điều đó. Em sống tự lập từ nhỏ mà!

Mỗi sáng đứng trên ban công, cầm tách cà phê nóng và chìm trong cái se lạnh của mùa đông Hà Nội, anh mới cảm nhận được hơi ấm khi anh nhớ nụ cười và ánh mắt ấy, anh thêm yêu mảnh đất và con người nơi đây. FU đã cho anh nhiều điều, tình bạn, tình anh em….và đã cho anh quen em.


Mấy hôm nay, em lại có chuyện buồn.Thấy trên forum, em viết nhiều điều. Anh biết nhưng anh im lặng và anh chỉ comment cho em….. Có những nỗi đau xé lòng mà đôi khi anh không muốn nhắc lại, anh biết em buồn nhiều và em đã khóc nhiều rồi.Anh muốn ôm chầm lấy em để em khóc nức nở trên bờ vai anh….anh mong có thể cùng em vượt qua và cùng em đi hết con đường dài phía trước. Em biết vì sao không? Vì anh trong em vẫn như một người anh trai… và anh thầm cảm ơn vì anh đã có một cô em gái như em. Anh biết và anh hiểu em….và có lẽ em cũng thế!

Ai đi theo em mấy lần phố mưa
Mưa bay theo em áo dài đón đưa
Hồn tựa là mưa, mưa vọng hát
Ai đi em theo em mấy chiều phố xa
Hương hoa bay vây lối về thiết tha
Lòng tựa là hoa..hoa rực rỡ

Hãy vui lên em nhé….!

Ken
__________________________________________________ __________________
Trong bài có sử dụng lời bài hát :"Vài lần đón đưa" Sáng tác: Trần Lê.
Có thể nghe tại đây: http://media6i.nhaccuatui.com/NCT08/Vai%20lan%20don%20dua%20-%20Le%20Hieu%20%5BNCT%208882616988%5D.mp3

-:- 88XU -:-
12-14-08, 08:42:54 PM
Khánh! Thơ hay quá....:D:

Rock0em
12-14-08, 08:50:58 PM
Thanh kiu Mèo nhé. Iu mèo lắm cơ!

Taurus
12-14-08, 09:09:23 PM
Đôi dòng Xúc Cảm


Bạn đã bao giờ tự nhủ nếu được lựa chọn lại thì bạn có chọn FU hay ko , với Tôi câu trả lời vẫn là Có , nếu có sự lựa chọn khác thì tôi vẫn chọn FU vì tôi tin rằng đó là sự lựa đúng đắn.

Tôi bước vào FU với hy vọng mình sẽ thay đổi , thay đổi con người mình , thay đổi cả niềm tin vốn đã tồn tại từ rất lâu . Tôi biết đến trường Đại học FPT khi một lần đang tha thẩn trên mạng , vô tình thôi nhưng không hiểu sao nó lại để lại trong tâm trí tôi những ấn tượng khó phai đến thế .

Đã có lúc tôi nghĩ có phải vì mọi cánh cửa khác đã đóng và chỉ có FU là cảnh cửa đang rộng mở chào đón mà tôi quyết định hay ko , nhưng sau khi đã được học ở đây , tiếp xúc với những con người ở đây tôi mới cảm nhận rằng có lẽ cuộc sống đã cho tôi thêm một cơ hội mới .

Ấn tượng ngay từ những ngày tham gia hội diễn 20 năm thành lập tập đoàn , cảm nhận được ở giữa những con người cũng một chiến tuyến này có một thứ tình cảm gì đó thoải mái mà gắn bó thân thiết lắm . Họ có thể bỗ bã với nhau ngay trên sân khấu , có thể xổ ra những câu chửi thế hay tranh cãi kịch liệt , nhưng tất cả điều đó chỉ thể hiện một điều những con người nay đã như anh em một nhà , họ hiểu nhau và yêu quý , tôn trọng lẫn nhau . Phê phán nhau để hoàn thiên cho nhau những điều nhỏ nhất

Tôi nhớ cái cảm giác như in khi cất những câu hát " Biển rộng sông sâu , chan chứa nghĩa tình , niềm tin trao nhau thác ghềnh lênh đênh , cùng hòa men đam mê , FPT - dòng sông ta về " . Tất cả những người có mặt tại hồi trường đã cũng cất vang lên bài hát đó , hàng trăm trái tim đang cùng đập một nhịp , không khí đó cảm giác đó tựa như một gia đình lớn đang ở bên nhau chia sẻ cho nhau những tình cảm chân thành nhất , còn nhớ gương mặt Thầy Phong đẫm mồ hôi , Bác Bình , Bác Nam cất nhịp hòa vang khúc ca của niêm tin của khát vọng mới .

Có thể còn đâu đó là những lần mắc lỗi , vẫn còn đâu đó sự hiểu lầm nho nhỏ , còn đâu đó sự hờn trách , nhưng thực sự nếu bạn thử một lần tĩnh tâm ngôi lại một góc ở Trường và nhìn nhữngcon người mà đôi khi bạn đã thấy quá đỗi quenthuộc , thì bạn mới thấy rằng ở họ có một sự gần gũi và thân thương đến thế , đôi khi bạn cảm thấy rằng người này thật khó tính , người kia thật cứng nhắc nhưng nếu bạn biết rằng ở trong họ là một tâm hồn đẹp , chất chứa tình cảm dành cho sinh viên FU và biết đâu đấy họ lại là những người mà vốn sống và kinh nghiệm của họ có thể là những bài học quý dành cho bạn Khi đang bước đi trên con đường đã chọn .

Để kết thúc lại dòng cảm xúc thật khó , Tôi con nhớ rõ câu nói của anh Dũng Đê Tê - Muốn Tỏa sáng thì phải tự cháy lên . Nếu bạn muốn thành công thì bạn phải đổ công sức , và nếu bạn có quyết tâm mọi thứ đều có thể và tại FU - không có gì là khó tưởng tượng . Tôi chúc Bạn sẽ thành công và đừng giữ những cảm xúc của mình hãy chia sẻ cho mọi người vì Cho đi nghĩa là nhận lại , như khi bạn ước cho ai được Yên lành một điều ước tốt đẹp khác sẽ dành cho bạn . Và không phải quá muôn cho một lời cảm ơn , một lời xin lỗi , một ánh mắt trìu mến , và một tình cảm chân thành cho Ngôi nhà lớn mà bạn đang sống và học tập . Let's Go !

Sig : TùngLX.

Cóc Đọc xịn
12-14-08, 09:39:34 PM
Hoan nghênh bạn Khánh đã có câu chuyện thứ 2 tham dự cuộc thi \:d/
Các bạn tiếp tục cuộc bình chọn cho bài viết được yêu thích nhất bằng cách nhấn nút Thanks dưới bài viết mà mình thích nhé ;)

Cóc Đọc xịn
12-14-08, 10:48:44 PM
TÔI VÀ FU_vô đề
Uhm!
Bất chợt!
Bất chợt bắt gặp hồ sơ đăng kí thi đại học của đứa bạn thân.
Tò mò!
Nó thi trường gì mà phải chuẩn bị từ tận tháng 4 thế nhỉ?
Thắc mắc!
“ê.mày thi trường gì vậy?”
“tao thi đại học FPT”
“đại học FPT”
“uh!”
Kỳ lạ thật!
Mình và nó học cùng nhau 3 năm cấp 3 rồi còn chưa kể những năm cấp 1 cấp 2 thỉnh thoảng cũng tái ngộ đôi lần mà có bao giờ thấy nó nói thích công nghệ thông tin đâu.Mà sao trường này nghe tên lạ thế?
Nghe quen quen!
Hình như là tên 1 tập đoàn trong lĩnh vực công nghệ thông tin mà?
Quái lạ?
”mày ơi trường đó là trường gì vậy”?
“trời mày không biết thật hả?”
“biết mà phải hỏi mày à?”
“đây!cụ đọc đi cho con nhờ”
Ném cho tui tờ thông tin về trường rồi nó quay đi!
Humh!
Xem nào!
Đại học FPT một môi trường học tập hoàn toàn đổi mới.
Hay đấy.
Xem học phí nào!
Ôi trời ơi!
1400$/1 kỳ học.
“tao trả mày này”
Rồi cứ nghĩ mãi:’’trường này hiện đại thật!nhưng mà học phí thì…”
Thôi mình vẫn thích làm bác sĩ cơ mà.
Nhưng!
Mình cũng thích công nghệ thông tin .
“này,mày thi FPT với tao đi”
“thôi học phí đắt lắm”
“thì mày đi thi cùng tao thôi,đã chắc gì đỗ mà học”
“thôi tao ko thi đâu.ngại lắm”
Một thời gian sau…
“có kết quả thi FPT chưa?”
“rồi.tao trượt”
Uhm!
“Mày thích theo nghề giáo mà!trượt thì thôi.”
Uh!
Rồi bất ngờ…
“sao con không thi FPT”
“trường đó học phí đắt lắm”
“nhưng mẹ thấy môi trường đó tốt lắm.”
“vâng!”
“vậy con thi đi”
“vâng”
Và thế là đi thi.
Một thời gian sau…
Giấy báo trúng tuyển.
“Mẹ ơi con đỗ ĐH FPT rồi này!”
Rồi nhập học.
Tuần lễ orentation.
Làm quen với bạn mới!
Sao trường khác tưởng tượng của mình quá!
Mấy bạn nam thì ăn nói thiếu văn hoá,đi nghe nói chuyện thì chẳng nghe chỉ ngồi nói chuyện linh tinh!
Thất vọng quá!
Không lẽ mình sai lầm?
Rồi đến tháng rèn luyện trên Xuân Hoà…
Mệt thật…
Nhưng vui …
Mọi người cùng nhau ăn cơm,cùng nhau lao động rồi …
Cùng nhau trốn đi hát karaoke mừng sinh nhật 2 thành viên của lớp(mặc dù vừa hát vừa nhấp nhổm theo dõi tình hình chiến sự tại trung tâm nhưng vẫn rất vui)
Rồi có tin từ chiến trường…
Tit…tit…tit…
Về ngay…
Lần thứ 2
Tit…tit…tit..
Về gấp đi
Lần thứ 3
Tit…tit..tit..
Ko về là chết!các thày chuẩn bị điểm danh.
Quá tam ba bận.
Thôi ta chia tay nhau từ đây.
Cả hội kéo nhau về trận địa.
Từ từ,nhẹ nhàng thôi…
ối trời ơi…
thày phong kìa..
làm sao giờ?
Thôi mai cả lớp mình đi trực nhật tập thể vậy.
Ôi!tuổi trẻ.
Thôi vào hội trường đi.
Lén lút,từ từ…
Vào hội trường rồi.
Vừa hay hết giờ…
Tất cả các lớp xuống tập trung điểm danh
424…423…416…
Đây rồi lớp 416..
Hồi hộp quá!
1…2…3…4…20…28…30
Đủ!
Lớp trưởng cho lớp về nghỉ ngơi!
Huraaaaa!
Mai lớp mình không phải đi trực tuần rồi!
May quá!
Rồi một tháng cũng trôi qua!
Biết bao nhiêu điều đã xảy ra,1 tháng ngắn ngủi nhưng có thật nhiều kỷ niệm đẹp!
Bây h mới là lúc chúng ta bắt đầu học tập thật sự!
Ngày nào tới lớp cũng vác theo 1 cái lap nặng 2,5kg(lúc này mới thấy mình chăm chỉ đi hành quân quanh đồi thằn lằn thật là 1 quyết định đúng đắn)
Rồi đến khi nhà trường đưa bản ý kiến đóng góp của mỗi sinh viên về trường,về thày cô giáo của mình.
Có 1 câu hỏi gợi cho mình thật nhiều suy nghĩ:”nếu được lựa chọn lại,bạn có chọn học ở đại học FPT ko?”
1 câu hỏi thật khó…
Hỏi đứa bạn thân nó thản nhiên trả lời:”không”
Giật mình.
“tui quá thất vọng về FU.chưa bao giờ tui thấy một môi trường nào mà sinh viên ăn nói thiếu văn hoá như vậy”
“tui thì khác.tui thấy tốt hay không là ở mình.họ nói thì thiệt họ thôi.đôi khi nghe thì có hại não thật nhưng mà kệ họ đi.mình không thế là được”
Rồi cuối cùng mình cũng tích vào ô”không rõ”
Uh!
Dù sao nó cũng chỉ là giả thuyết thôi mà!

Lệ Linh - SE 0416

Cóc Đọc xịn
12-14-08, 11:01:59 PM
Thi xong, được nghỉ những ba tuần liền, về nhà chơi, chẳng có việc gì để làm ngoài ngồi bên máy tính, chán thật. Ngay lúc này, mình muốn được đi học khi sang tuần để được gặp bạn bè, thầy cô, mình thích cái không khí ở trường hơn là ngồi chơi ở nhà thế này.


Hôm nay, ngày 14/12 lên forum trường đọc được cái thông báo cuộc thi của Cóc Đọc, dù gì cũng chẳng có việc gì làm, ngồi viết lách một lúc để nhớ về quãng thời gian đã qua xem còn nhớ được những cái gì…híc…đừng cười nha.


Phải bắt đầu từ đâu nhỉ, có lẽ là từ tháng Tư năm 2007, đó là năm mình học lớp 12, tình cờ lên mạng, đọc được thông tin là trường Đại học FPT đang tuyển sinh với một hình thức khác hẳn những trường Đại học khác trong cả nước. Điều này khiến mình tò mò, mình tìm kiếm thông tin về ngôi trường mới mẻ này. Có thể nói là điều làm mình “giật mình” nhất trong hàng tá thông tin về FU là “school fee”. Mình chưa từng nghe nói ở Việt Nam lại có trường nào học phí cao như vậy. Mới đầu mình cũng nản, định không thi, nhưng tìm hiểu thêm những thông tin khác thì mình thấy nó thật hẫp dẫn bởi một khung đào tạo mới cho sinh viên Việt Nam, thoát khỏi cái “dập khuôn” từ trước đến nay trong nền giáo dục nước nhà. Càng tìm hiểu mình lại càng thích, càng muốn được học trong ngôi trường mới mẻ này, mặc dù tài chính là một vấn đề vô cùng nan giải đối với gia đình mình. Và mình đã quyết định thi. Nhưng thật tiếc mình đã không đủ điểm.


Một hay hai tháng sau gì đó, mình đọc được thông tin trên trang chủ của trường là sẽ tuyển sinh vào tháng 8. Một niềm hy vọng mới nhói lên trong mình. Mình tìm kiếm tài liệu để ôn thi. Nhưng rồi, một điều thực sự khủng khiếp đã xẩy ra với mình trong kỳ thi tốt nghiệp THPT năm đó, mình đã bị đình chỉ thi ngay buổi thi môn Văn đầu tiên vì “mang điện thoại vào phòng thi”. Các bạn có tin được không, cái thông báo đình chỉ thi khiến mình như bị sét đánh vậy, đơ người ra, không nói được câu gì. Mình thực sự suy sụp. Năm môn thi còn lại mình nằm trong chăn suốt, chẳng đi đâu, chỉ đứng bên cửa số nhìn bọn bạn cùng lớp đi thi. Thực sự đó là một cảnh tượng khó quên.

Một ngày, hai ngày, thời gian trôi đi thật chậm, mình chỉ mong nó trôi đi nhanh hơn nữa để đến ngày thi tốt nghiệp năm sau. Trong khi chờ đợi đến ngày thi tốt nghiệp mình đã làm cũng khá nhiều việc để “kiếm” chút tiền đi học như dạy thêm, sửa máy tính…

Và cuối cùng ngày đó cũng đã đến, rút kinh nghiệm “dính đòn” từ năm trước, mình đã phải đem điện thoại và những đồ điện tử nho nhỏ khác (USB, MP3..) đem gửi bà nội cất đi đến khi thi xong mới lấy về.


Thi xong tốt nghiệp, mình đi ôn thi đại học, nói là đi ôn thi đại học chứ thực ra đi chơi là chính. Mình vẫn luôn hy vọng là sẽ được học trong FU nên mình chỉ tìm kiếm loại Toán GMAT, loại toán mà lần đầu tiên mình được nghe tên, để ôn thi. Nhưng chẳng kiếm đâu ra cả, đành phó mặc cho số phận, cứ vậy đi thi, tay không bắt giặc. Và mình đã may mắn thi đỗ đợt tháng 8/2008. Các bạn không biết đâu, chứ cái cảm giác lúc nhận được thông báo trúng tuyển mình sướng thế nào, cả đêm đó không ngủ được vì sướng. Mình không ngờ cái cảm giác thi đỗ đại học lại sướng đến vậy.

Từ khi nhận được giấy báo nhập học của FU, mình nhanh chóng, khẩn trương làm thủ tục giấy tờ để nhập học (mình tự làm một mình). Xong thủ tục mình mới nói với bố mẹ cho đi nhập học. Mình thực sự vui mừng vì đã trúng tuyển vào FU, bố mẹ mình cũng vậy. Nhưng vừa vui, vừa lo, lo là liệu mình có theo học được không (cả về chương trình học lẫn học phí). Suy đi tính lại, ba tuần liền cả nhà rất căng thẳng để xem có nên đi học ở FU không. Bố mẹ mình có hướng cho mình đi trường khác nhưng mình thì không, cứ khăng khăng “con đi học FPT”. Cuối cùng bố mẹ đã đồng ý cho mình đi học FPT. Lúc đấy mới thực sự sung sướng chứ, còn sướng hơn cả lúc nhận được thông báo trúng tuyển.


Ngày đi nhập học, trong lòng thật háo hức, 19 tuổi rồi mà cứ như là trẻ con sắp được nhận quà ấy. Đến trước cổng trường, bước vào trường, ký giấy nhập học xong xuôi đâu vào đấy mà mình vẫn không tin được là mình đã trở thành sinh viên của FU. Mình sẽ không bao giờ quên cái cảm giác đó, nó thật lạ.


Nhập học xong, về nhà, đợi đến ngày đi học đầu tiền, mình rất ấn tượng đối với nhân viên và các anh chị khoá trên, nhiệt tình, thân thiện, đáng mến… mình cảm thấy FU thực sự là một môi trường thân thiện, hơn hẳn những gì mình tưởng tượng về nó.

Buổi đến trường đầu tiên rồi buổi khai giảng, có lẽ bất cứ một người nào được sống trong không gian của buổi khai giảng hôm đó cũng sẽ rất ấn tượng với một hội trường rực lên một màu DA CAM. Sự thân thiện của người dẫn chương trình, những tiết mục múa phụ hoạ ngẫu hững của sinh viên, thầy hiệu trưởng, hiệu phó cùng sinh viên hát, hò, hét…..trên sân khấu. Đó là một kỷ niệm đẹp.


Chưa hết, đến ngày lên đường cho tháng rèn luyện, mình được phát quân tư trang (nói vậy cho oách chứ có mỗi bộ quần áo và ba lô thôi). Trên đường đi, mọi người hào hứng, hát hò trên đường, gọi nhau í ới khi thấy xe lớp bạn. Vui thật đấy. Lên Xuân Hoà mới biết cuộc sống của bộ đổi cực đến đâu. Buổi đầu tiên ở Xuân Hoà thật vất vả: chờ đợi, tìm phòng, dọn phòng….đến giờ ăn cơm cả bọn đều tấm tắc khen cơm “ngon”. Ngày thứ hai, mọi sự hứng khởi của hôm đầu tiên biến đâu mất. Nhìn ai cũng nhăn nhó, méo mó hết cả, mới được một ngày mà có người đã ốm, có lẽ vì “đói”.Vài ngày sau mọi chuyện lại đâu vào đây, dù gì thì cũng phải quen với nó để còn sống sót trở về sau một tháng nữa cơ mà.


Học trên Xuân Hoà, ăn Xuân Hoà, ngủ Xuân Hoà, đúng kiểu “lính sinh viên”. Nhớ nhất hôm đi hành quân đầu tiên, chưa khi nào mình đi như vậy, mệt nhưng cũng vui, về ngủ một mạch đến sáng.


5 giờ 30 phút sáng, tiếng còi báo động hú loạn cả “doanh trại”, người chỉ huy “Phong huynh” lên tiếng chào buổi sáng “đề nghị chỉ huy các đại đội, khẩn trương đôn đốc sinh viên dậy tập thể dục buổi sáng và vệ sinh nội vụ”… “nhanh và luôn, khẩn trương”. Câu này khó có thể quên được.


Có vất vả như vậy mới biết được sự quan tâm của cán bộ lãnh đạo nhà trường thể nào, có lẽ chẳng có ông hiệu phó nào lại lên tận “doanh trại” để đá bóng với sinh viên vào mỗi chiều thứ bẩy, chủ nhật. Có lẽ đây là cái mới đầu tiên mà mình được chứng kiến ở FU. Lại còn thỉng thoảng có buổi giao lưu văn nghệ chứ, đặc biệt là đêm hát Rock, thực sự sôi động, nhưng vừa mới hò hét được vài bài đã đến giờ đi ngủ (quân đội mà), tụt hết cả hứng. Nhưng dù sao cũng vui.


Tháng rèn luyện ở Xuân Hoà nói là vất vả chứ thực ra cũng đâu có gì vất vả đâu, như là đi an dưỡng thôi, sáng học đến 9 giờ 30 về phòng ngủ đến 11 giờ dậy đi ăn cơm về lại ngủ. Ngày nào cũng vậy. Thế rồi cũng đến ngày cuối cùng ở Xuân Hoà, nhìn ai cũng hớn hở, mặt tươi roi rói vì sắp được trở về với “miền xuôi”.


Và rồi, tạm biệt Xuân Hoà, mình về bạn ở lại nhé, đứng có đi theo mình…

Buổi đầu tiên đi học chính thức tại FU, không biết thầy cô giáo mình thế nào? dễ tính không? Là người Việt hay nước ngoài? nhiều câu hỏi nữa mình tự đặt ra với bản thân. Đến giờ vào lớp, một cô giáo bước vào (nhìn cô cũng được) mình chẳng hiểu cô nói cái gì cả vì cô tuôn ra một loạt tiếng anh, cả lớp há hốc mồm ra, chẳng ai hiểu, cứ như là cô nói cho một mình cô nghe ấy.Ai cũng tưởng cô là giáo viên nước ngoài. Nói xong cô chốt lại một câu: chào các em, cô tên là Thuý… cả lớp ồ lên, hoá ra cô là người Việt Nam. Mọi người vui vẻ trò chuyện với cô. Thực sự là mình chưa gặp giáo viên nào mà lại dễ gần, thân thiện như giáo viên ở FU cả. Mọi điều ở FU đến với mình thật ngẫu nhiên, nó khiến mình thật sự thấy thích ngôi trường này và mình không hối hận vì đã chọn FU là nơi để học tập (dù kết quả sau này có ra sao).

01289

tragvtk123
12-14-08, 11:54:39 PM
bài của Lệ Linh hay đấy, đáng iu...>.<

Cinderella
12-15-08, 12:07:47 AM
Tôi và FU _ SE0201 NUMBER ONE
Tôi đến với FU cũng thật tình cờ chỉ qua một người bạn rủ cùng thi và rồi mình tôi đỗ. Quyết định vào FU tôi từ bỏ nhiều lựa chọn khác mà đôi khi nghĩ lại cũng thấy hơi tiếc :D. Ngày mới vào FU tôi chỉ có một mình không một người quen. Nhưng từ những buổi orientation tôi đã gặp những người bạn mới ban đầu là trò truyện rồi cùng nhau lập 1 nhóm. Tuy nhóm ấy không tồn tại được lâu nhưng tôi đã có những người bạn than cho tới tận bây giờ.
Ngày đầu đi thi phân lớp E biết trình độ mình còn yếu nên khi được chia vào lớp 201 tôi không thấy có gì ngạc nhiên. Nhìn bảng danh sách lớp thấy giới tính của mình la M đã thấy bực rồi nghĩ thầm không biết cái trường này làm ăn kiểu gì rành rành có đệm là “Thị” thế kia mà. Rồi lại thấy lớp toàn M nhìn mấy cái tên đoán là chắc cũng có sự nhầm lẫn như mình đây chứ cũng phải có 1,2 girl như mình nữa chứ nhỉ.
Đến hôm vào nhận lớp thì ôi thôi đúng là toàn boy thật một mình mình mì chính cánh đã ớn rồi nhưng nghĩ thôi đành chấp nhận biết đâu lại hay. Và đúng là 201 là hay nhất. Là đứa con gái duy nhất nên mình được “chiều” nhất. Ngày lên XH không quen với ai trong lớp cả nhìn nhiều ngươi na ná giống nhau mình chẳng biết tên ai với ai cả chỉ biết được mấy bạn như lớp trưởng hay bạn Tuyên “béo” thôi. Hồi đầu ít chơi với lớp lắm lúc nào cũng đi cùng hội con gái ở phòng nhưng rồi những bữa cơm ăn cùng với lớp những buổi tối đọc sách viết báo cáo và nhất là đợt tham gia văn nghệ và đóng kịch mình dần biết tất cả các thành viên trong lớp. Là “mì chính cánh” nên hoạt động gì mình cũng bắt buộc phải tham gia không được quyền lựa chọn nên cũng giúp mình mạnh dạn hơn trong lớp và đến giờ thì mất hết cái rụt rè thể hiện đúng cái ”ngổ ngáo”. Mình cũng là người sướng nhất không phải làm bất kỳ việc gì cả vì “lớp có mỗi đứa con gái không phải làm”. Ấn tượng nhất là hôm trung thu bao nhiêu bạn nữ khác phải ghen tỵ và đều suýt xoa onlygirl sướng thế đấy. Chả là hôm ấy cùng lớp tham gia trung thu với con em cán bộ chán lúc lên phòng rồi mình thấy cả lớp rông rắn kéo nhau lên phòng B16 vừa đi vừa gọi tên nữa mới hoành tráng chứ. Chưa hiểu chuyện gì cả thì lớp kéo lên và rồi một hộp quà to đùng làm mình bất ngờ và cả vui mừng đến run hết cả chân tay lên. Lúc đêm cả phòng kêu bóc quà đi mở ra thấy một con gấu to đùng ai cũng bảo giá mà lớp mình cũng thế nhỉ. Đến bây giờ mình cũng không biết đây có phải chiêu thức marketing của lớp để các girl khác thấy thế mà “đổ xô” vào lớp 1 như một số bạn “nói đùa” không nhưng con gấu bông ấy được mình với đứa bạn nằm cùng ôm đi ngủ suốt. Rồi những lần hành quân mình chẳng phải mang vác gì kể cả ba lô nữa. Thời gian XH là quãng thời gian vui nhất và cũng là thời gian mình nhận thấy con trai lớp mình cúng khá la ga lăng không chỉ với girl trong lớp mà cả với girl lớp khác nữa.
Về HN học không còn được vui chơi thoải thích như ở XH nữa nhưng lớp 1 vẫn vui nhất. Từ những trận bóng cả lớp cùng nhau đi cổ vũ cho đội bóng với băng rôn kèn trống(và là lớp được giải cổ vũ ấn tượng nhất) cho đến những bữa tụ tập ăn uống hiếm hoi đều thấy lớp mình thật đoàn kết và cũng rất vui vẻ.
Giờ đã chia lớp rồi nhưng những thành viên trong lớp vẫn là những người bạn tốt của nhau có những người là bạn cùng phòng nữa. Có những bạn đã không còn ở FU nhưng mỗi lần tụ tập ăn uống hay đi chơi đều liên lạc đầy đủ cả lớp. Sau khi thi xong lớp mình sẽ lại có một bữa liên hoan nữa mong là sẽ có mặt đông đủ thành viên 201. Dù có không học cùng nhau chúng ta mãi là những thành viên của 201 thân yêu.
Một bài viết không thể nói hết được những cảm xúc nhưng FU đã cho tôi những người bạn những người thân.

chị cũng thấy ở xuân hòa vui phải không chị!em cũng thấy thế!đi hành quân mệt thật đấy nhưng vui,với lại thấy mấy đứa con gái trong lớp mệt là mấy ông tướng lại đòi mang giùm balo!lúc đấy mới thấy con trai lớp mình đâu có tệ ha!

Cóc Đọc xịn
12-15-08, 12:09:48 AM
Tổng kết ngày thứ 2 của cuộc thi nào :x
Cho đến 11h 59 ngày 14/12, CĐX đã nhận được 13 bài dự thi của 12 thí sinh. Mỗi bài 1 vẻ rất riêng biệt.
Và chúng ta cùng tổng kết số Thanks tính đến hết ngày 14/12 nhé ;)

001. LFC
Tác giả: Nguyễn Thùy Trang - Mã số sinh viên: 00525
Được Thanks: 44

002. Tôi và FU. Duyên Phận
Tác giả: Lý Thanh Nam - Mã số sinh viên 01427
Được Thanks: 34

003. FU - Bước ngoặt cuộc đời tôi
Tác giả: Hoàng Anh Đức - Mã số sinh viên 00783
Được Thanks: 28

004. Một câu chuyện viết tặng một người em trong FU
Tác giả: Nguyễn Hoài Anh - cán bộ phòng PR
Được Thanks: 21

005. Tôi và FU _ SE0201 NUMBER ONE
Tác giả: Phạm Thị Huyền - Mã số sinh viên 00415
Được Thanks: 19

006. Tôi đã đến với FU như nào
Tác giả: Đào Mạnh Tuấn - Mã số sinh viên 00964
Được Thanks: 18

007. FU-sự lựa chọn khó khăn nhưng rất đúng
Tác giả: Đào Bá Hùng - Mã số sinh viên 00942
Được Thanks: 13

008. Tôi và FU _ Em
Tác giả: Võ Hoàng Nhật Khánh - Mã số sinh viên 0139
Được Thanks: 9

009. Đôi dòng xúc cảm
Tác giả: Lê Xuân Tùng- Mã số sinh viên 01424
Được Thanks: 6

010. FUSE0414……. One class for all love_The best heartfelt love
Tác giả:HIKARU SHIN
Được Thanks: 3

011. Tôi và FU - Nghĩ
Tác giả: Võ Hoàng Nhật Khánh - Mã số sinh viên 01396
Được Thanks: 3

012. Tôi và FU_Vô Đề
Tác giả: Lệ Linh - Lớp SE 416
Được Thanks: 3

013. Tôi và FU_Những kỷ niệm không quên
Tác giả: Giấu tên - Mã số sinh viên: 01289
Được Thanks: 1

Như vậy đang tạm dẫn đầu là bài LFC - Tác giả: Nguyễn Thùy Trang

nắng sát thủ
12-15-08, 08:20:54 PM
Xúc cảm không tên

"Nắng không xinh nhưng cũng nhìn được" cái câu này đã có từ lâu. Mà cũng không biết có từ lúc nào, tớ chỉ nhớ hình như là từ khi tớ vào 4rum trường. Tớ thấy ai cũng có chữ ký " hoành tráng " và " độc đáo" nên tớ cũng thử nghĩ cho mình 1 cái chữ ký không giống ai. Nó phải là cái mà ai đọc cũng thấy hấp dẫn, cũng thấy nó " không giống ai " thật. Nhưng khổ thay từ khi chữ ký ấy được lưu hành thì ... bọn ở trường ( bao gồm cả lão Dũng đê tiện ) đã xuyên tạc nó thành " Nắng cũng xinh nhưng không nhìn được " khổ thân tớ chưa ?

Nghĩ lại những ngày tháng đã qua thấy vui thật đấy. Tớ có nhiều kỉ niệm quá. Gì nhỉ ??? Những ngày tháng đầu tiên tớ tham gia cái gọi là FVT ( FPT volunteer team ) là những ngày hè oi bức ( nóng đến phát điên lên ý ). Lúc đó, trong lòng tớ luôn thấy buồn, tớ tìm đến FVT như 1 cách quên đi những thứ không vui ấy. Nhiệm vụ đầu tiên tớ làm đó là đi tìm nhà trọ cho SV khóa mới. Vâng, công việc rất " cao cả " và cần có rất nhiều kinh nghiệm. Nhưng tớ thì chẳng có tí kinh nghiệm nào cả vì tớ chưa bao giờ đi tìm nhà trọ để ở ( nhà tớ còn cho thuê nhà trọ cơ đấy ) nên tớ không biết rằng đối với SV xa nhà để tìm được 1 cái nhà trọ để ở và hợp với mình thì khó khăn tới mức nào. Lúc ấy, tớ nhận ra rằng cuộc sống là thế và tớ nên hạnh phúc với những gì tớ đang có. Một bài học mà tớ có đuợc. Tớ đang trải nghiệm. Tớ còn nhớ những buổi học do " thầy " Dũng đê tiện dạy. " Thầy " dạy gì nhỉ ??? Àh dạy cách tiếp cận với mọi người thông qua cách tiếp cận đối tượng mình tăm tia. Bài học khá thú vị. Tớ chưa bao giờ nghĩ đến khi mình tiếp cận mọi người lại cần có nhiều kỹ năng đến vậy nhưng những gì tớ đã được học. Nó đúng là cái tớ cần. Không những thế, tớ còn học cả cách thu hút mọi người, rùi còn nhìu thứ nữa. Tớ đã học những bài học đầu tiên về cuộc sống. Tớ tham gia vào các hoạt động của FVT nhiều hơn. Tớ thấy đây là nơi dành cho tớ. Tớ yêu mọi người ở đây, những con người thân thiện. Và giờ họ vẫn như vậy nhưng nhiệt tình hơn, năng nổ hơn, ... và trải nghiệm hơn.

Thời gian đã trôi qua nhìu, tớ đã học hết năm thứ nhất (3 học kỳ) tớ chỉ còn 3 năm nữa (7 học kỳ nữa) là tớ sẽ học xong. Tớ sẽ đi làm và có cuộc sống riêng nhưng chắc chắn FVT sẽ mãi mãi trong lòng tớ, sẽ mãi là nơi dạy tớ những bài học đầu đời ...

Trích blog Nắng ( February 17, 2008 )

Dĩn
12-15-08, 08:54:39 PM
bạn nắng có mã số sv hơn mình 1 nút \:D/ Nắng ơi viết thêm bài nữa đi, ấy thì nhìu tâm trạng lắm ;))

nắng sát thủ
12-15-08, 09:21:50 PM
bạn nắng có mã số sv hơn mình 1 nút \:D/ Nắng ơi viết thêm bài nữa đi, ấy thì nhìu tâm trạng lắm ;))

Àh tớ cũng định làm mấy bài nhưng hok bít có đuợc gửi nhìu hok nữa.

Taurus
12-15-08, 09:25:05 PM
cứ gửi thoải mái chị ạ ^^ .sợ chị không có gì để viết thôi ^^

nắng sát thủ
12-15-08, 09:51:58 PM
Chuyện tình chưa đặt tên

Có 1 chuyện tình có thật đã được viết nhưng chưa đặp tên ...
----------------------------------------------------------------------------------------------

Mới bắt đầu bước chân vào ngưỡng cửa của trường đại học, nó đã tự nhủ với lòng mình rằng cuộc sống của nó đã được lật sang trang mới từ đây. Với sự yêu đời và sức trẻ vốn có, nó đã bắt đầu chặng đường gian nan … trong niềm hân hoan tươi mới.
Một ngày mùa đông lạnh giá với balô trên vai, nó và các bạn cùng trường bắt đầu mùa quân sự. Đối với những sinh viên mới thì đây có lẽ là thử thách đầu tiên. Và đây cũng là lần đầu tiên nó xa nhà, xa gia đình thân yêu của nó lâu đến thế - 1 tháng .

***

- Có người xin số điện thoại của ấy đấy, cho không??? - Đang cắm đầu vào ăn hạt hướng dương và “chém gió” với mấy đứa bạn bỗng nghe có người gọi tên nó. Nó nhìn lên cái mặt quen quen và rõ ràng là nó đã gặp ở đâu đó rùi. Ah ! Nó đã nhớ ra. Bạn này cùng trường với nó, ở cùng tầng với nó, và quan trọng hơn nữa là Đức - bạn thân của Nhi - con bạn nó.

- Ai xin? Đực hay cái? – Nó hỏi thật ngắn gọn và vẫn cắm đầu vào ăn cứ như thể nó ngừng ăn sẽ bị hội bạn ăn mất ấy. Hơn nữa câu hỏi này nó hỏi cho có lệ thôi chứ trước sau nó cũng cho. Vì theo cách sống của nó càng nhiều bạn càng vui và không quan trọng là đực hay cái.

- Đực.

- Đẹp trai không?

- Đẹp trai, cao to, lãng tử, trông “Hàn Quốc” lắm. Ấy gặp rùi mà – Tên bạn nói vậy khiến cho nó bắt đầu ngừng hoạt động “chuyên môn” – Bao giờ? Ở đâu? – Nó hỏi ngắn gọn hơn cả lần trước.

- Gặp hôm ấy bị ốm - Tên bạn trả lời ngắn không kém nó tí nào.

***

Nó ốm quá, nằm bệt suốt cả ngày, chẳng ăn uống được gì cả. Thằng chồng hờ của nó cũng đã lên thăm mấy bận rùi. Đã 2h đêm rùi, nó nhìn quanh trong phòng không còn ánh đèn nữa. Bọn cùng phòng cũng đã ngủ say. Ngoài trời, từng cơn gió đang “dạo chơi”, “thăm thú” đây đó và đôi khi còn “nhòm” qua khe cửa hỏi thăm bọn nó, làm cho nó thấy ốm thêm. Nó bắt đầu thấy nôn nao trong người. Nó trèo xuống giường, xách cái xô ra ngoài hành lang. Không có 1 bóng người (nửa đêm thì làm gì có ai) thui thì mình ta với cái xô … Nó thấy trong người cũng đã đỡ mệt …

- Tối vậy bạn xách xô đi đâu đấy? - Một âm thanh cất lên, nó chắc đấy là tiếng của một tên con trai. Nhưng vì mệt quá nó cũng chẳng thèm quay lại để xem kẻ “tốt bụng” ấy là ai nữa.

- Tớ ốm, tớ bị nôn, tớ xách xô đi đổ. – Nó trả lời vậy thui và vẫn bước đi, đầu không ngoảnh lại.

- Có cần tớ đi đổ hộ không? – Tên đó lại hỏi. Lần này nó bực quá rùi, nó rất mệt và chẳng muốn nói gì cả nhưng vì phép lịch sự nó cũng cố cậy miệng ra được một câu - Cảm ơn, không cần, tớ tự làm được.

***

- Nhưng mà tớ không nhớ mặt – Nó trả lời với vẻ hơi tiếc nuối vì đã không nhớ mặt tên tốt bụng đó. Bỗng nét mặt nó có vẻ vui lên – Bạn cho tớ số điện thoại của bạn ấy đi, rùi tớ cho số điện thoại của tớ.

- Ok.

Một cuộc trao đổi đã diễn ra. Nó cùng hội bạn hồi hộp ngồi chờ đợi xem tên con trai đó là ai. Cái cảm giác của chúng nó lúc này đây có khi còn hơn cả đợi kết quả thi đại học ấy chứ. Mãi không thấy có động tĩnh gì hội bạn dục – Mày gọi thử xem là thằng nào. Nó chau mày nói: “Làm sao bít được là thằng nào, ở đây có limit thằng”. Lần này nó đã chót nói ra một câu vô nghĩa rùi – Mày ngốc thế, gọi điện thằng nào nghe máy thì là thằng đó chứ sao nữa.

Nó gọi, sau một hồi chuông chưa một tên con trai nào nhấc máy cả, lại một hồi nữa, vẫn chưa có gì cả, đã vài ba hồi chuông mà vẫn chưa thấy gì. Lúc này cả hội đã bắt đầu tập trung tìm kiếm hơn - Chẳng có thằng nào cả mày ah! Hay là không có ở đây? – Có lẽ là vậy. Cả hội đã nản và bắt đầu thôi không tìm kiếm nữa. Bỗng một tiếng hét lên. Nó chắc rằng đó là của con bạn nó – Có một thằng mày ơi. Cả hội lại bắt đầu đứng dậy nhao nhao tìm kiếm nhân vật bí hiểm này. Ah! Kia rùi, mục tiêu đã được tìm thấy …
Từ ngày hôm ấy, nó đã bắt đầu để ý đến hắn nhiều hơn. Nó đã phát hiện ra một điều hiển nhiên rằng hắn ở cùng tầng với nó, hắn là bạn cùng lớp với Đức và điều quan trọng hơn mà nó phát hiện ra hắn hiền lắm, hắn trông có vẻ lạnh lung nữa. Mà hắn đúng như Đức đã từng nói với nó “Đẹp trai, cao to, lãng tử, trông “Hàn Quốc” lắm”. Nó thích cái vẻ bề ngoài đó của hắn.

Đã có số điện thoại của nhau, hắn và nó đã bắt đầu nhắn tin cho nhau. Mới đầu chỉ là hỏi thăm sức khoẻ, sau rùi cũng đã hẹn đi ăn cùng nhau. Hắn và nó có vẻ thân thiết hơn, nó đã quan tâm tới hắn nhiều hơn. Mặc dù, nó chưa nhận ra điều ấy … Khi hắn kêu đau đầu, hay kêu mệt mỏi là nó lại cuống lên chạy đi mua thuốc, mua sữa, mua bánh cho hắn. Nó còn bắt bằng được hắn ra ngoài ăn bát cháo cho khỏe người. Nó chăm hắn như thể nó là bạn gái của hắn vậy.

Nhưng rùi thời gian học một tháng quân sự cũng đã trôi qua nhanh hơn mức nó tưởng. Vậy là nó và hắn cũng đã quen nhau được một thời gian. Cũng đã đến ngày về rùi. Tối hôm đó, hắn và nó đứng nói chuyện với nhau trên hành lang khu nhà ở. Nó thấy tiếc khi ngày mai đã phải xa nhau. Nó muốn nói rằng nó không muốn vậy đâu. Nó muốn ở lại đây và sống như những ngày đã qua, được chăm sóc, được quan tâm tới hắn nhưng nó đã không thể nói ra. Nó chỉ nói vài câu vu vơ mà thật sự nó chẳng biết là nó đang nói cái gì nữa. Những điều cần nói thì nó không thể cất lên thành lời được. Không gian xung quanh cũng tối đen và trống rỗng, im ắng như lòng nó lúc này vậy. Trong không gian yên lặng đó, nó nghe có cái gì đó thì thầm bên tai. Phải mất một lúc nó mới nhận ra rằng hắn đang nói với nó. Hắn nói với nó những gì thì chỉ có hắn, nó, mây trời, mấy cái cây xung quanh nơi đó, và hình như cả mấy con bọ trên mấy cái cây gần đó bít mà thui.
Giờ đây, mặt nó đã bắt đầu chuyển từ màu vàng của da sang màu đỏ của quả gấc rùi. Hắn đã nói gì vậy nhỉ??? Hắn đã ở gần nó quá rùi. Hắn nắm tay nó làm nó cảm thấy nóng quá …

***

Thế là hai năm đã trôi qua, nó ngồi đây nhìn trời, nhìn mây. Nó nhớ lại quá khứ đẹp đó và nó thấy trong lòng có cái gì đấy dâng lên còn mạnh hơn cả thủy triều. Nó nhớ mãi tối hôm đó và trong nó chắc chắn sẽ không bao giờ phôi phai giây phút ấy – giây phút nó thực sự cảm thấy hạnh phúc … Nó thầm cảm ơn ngôi nhà FU thân yêu đã cho nó 1 tình yêu.

Nắng.

Dĩn
12-15-08, 10:03:21 PM
@Nắng: thế h Hắn kòn ở Đó ko, ko có là Muỗi đốt hầy :D????

Kai Sữa
12-15-08, 10:11:23 PM
Xúc cảm không tên





Thời gian đã trôi qua nhìu, tớ đã học hết năm thứ nhất (3 học kỳ) tớ chỉ còn 3 năm nữa (7 học kỳ nữa) là tớ sẽ học xong. Tớ sẽ đi làm và có cuộc sống riêng nhưng chắc chắn FVT sẽ mãi mãi trong lòng tớ, sẽ mãi là nơi dạy tớ những bài học đầu đời ...

Trích blog Nắng ( February 17, 2008 )

:yun04:chỵ giờ mới học hết năm thứ nhất ạ , sao chị học khóa 1 , mssv :93 . Bị thụt năm hả chị . Thương chị ghê ! :smile12:
FVT muôn năm ! :smile05:

raincatcher
12-15-08, 11:20:51 PM
Bạn đã thực sự xứng đáng với những gì mình có ?


Có bao giờ em ngồi ngắm biển đêm
Khi những con sóng xô bờ không biết trước
Em có nghĩ chăng cuộc đời em đang là vậy
Em đã nghĩ gì cho năm tháng mai sau
----------------
Câu hỏi kia tôi chẳng phải chỉ hỏi em
Mà tự hỏi tôi,hay hỏi cả những người khác nữa
Những Cóc FU luôn tự nói mang trong mình hoài bão
Đã làm gì cho hai chữ "đổi thay"
Có bao người đã bỏ phí hôm nay
Dù biết thời gian chẳng bao giờ quay lại
Một chút khó khăn,ai sẽ bước đi và ai là người ngần ngại
Chấp nhận dừng chân khi chưa dám đấu tranh
Những người thầy chúng ta gọi là anh
Mang những yêu thương âm thầm,sâu lắng
Có mấy người trong chúng ta biết được
Biết được rồi ai đã nghĩ trả ơn
Có thể với các anh
Niềm ơn ấy chỉ cần trong suy nghĩ
Nhưng nên chăng,khi bao Cóc thả mình cho cám dỗ
Bỏ quên sau lưng mình những vất vả của mẹ cha
Chẳng con đường nào rực rỡ trải hoa
Mà không làm bàn chân ta rớm máu
Chẳng thành công nào ngày sau đạt được
Không chan đầy nước mắt,mồ hôi
Bạn và tôi
Những người anh em trong một mái nhà
Hãy thắp lên những khát khao cháy bỏng
Hãy đốt cháy mình để được sáng lên
----------------
Có thể ngày mai,hay ngày mai của ngày mai kia nữa
Khi chúng ta bước riêng những con đường
Thì đừng để tiếc phút hững hờ khi cần say đắm
Tiêc không hết mình những lúc sống cho nhau

Gửi tặng các bạn của tôi,I love you more than I can say

Ducha01108
12-15-08, 11:31:52 PM
thank! you and me sẽ thành công trên con đường mình đã đang và sẽ đi nếu mình nỗ lực và quyết tâm!ok."ko có kẻ thất bại chỉ có kẻ bỏ cuộc" chúng ta hãy sống cho đáng với những gì cuôc sống tuyệt vời này đã ban tặng cho chúng ta.:deu

no9_mjd
12-15-08, 11:36:46 PM
Tôi và FU :
Tôi là FUer

Trên chặng đường dài trở về nhà tôi vô tình chợt nghe câu chuyện của 2 người đồng hành nói về đại học FPT. Tôi lắng nghe với một chút gì đó hãnh diện,một chút tự hào...3 tiếng trên chuyến xe trở về nhà trở nên ngắn lại trong câu chuyện và những suy nghĩ của tôi,giờ đây tôi đã là FUer,một thành viên trong đại gia đình FPT mà họ nói đến.
Trở về nhà và bắt đầu kì nghỉ 3 tuần tôi thực sự không biết làm gì trong thời gian này,tôi chỉ biết tự nhủ vậy là đã kết thúc học kì 1 của năm thứ nhất của tôi ở đại học FPT , đến tận giờ phút này tôi vẫn còn cảm giác là lạ...giờ đây tôi đã là sinh viên,vâng sinh viên – 2 từ mà cùng thời gian này cách đây 1 năm tôi rất cố gắng để tìm đến với nó.
Tình cờ
Yêu công nghệ thông tin nhưng mục tiêu đại học của tôi chưa bao giờ là một đại học nào đó liên quan đến ngành này,mà thay vào đó luôn là những đại học về kinh tế hay đại loại thế. Cho nên cách đây 1 năm,trong quyển sách “Tuyển sinh đại học năm 2008” của tôi có rất nhiều trường,mục tiêu của tôi gần như đã được xác định sẵn. Tôi sẽ thi 2 khối A và D.
Ở cấp 3 lớp tôi học là lớp chuyên về khối A – khối Toán Lý Hoá...nhưng tôi chỉ thực sự thích môn Toán ...phải nói là 2 môn Lý Hoá tôi không hề thích tẹo nào. Điều đó hoàn toàn trái ngược với môn thi của khối A. Vậy mà trong suốt năm học lớp 12 cái mà tôi theo đuổi chỉ có môn toán.
...Tình cờ 1 hôm...mấy đứa bạn cùng lớp có cầm quyển tuyển sinh đại học FPT...vì tò mò nên tôi cũng mượn xem... điều đầu tiên thực sự làm tôi chú ý đó là cơ sở vật chất,các chuyên ngành,kể cả môn thi đầu vào là 2 môn Toán logic và viết luận. Tất cả,tất cả đều trùng với sở thích của tôi...nhưng...cái gì cũng có giá của nó. Học phí của trường lại là 1 vấn đề khiến mình bắn khoăn nhất. Cùng với những băn khoăn việc học hằng ngày tôi dần như đã quên đi cái tên FPT.
Cho đến 1 ngày,tôi đến lớp và biết tin những đứa bạn mình đi thi FPT và đều đã đỗ. Tôi đến chúc mừng và hỏi han chúng nó, có 1 đứa còn cho tôi tờ tài liệu thi môn Toán vào đại học FPT. Những bài tập logic luôn làm tôi chú ý,mình say mê làm và cảm thấy chút luyến tiếc sao tôi không đi thi,dù chỉ là thử sức mà thôi.
Thi đại học,tôi tập trung vào 2 khối A,D...những ngày thi tôi thật sự lúng túng,bối rối...dù đã ngồi thi nhưng tôi vẫn băn khoăn liệu đây có thực sự là mục tiêu vào học của mình. Rồi thì cũng thi xong,trong những ngày chờ kết quả,tình cờ tôi lên website trường đại học FPT và biết thông tin về việc tuyển sinh vào tháng 8. Làm hồ sơ,nhưng mục đích chỉ là muốn thử sức mình. Dù gì mình cũng đã làm nhiều bài toán logic, chỉ thử xem sức mình đến đâu mà thôi.
Trượt khối A...có một cái gì đó hụt hẫng,tôi đã nghĩ chắc mình phải ôn thi thêm 1 năm nữa.
Chả hiểu thế nào mà với tâm lý đó tôi lại đi thi vào FPT với tâm lý cực kì thoải mái,cái mà tôi chú tâm lúc đó chỉ là làm bài thật tốt,không cần biết là đỗ hay không.
Về nhà... điều đầu tiên chính là tin mình đỗ khối D...mình đã nghĩ: có lẽ đây sẽ là trường đại học mà mình sẽ học. Để rồi mình lại biết được tin mình đỗ FPT. Niềm vui nhân đôi,tôi từng mong mình sẽ đỗ đại học này dù không được học nó.
2 lựa chọn,2con đường...cầm trên tay 2 tờ báo nhập học tôi đã phải suy nghĩ rất lâu,tránh những câu hỏi của bố mẹ sẽ chọn trường gì... Bạn bè và mọi người trong gia đình đều nghĩ tôi sẽ theo học đại học khối D,tôi cũng gần như quyết định học đại học đấy...để rồi vào những ngày cuối tháng 8 tôi lại nói lựa chọn của mình chính là FPT,dù đã chuẩn bị trước từ rất nhiều cho việc nhập học đại học kia,vậy mà câu trả lời cuối cùng của tôi lại là FPT. Tôi biết theo học ở FPT rất khó,nhưng mọi sở thích và mong muốn của mình chỉ ở FPT mới có, đây là môi trường mà mình đã mong muốn nhưng chưa từng dám nghĩ sẽ theo học .Bố mẹ mình hiểu...và mình cũng biết rất cố gắng thì mình mới có thể theo học ở trường. Tôi nhập học vào những ngày cuối cùng của lịch nhập học.

Tôi đã là một FUer!
Có lúc tôi suy nghĩ FPT có thực sự là con đường đúng đắn mà tôi đã chọn. Và sau 1 học kì tôi đã có câu trả lời.
1 học kì,không ngắn,không dài nhưng đủ để mình hiểu tôi đã thực sự đúng khi chọn FPT. Ở FU có mọi thứ mà tôi từng mong muốn ở 1 trường đại học,cơ sở vật chất,con người...tất cả đều tuyệt vời. Fu đã cho tôi biết đến những con người mà nếu kô vào đây chắc tôi chẳng bao giờ gặp. Những con người thú vị,những tấm gương mà tôi phải noi theo,và biết đâu trong số họ có bạn.Giờ đây tôi đã có 1 cái tên gắn liên với đại học FPT,1 mã số sinh viên gắn liền với FU, 1 thành viên gắn liền với cái tên SE0409và 1 khát khao thể hiện khát vọng của mình ở FPT. Khát vọng đổi thay.

.:: Dưa Hấu ::.
12-16-08, 12:09:18 AM
Tự dưng đọc lại thấy chuối =))

RedScorpion1230
12-16-08, 12:09:33 AM
:)):)) hay nhờ Cương nhờ

Task Force 141
12-16-08, 12:17:15 AM
Thư ngỏ

:(

Thân ái .




..:: Thuý Kiều ::..

Vịt lại quên tớ rồi :(( :(( :((

Cóc Đọc xịn
12-16-08, 12:28:57 AM
Một ngày khá trầm của cuộc thi bởi mãi đến thời gian cuối ngày BTC mới nhận được thêm 4 bài dự thi của các Cóc :D Trong đó đặc biệt "Nắng sát thủ" đã gửi 2 câu chuyện, Raincatcher gửi những lời nhắn nhủ của mình.....bằng thơ ;)
Chúng ta cùng tổng kết cho ngày thứ ba ra quân cuộc thi nhé! :)>-
Tính đến những giây cuối cùng của ngày 15/12 thì số :thanks: như sau:

001. Tôi và FU. Duyên Phận
Tác giả: Lý Thanh Nam - Mã số sinh viên 01427
46 :thanks:

002. LFC
Tác giả: Nguyễn Thùy Trang - Mã số sinh viên: 00525
45 :thanks:

003. FU - Bước ngoặt cuộc đời tôi
Tác giả: Hoàng Anh Đức - Mã số sinh viên 00783
40 :thanks:

004. Tôi và FU _ SE0201 NUMBER ONE
Tác giả: Phạm Thị Huyền - Mã số sinh viên 00415
28 :thanks:

005. Tôi đã đến với FU như nào
Tác giả: Đào Mạnh Tuấn - Mã số sinh viên 00964
26 :thanks:

006. Một câu chuyện viết tặng một người em trong FU
Tác giả: Nguyễn Hoài Anh - cán bộ phòng PR
23 :thanks:

007. FU-sự lựa chọn khó khăn nhưng rất đúng
Tác giả: Đào Bá Hùng - Mã số sinh viên 00942
20 :thanks:

008. Tôi và FU _ Em
Tác giả: Võ Hoàng Nhật Khánh - Mã số sinh viên 01396
15 :thanks:

009. Tôi và FU_Vô Đề
Tác giả: Lệ Linh - Lớp SE 416
8 :thanks:

010. Đôi dòng xúc cảm
Tác giả: Lê Xuân Tùng- Mã số sinh viên 01424
7 :thanks:


011. Bạn đã thực sự xứng đáng với những gì mình có?
Tác giả: Raincatcher - Mã số sinh viên: 01167
7 :thanks:

012. Tôi và FU - Nghĩ
Tác giả: Võ Hoàng Nhật Khánh - Mã số sinh viên 01396
6 :thanks:

013. Xúc cảm không tên
Tác giả: Nắng - Mã số sinh viên: 00093
5 :thanks:

014. FUSE0414……. One class for all love_The best heartfelt love
Tác giả:HIKARU SHIN
4 :thanks:

015. Tôi và FU - Tình cờ
Tác giả: Trần Huy Cương - Mã số sinh viên: 01403
4 :thanks:

016. Tôi và FU_Những kỷ niệm không quên
Tác giả: Giấu tên - Mã số sinh viên: 01289
3 :thanks:

017. Chuyện tình chưa đặt tên
Tác giả: Nắng - Mã số sinh viên: 00093
3 :thanks:

Như vậy bài của bạn Lý Thanh Nam đang tạm dẫn đầu với 46 lượt :thanks:

Cóc Đọc xịn
12-16-08, 12:35:25 AM
CĐX xin thông báo :)>- Đã có link của các bài tổng kết cuộc thi cuối mỗi ngày ở bài đầu tiên, page 1 để các bạn tiện theo dõi cuộc thi :x

Thân!
CĐX :D

Tuxedo
12-16-08, 08:22:49 AM
__Nhật ký__

Là 1 thằng con trai ngoại tỉnh 12 năm chỉ rui rủi từ nhà đến trường rồi từ trường về nhà.FU cái tên mà bây giờ tôi vẫn gọi hàng ngày đối với tôi lúc đó quá xa lạ.
Mọi người biết đến FU qua internet, qua những cuộc nói chuyện phỏng vấn tận trường...còn tôi chỉ biết đến FU qua 5p của 1 chương trình giáo dục trên vtv2.
Vâng, 5p đó cũng là quá đủ để tạo cho tôi 1 ấn tượng khó phai...
3 năm cấp 3 rồi cũng đến kì thi tốt nghiệp, ôn thi ĐH...FU đối vs tôi lúc đó chỉ là ấn tượng thoảng qua thôi...Thi tốt nghiệp ổn... gần 1 tháng ôn thi ĐH.Đối với tôi lúc đó, cánh cổng đại học cao vời vợi...nó cứ càng ngày càng xa tôi...Bao nhiêu hy vọng , bao nhiêu chờ đợi đối với tôi trở thành sương khói khi tôi biết tôi đã trượt đại học... Buồn, chán nản, gia đình kêu la...tôi dường như tuyệt vọng đến bước đường cùng... 1 tháng...trốn tránh tất cả...suốt ngày ru rú trong phòng...suy nghĩ, trầm tư...sao mình lại trượt? sao mình học cũng như các bạn mà người ta thì đỗ...còn mình thì...
1 tháng có lẽ là quá dài bởi vì trong 1 tháng đó gần như tôi đã kiệt sức.Try again lại nào...được sự động viên của mọi người, gia đình, bạn bè... tôi lại bắt đầu ôn thi ĐH...thời gian cứ qua đi... 1 năm ở nhà, ngồi, học, học xong xuống nấu cơm, ăn cơm xong rửa bát...công việc hàng ngày của 1 đứa thi trượt...
1 lần nữa tôi lại gặp lại cái mà ngỡ như đã quên lâu rùi... 1 chương trình nữa nói về 1 ngôi trường mới vs những phương pháp giáo dục mới...lần này thì được xem cả chương trình chứ không phải 5p thoáng qua như 1 năm về trước...bắt đầu tìm hiểu...qua internet, qua những lần bố tôi đi họp ở HN tranh thủ ghé qua để tìm hiểu thêm và rồi thất vọng khi biết số tiền học ở đây quá lớn...Nếu tính ra số tiền học ở đây gấp chục lần số tiền học ĐH ở quê tôi...Biết vậy, không có ý định vào đây nữa vì sợ cha mẹ không gánh vác nổi tiền học cho mình.
Tháng 4 có 1 đợt tuyển sinh của FU_Biết là sẽ không thể học nhưng dù gì thì cũng phải thử 1 lần cho biết...lấy mẫu đơn, gửi đăng ký... tất cả các thủ tục được tôi chuẩn bị dần dần...1 thằng bạn học cùng lớp vs tôi biết tôi có ý định dự thi FPT nên cũng thích và rồi...2 đứa rủ nhau đi xuống HN đăng ký dự thi..

Lần đầu tiên đi xa nhà...
Sáng sớm, 2 đứa rủ nhau ra bến xe bắt chuyến Mỹ Đình sớm để đăng ký...
Lần đầu tiên đi xa nhà mà không có người kèm, lần đầu tiên ngồi ô tô khách... 1 cảm giác khó tả...
Mất 1 tiếng rưỡi, cả 2 đứa cuối cùng đã đến bến xe Mỹ Đình...sang đường vô trường... gặp ngay anh Phương bảo vệ... được anh ấy dẫn sang phòng tư vấn để đăng ký...mình lại gặp chị Ly...một cảm giác lạ vì con người ở đây rất lịch sự...hi`! đăng ký xong...chờ ngày thi nữa thôi...vẫn còn sớm... 2 thằng dân tỉnh lẻ ngu ngơ trên đất Hà Nội, có rất nhiều cái lần đầu tiên đến với chúng...
Lần đầu tiên đi xe bus, hỏi nhặng lên đến Hồ Gươm đi xe nào...
Lần đầu tiên xuống bến mà chả biết nó ở đâu
Lần đầu tiên mua bản đồ xe bus để biết chuyến mà đi...
Lần đầu tiên thấy Hồ Hoàn Kiếm...một nơi thật đẹp.
Lần đầu tiên ăn kem Tràng Tiền...
Lần đầu tiên ra Hồ Tây để rồi nhảy lên xe đạp Vịt
Lần đầu tiên ở giữa mặt hồ bao la chỉ có ta với ta...
Rồi... xế chiều..về nhà... hết 1 ngày

Ngày thi vô FU
Sáng sớm, 2 bố con đi xe máy xuống HN, ra trường xem danh sách vs SBD.
Thuê nhà trọ, nghỉ ngơi chuẩn bị ngày mai thi
Thi_ học viện ngân hàng.Cái cảm giác lạ lạ khi bước vào cổng trường đại học...nó làm mình cảm thấy tự tin hơn.Rồi 1 tiếng, 2 tiếng cuối cùng đã xong toán logic...1 tiếng nữa cuối cùng đã xong bài luận...
Thi xong, chạy ra...bố hỏi làm được không?
Toán thì làm tạm còn luận viết được 3 mặt bố ạ- tôi thanh thản trả lời...
2 bố con lại lên đường về nhà... trong lòng tôi băn khoăn 1 điều gì đó.

Ngày có kết quả... ra mạng xem, trời vừa đủ điểm đỗ... băn khoăn , suy nghĩ, không có học bổng, không vay tín dụng, biết tính sao đây?
Thôi bỏ qua đã, thi ĐH đã...
Thi ĐH xong,đến lúc có kết quả thì mình lại bị ngớ người lần nữa.Tôi thiếu 0.5 đ nữa để đỗ khối A...Khối B thi chơi ai dè đỗ điểm cao mới sợ...phân vân, phân vân...
Ở nhà 1 năm nữa ư? Đi học khối B để sau này thành kỹ sư nuôi trồng nấm ư?? Hay học FU để thành kỹ sư CNTT???
Không thể trả lời ngay được...

Sau 1 thời gian ngắn được sự động viên của gia đình và người thân , tôi quyết định chọn FU... 1 sự khởi đầu mới đối với tôi.

Xuân Hòa, 1 ký ức không phai trong tôi, những niềm vui nỗi buồn đều được san sẻ cũng bạn bè, anh em mà người ta hay gọi ở đây là đồng chí...học tập, ăn uống , làm việc cùng nhau, tôi nhận thấy ở đây tôi trưởng thành lên rất nhiều, học tập những người bạn tôi nhiều tính cách đánh quý...
Nhớ lắm những buổi chiều ngồi hát cho nhau nghe, nhớ lắm những ngày giặt quần áo chung vv..vv tất cả vẫn ùa về trong tôi những khi ngồi một mình hay cũng lũ bạn

Về FU, 1 môi trường mới...ở đây cũng dạy cho tôi biết bao điều.Bạn bè, thầy cô , trường lớp, tất cả đều thân thiện. 1 thằng con trai nhút nhát tự tin hơn từ khi tham gia CLB FU_Hyperlink.Nơi đây nó được tiếp xúc với các thành viên của cả 4 khóa, nó có thể đứng lên nói ý kiến của mình, tham gia hoạt động rồi liên hoan, tất cả là 1 tập thể vui buồn có nhau. Uhm, có lẽ nếu nó không tham gia CLB này thì chắc bây giờ nó vẫn chỉ là 1 thằng nhóc nhút nhát, ít nói mà thôi.
Làm bên kỹ thuật của Hyperlink, rùi được set lên làm mod svfpt.net... dần dần tôi đã tự tin hơn về bản thân mình, và tôi luôn luôn cố gắng phấn đấu để hoàn thiện mình.
Tôi đã nhận ra được nhiều đáng quý trọng khi vào FU...

p/s: đoạn cuối tôi còn bỏ ngỏ để chính các bạn đã nhận thấy những gì có thể điền vào vì FU là 1 ngôi nhà chung của chúng ta nên mỗi chúng ta nhận ra nhiều điều cho riêng mình để rồi tổng hợp lại, sẽ không chỉ có một vài điều mà chúng ta sẽ có hàng ngàn điều như vậy...:)

Pizza Hải Sản
12-16-08, 08:27:33 AM
thanks cho anh zee đầu tiên này :D

-:- 88XU -:-
12-16-08, 08:28:24 AM
Ủng hộ thằng bạn bệu cái :D:

Kenraj
12-16-08, 08:58:58 AM
VIẾT VỀ EM, NGƯỜI CON GÁI ĐÃ THẮP SÁNG CUỘC ĐỜI ANH...


KHI TẤT CẢ CHỈ CÒN LẠI MÀU ĐEN...

22 tuổi, cái độ tuổi đẹp đẽ và sung sức nhất của một thằng con trai, anh cũng đã cháy hết mình vì những hoài bão lớn của cuộc đời. Một thân một mình vật lộn với cuộc sống tự lập tại New Delhi, vượt qua những đêm dài không ngủ được vì nhiệt độ vượt quá 45 độ C, vượt qua những buổi đói lòng bên bát cơm với đường vì hết tiền ăn ... và trên hết, anh vượt qua nỗi cô đơn da diết vì xa gia đình, xa quê hương đất nước, vì xung quanh mình là một nền văn hóa hoàn toàn khác lạ... vì anh biết, đằng sau những điều đó là tương lai tươi sáng đang chờ đón mình khi lấy được bằng về nước.

Thế rồi cái ngày đó đến. Ngày mồng 5 tháng 9 năm 2006, anh nhận tin bố ngã bệnh, phải về gấp. Hai ngày sau, khi đặt chân xuống sân bay Nội Bài cũng là lúc anh biết bố đã qua đời. Dường như tất cả đã chấm hết. Người cha, người bạn, tấm gương sáng nhất để anh dõi theo, người đã đặt trọn mọi hy vọng vào anh khi tất cả đều nghi ngờ, người luôn là chiếc cầu tinh thần nối anh với mẹ... đã ra đi mà không đợi anh về để gặp mặt lần cuồi.

VÀ RỒI EM ĐẾN ...

Anh đã sống vô thức trong một thời gian dài. Khi đột ngột mất đi tất cả những điều quan trọng nhất trong cuộc đời mình, con người ta không cần gì nữa em ạ. Không nhớ anh đã quyết đinh vào học Aptech như thế nào. Cũng không biết vì sao anh lại quen em, chỉ biết rằng khi đó em thì quá nổi bật, hoa khôi 1A Yết Kiêu, còn anh vẫn chỉ ngày ngày đến rồi đi như một cái bóng.

Thế rồi số phận cứ đẩy em đến gần anh hơn. Đầu tiên là em chuyển vào học cùng lớp, rồi sau đó là cùng nhóm project với anh trong sự ghen tị của nhiều người. Cho đến bây giờ hai anh em mình vẫn thường nói rằng đó là sự kết hợp hoàn hảo nhất. Anh thì tài tử, bài nào cũng làm rất nhanh nhưng chẳng bao giờ hoàn chỉnh; và em luôn là người kiên trì ngồi tìm sửa lỗi giữa hàng trăm đoạn code cẩu thả của anh.

Anh sẽ không bao giờ quên những buổi trưa hai đứa ở lại trường ăn mì cốc ở cái ghế trong góc hành lang, những chiều cùng nhau đi bộ từ Yết Kiêu lên hồ Gươm rồi ... đi về. Nhiều lần anh cãi nhau với mẹ, học xong không muốn về, em là người duy nhất tìm ra anh ở cái đài phun nước trước cửa nhà văn hóa. Em đã tốn rất nhiều công sức để hàn gắn mối quan hệ giữa hai mẹ con anh, để anh hiểu ra rằng cuộc sống vẫn luôn mở rộng chờ đón anh bước đi tiếp tục... Và trên tất cả, em giúp anh hiểu ra rằng, ở bên anh luôn có em.

EM ĐÃ ĐƯA ANH ĐẾN VỚI FU, GIÚP ANH BƯỚC TIẾP...

Tưởng như mọi chuyện vẫn sẽ diễn ra như vậy cho đến ngày anh lấy được chứng chỉ Aptech để đi làm thì bỗng nhiên em chia sẻ ước mơ muốn học đại học. Điếu đó khiến anh bất ngờ vì em đã dũng cảm từ bỏ một trường đại học để theo đuổi IT, vậy mà... Em nói em muốn học đại học FPT, rồi bắt đầu ngồi tả cho anh hiểu cái "đại học FPT" đó hay ho ở chỗ nào, nó sẽ giúp em và anh hiện thực hóa giấc mơ ra sao... Dần dần anh cũng thấy rằng em đúng, nhưng chỉ là về phía em thôi. 5-6 năm không đụng chạm gì đến tính toán, anh không tin mình có đủ khả năng đỗ vào một trường đại học nào nữa. Lại là em kiên nhẫn ngồi thuyết phục, động viên anh. Chiều chiều em đến nhà kèm thêm anh toán, tối về lại giao vài bài văn bắt anh đọc, tất cả chỉ vì mục tiêu đạt điểm sàn đại học. Nói thật là khi đó anh cũng chỉ miễn cưỡng làm, vì anh sợ em buồn, cũng vì muốn tiếp thêm quyết tâm cho em theo đuổi ước mơ của mình.

Anh và em cùng đi thi, và rồi kết quả thật ngoài sức tưởng tượng của anh. Anh đỗ, nhưng em thì lại trượt. Nhưng đó vẫn chưa phải là tất cả, điều khiến anh bất ngờ nhất là em khoe với anh em đỗ và sẽ nhập học đại học ... Kinh Doanh Công Nghệ??? Thì ra em đã nói dối anh. Con đường em chọn không phải là IT mà là làm MC. Thi vào FPT để trở thành lập trình viên chỉ là con đường mà em muốn anh đi vào. Em nói môi trường đó rất hợp với anh, "em hỏi bạn em rồi, ở đấy hay lắm, chắc chắn anh sẽ thích...", em nói nhiều lắm, nhưng tất cả đều không lọt vào tai anh nữa. Những gì anh nghĩ đến lúc đấy là em đã lừa dối anh để đi theo con đường riêng của mình. Anh không chấp nhận bất cứ sự dối trá nào từ phía em, và trên hết, anh đã quá ích kỉ khi nghĩ rằng mình bị em bỏ rơi.

Hai tháng đợi nhập học, anh đã làm tất cả để quên em. Không gặp mặt, không liên lạc, anh thậm chí còn đến với 1 người con gái khác, mặc kệ em đã làm tất cả để xin lỗi, để hàn gắn mọi chuyện.

XIN LỖI VÀ CÁM ƠN EM RẤT NHIỀU...

Khi ngồi viết những dòng này, anh đã học tại FU được hơn một năm rồi. Quãng thời gian đủ dài để anh hiểu được hết giá trị của những gì em đã làm cho anh. Em đã thực sự dắt anh đến với con đường mà anh vẫn mơ ước. Một môi trường đề cao tính sáng tạo và công bằng. Ở đây anh được tôn trọng, được bạn bè yêu quý. FU không cho anh một Tuyết Ngọc tuyệt với như em, nhưng FU vẫn có những người chia sẻ với anh lúc buồn, cùng anh cháy hết mình những lúc vui, FU cũng có những người ngồi sửa code giúp chương trình anh chạy hay cùng ngồi ăn bát mì mỗi buổi trưa ở lại trường... Anh đã hiểu rằng em không hề bỏ rơi anh, mà chính anh đã đánh mất em, đánh mất một phần quan trọng nhất của cuộc đời mình. Giờ đây anh vẫn luôn dõi theo em qua những trang blog, vẫn thấy ấm áp mỗi khi gặp em mang trên tay chiếc găng anh tặng, vẫn chạnh lòng khi đọc những dòng em viết cho người yêu... nhưng tự trong đáy lòng, anh thấy vững tâm vì em đang hạnh phúc.

Một lời xin lỗi vào lúc này là quá muộn nhưng anh vẫn muốn nói. Xin lỗi em vì tất cả.

Và...

CÁM ƠN em, đơn giản vì đã đến với cuộc đời anh ...


Hà Nội 1 ngày cuối năm!

Trang Tử
12-16-08, 09:18:21 AM
Tham gia ko nhỉ?

Pizza Hải Sản
12-16-08, 09:21:31 AM
ôi bài anh Khánh hay thế :x :x
hic thanks tự tấm lòng

[04]_xXx_[04]
12-16-08, 09:21:33 AM
Tham gia ko nhỉ?
hãy tham gia để cùng tâm sự về FU kỉ niệm 2 năm thành lập.
Giải thưởng không quan trọng nhưng nó là chủ yếu ;))

-:- 88XU -:-
12-16-08, 09:26:01 AM
Tham gia ko nhỉ?

Hãy tham gia đi ông bạn.....

-:- 88XU -:-
12-16-08, 09:31:50 AM
Bài của anh Khánh hay quá...:)

DIm
12-16-08, 09:38:03 AM
mong cuộc thi có thật nhiều bài viết hay về FU , cho những Fuer (đặc biệt là 1A và 1B) vào đọc để làm sống lại những cảm giác , những khát khao khi mới vào trường , những cảm giác mà đã bị mai một dần với thời gian ...

Cóc Đọc xịn
12-16-08, 09:57:24 AM
mong cuộc thi có thật nhiều bài viết hay về FU , cho những Fuer (đặc biệt là 1A và 1B) vào đọc để làm sống lại những cảm giác , những khát khao khi mới vào trường , những cảm giác mà đã bị mai một dần với thời gian ...

Chắc chắn rồi, cuộc thi sẽ là nơi để gắn kết tâm hồn các bạn lại với nhau, để cùng sống lại những kỷ niệm, cùng hiểu, cùng sẻ chia....:)

Tuxedo
12-16-08, 11:51:53 AM
Đừng ai thank tớ nữa :khoc

999 là con số đẹp :((

có ai nhặt được áo khoác của tớ ko :-<

Taurus
12-16-08, 11:58:05 AM
Bài của anh Khánh nếu chăm chút hơn về cách trình bày chắc sẽ hay hơn nữa ^^..mà cái bên trên rất là đáng để Thanks :-"

no9_mjd
12-16-08, 11:59:25 AM
Xin lỗi nhưng e vừa sửa lại bài viết và tiêu đề bài viết của e. Không biết có sao kô ạ?

Cóc Đọc xịn
12-16-08, 12:09:09 PM
Các bạn trước khi edit bài viết của mình, nên báo trước cho CĐX để CĐX kịp thời cập nhật nhé ;) Thanks!

Cóc Đọc xịn
12-16-08, 12:27:16 PM
Ghét FU?

Sau ba mươi phút làm rùa trên đường Phạm Hùng, nó mới phát hiện ra biển chỉ dẫn vào trường nằm “e lệ” sau lùm cây (hix!). Với một đứa mà từ khi mẹ sinh ra đã thích hình thức như nó, tầm cỡ của ngôi trường cao… vẻn vẹn có 3 tầng thật sự là một cú sốc mạnh. Mười lăm phút ngước nhìn…Vào đến trong trường, nó mới được chị tình nguyện phát cho bản đồ chỉ dẫn đến trường (Còn gì để nói đây!!!)…

Nó thích học ở đây? Không, mà phải nói thẳng ra kể cả sau khi đã rứt ruột đưa cho anh kế toán 1300$ nó vẫn ghét nơi này. Đơn giản với nó tất cả ấn tượng đầu tiên về trường đều ngoài tưởng tượng của nó. Trường không to, không đẹp, thầy cô giáo sao trẻ thế, chắc cũng chỉ bằng tuổi anh mình, liệu có đủ kinh nghiệm không?

Nhưng đã đâm lao thì phải theo thôi. Xong tuần lễ OR được đi tập quân sự rồi. Nghe các anh chị trường khác kể tập quân sự vui lắm, lại còn được đi chơi xa nhà gần 1 tháng nữa chứ, tự nhiên lúc đấy thấy yêu trường thế. Suốt mấy ngày liền, nó hớn hở ra mặt.

Lên đến Xuân Hòa nửa ngày đầu, được ăn cơm như kiểu bộ đội, ăn cơm xong lại lên phòng nghỉ đến tận chiều. Mãi đến chiều muộn chúng nó mới phát hiện ra phòng vệ sinh cực tối nhưng dù tối đến thế nào thì vẫn biết nó còn bẩn nữa (:(( ). Sau 1 ngày, chúng nó quyết định xông pha vào chốn nguy hiểm với mục đích…làm sạch phòng vệ sinh. Cuối cùng nến được thay bằng đèn điện, không khí ẩm mốc được thay bằng mùi Downly thơm lừng. Nhưng ngờ đâu gian khổ còn ở phía sau, nó cứ nghĩ lên đây chơi là chính học là phụ, ai ngờ… 5h sáng đã phải dậy tập thể dục, học cả ngày, tối thì tập trung, thỉnh thoảng lại còn hành quân đêm nữa. Đáng sợ nhất là có mỗi một bộ quần áo mà hôm nào cũng phải mặc, rồi còn cả cái bí ẩn về câu chuyện chiếc xẻng đa năng ở nhà ăn mà mãi 1 tuần sau chúng nó mới phát hiện ra. Lại thêm những tháng ngày hờn ghét “những ai” đã bắt mình phải lên đây. “ Không biết là các thầy định cho mình học cái gì nữa, chẳng khác nào khổ sai cả”.

Ở Xuân Hòa thấy đứa nào cũng than khổ, rồi buồn, rồi đủ thứ, đứa nào cũng chỉ muốn nhanh chóng hết 1 tháng để đi về. Nhưng đến lúc về đến nhà rồi thì đứa nào gọi điện cũng thấy gào ầm lên là muốn lên Xuân Hòa nữa, mà nó thấy cũng nhớ thật. Chỉ đến lúc về rồi mới thấy nó thấy nhớ phòng, nhớ má mì Chi, nhớ anh hùng lao động, nhớ khuôn mặt của 15 đứa, nhớ cơm rang Xuân Hòa. Nhớ cả những buổi hành quân, nhớ cả trực đêm, nhớ những lần lớp nó đi chơi, cãi nhau để rồi thề rằng sẽ không bao giờ quên mặt thế là nhớ được hết tên của cả lớp ( :D). Chợt nhận ra, con người nó đã thay đổi rất nhiều và có lẽ chỉ ở Xuân Hòa nó mới có được những điều ấy.

Cuối cùng thì chúng nó cũng bắt đầu vào trận chiến thực sự. Khởi đầu là việc ngày nào cũng phải đeo hơn 4kg trên lưng. Chưa bao giờ nó lại thấy quý thời gian như thế, vào trường bắt đầu làm quen được với chế độ 5 phút điểm danh, rồi làm quen với việc học và làm bài tập nhóm( học ở đây là đúng nghĩa của học nên tốn khá nhiều calo), rồi loáng một cái đã thấy thông báo thi giữa kỳ. Nói vận tốc ánh sáng là nhanh nhất, thì với nó có lẽ vận tốc đến của các kỳ thi ở trường nó là thứ hai. Nếu như ai mà gặp nó trong thời gian đầu học kỳ chắc chắn sẽ phải ngồi cả giờ nghe nó than khổ.

Nhưng rồi thời gian thấm thoắt trôi đi ( nói thế này cho mang tính lịch sử :D ), nó cũng đã kết thúc một học kỳ. Một học kỳ không dài nhưng nó đã học được rất nhiều điều. Nó cũng đã dần bắt kịp nhịp học, ai bảo học hành không vui, học lớp nó cô giáo tâm lý, hay cho chơi chò chơi (mặc dù sau mỗi trò chơi là vô số từ mới :) ). Ai bảo con gái CNTT nhanh già chứ, nhìn các cô giáo trường nó xem, đố ai đoán được tuổi thật đấy. Ba tuần, kỳ “ngủ đông” đến, ngồi nghĩ lại nó mới thấy vì sao dân FU luôn tự hào là đã sống hết mình. Nằm trong phòng tự thưởng cho mình một ngày lười nhác, chuông điện thoại rung lên nó được bạn mời đi uông nước cơ đấy, đi ngay, đi ngay. Đến nơi thấy chúng nó đang than thở về thi học kỳ, rồi chuyện “phụ đạo” mà ai cũng biết đấy, ngồi nghe mà nó thấy bức xúc.

-Trường tao chẳng bao giờ có chuyện đấy cả, nói chung vào trường tao học khó thi khó, nhưng không bao giờ sợ bất công…abc..xyz..
Rồi liền một mạch kết thúc 5 phút, lũ bạn mở tròn mắt:
- Mày đang quảng cáo về trường mày đấy à?
- Không! Tao chỉ nói sự thật thôi.
Và trong khi lũ bạn vẫn còn đang ngạc nhiên, nó ngồi tự nghĩ, cười… “Nó là dân FU thật rồi! ”.


Bolide

Rock0em
12-16-08, 12:32:57 PM
Yêu Bolide thế nhỉ:smile01: thank cho Bolide kute và cực đáng yêu nào :thanks:

bachpt01389
12-16-08, 12:50:56 PM
Anh coc doc xin oi sao pai nay` khong dc dua len danh sach nhung pai post ma lai post o day ha anh nhu vay khong cong bang lam'

Rock0em
12-16-08, 12:57:51 PM
đưa rồi, check lại đi

nắng sát thủ
12-16-08, 01:35:06 PM
:yun04:chỵ giờ mới học hết năm thứ nhất ạ , sao chị học khóa 1 , mssv :93 . Bị thụt năm hả chị . Thương chị ghê ! :smile12:
FVT muôn năm ! :smile05:

Trời ạ hok thấy chị ghi là Trích blog (17/2/2008) cưng :-?

Hyperlink
12-16-08, 02:30:11 PM
Bolide sau lấy nick của mình post bài nhé :)
như thế người ta mới vote cho bài viết đc chứ...

Cóc Đọc xịn
12-16-08, 03:25:43 PM
Bolide sau lấy nick của mình post bài nhé :)
như thế người ta mới vote cho bài viết đc chứ...

Cảm ơn ý kiến đóng góp của Hyperlink ;)
Các bài mà CĐX post hộ tác giả là do tác giả gửi về hòm mail của Cóc Đọc :D
Các bạn vẫn có thể thanks nếu cảm thấy bài viết đó hay :D

go die go
12-16-08, 06:21:18 PM
bài " Ghét FU gặp tớ " hay mà , mỗi tội hơi thiếu cái khoản đá xoáy , trên xuân hòa còn nhiều vụ vui " kin khủn " mà :deu nhưng dù vậy vẫn rất hay , xứng đáng 1 cái Thank :love08:

Tử Hà
12-16-08, 06:54:57 PM
Vịt lại quên tớ rồi :(( :(( :((

Đến lượt cậu viết rồi đấy :-"

Trang Tử
12-16-08, 07:36:40 PM
vẫn chưa muốn viết http://i733.photobucket.com/albums/ww338/niceicon/17.gif

Bé Sâu Xanh
12-16-08, 08:49:21 PM
hic, gửi bài rồi sao vẫn chưa được đăng?
viết về cảm xúc mà bắt giới hạn thì làm sao viết cho thoải mái được?huhu. thay đổi nội quy đi chị hoài anh ơi

Bé Sâu Xanh
12-16-08, 09:01:39 PM
Trong cuộc sống có rất nhiều sự lựa chọn. Bất kì sự lựa chọn nào cũng tốt nếu bạn biết tận dụng nó. Tôi cũng thế, và trong sự lựa chọn về con đường học vấn tôi đã chọn FU.

Ngay từ đầu tôi đã không đến với FU bằng niềm đam mê CNTT, cũng không phải là tôi không còn sự lựa chọn nào khác ngoài FU. Tôi đã từng có rất nhiều sự lựa chọn. Nhưng tôi không chọn chúng vì hình như quyền lựa chọn chúng không phải ở tôi.

Ngay từ bé tôi đã nhận ra bố mẹ mình là những người cực kì gia trưởng. Bố mẹ luôn muốn tôi làm theo những gì bố mẹ đã sắp xếp mà không cần biết tôi có thích hay không, chúng có hợp với tôi hay không. Và tôi cũng biết được rằng quyết định hay ý kiến của tôi không hề quan trọng chút nào. Tôi đã quen với cách sống như thế, một cách sống không có mục tiêu, không có hoài bão, không có ước mơ mà chỉ có sự phục tùng.

Ngày bé, thay vì cho tôi đi học mẫu giáo bố mẹ lại gửi tôi vào học lớp 1 với ý nghĩ nếu như thế năm sau học lại tôi sẽ giỏi hơn. Vậy là tuổi thơ tôi không có những kỉ niệm về ngày mẫu giáo, tôi đã không được đi học mẫu giáo như bạn bè mình. Năm học lớp 1 đó thật sự là khó khăn với một đứa trẻ chưa biết gì như tôi. Lúc ấy tôi mới 5 tuổi, hàng ngày tôi phải tự đi học vì bố chỉ đưa tôi đi học trong ngày khai giảng cho biết đường mà thôi. Tôi không còn nhớ tôi đã vất vả thế nào để theo kịp các bạn nhưng tôi còn nhớ bố đã kèm tôi học thật chặt như thế nào. Cuối năm điểm số của tôi dẫn đầu lớp, tôi được lên thẳng lớp 2 mà không phải học lại. Vậy là tôi đã đi học sớm một năm so với các bạn cùng trang lứa.

Tôi còn nhớ năm lớp 2 tôi bị cậu bạn cùng lớp bắt nạt. Khi về nhà tôi nói với bố mẹ chỉ mong được nghe câu an ủi hay quan tâm của bố mẹ mình nhưng trái với mong muốn của tôi. Bố chỉ nói:” lần sau nếu bị bắt nạt thì phải biết tự bảo vệ mình chứ”. Tôi đã rất muốn khóc nhưng lúc ấy tôi không khóc được. Hình như cảm xúc của tôi đã bị khô đi, tôi trở thành một con bé mạnh mẽ hơn con trai, một con bé không dễ bị bắt nạt và chưa bao giờ khóc.

Những năm học tiểu học và trung học cơ sở nhanh chóng qua đi với hai cái bằng xếp loại giỏi. Tôi đối mặt với cuộc thi vào trường cấp 3 của huyện. Lúc ấy tôi thích học tiếng anh và sinh học nhất nhưng bố lại muốn tôi thi vào lớp chuyên toán. Tôi bị cấm học tiếng anh và sinh trong 3 năm học phổ thông đó. Thay vì theo đuổi sở thích của mình tôi lao vào học toán, lí, hóa theo ý gia đình. Nhưng có một vấn đề, đó là tôi rất kém hóa. Ngay từ những năm cấp 2 tiếp xúc với môn hóa tôi đã biết mình rất ghét môn này. Để làm vừa lòng bố mẹ tôi rất chăm học hóa nhưng vẫn không cải thiện được tình hình. Tôi cứ học đâu quên đấy. Thầy dạy hóa là hiệu trưởng trường tôi cũng hiểu tôi đã cố gắng như thế nào cho môn hóa của thầy. Thầy đã đến nhà khuyên bố tôi đừng ép tôi học hóa nhiều quá nhưng vẫn không thay đổi được quyết định của bố.

3 năm học cấp 3 tôi không biết đến môn gì ngoài 3 môn khối Acủa một lớp chuyên toán. Môn sinh và tiếng anh của tôi bị dần vào quên lãng. Cho đến ngày tôi bước chân vào 2 kì thi quan trọng của cuộc đời, kì thi tốt nghiệp phổ thông và kì thi đại học. Ngày công bố điểm, khi biết mình đã vượt qua một cách dễ dàng với cái bằng giỏi tôi tự nhủ mình đã làm tròn trách nhiệm với bố. Từ bây giờ tôi sẽ làm theo quyết định của mình.

Kì thi đại học năm nay báo trước sẽ rất khó khăn khi mà khóa chúng tôi là khóa cuối cùng cho bộ sách giáo khoa cũ. Khi làm hồ sơ đại học ai cũng cẩn trọng trong việc chọn trường, chọn nghành. Tôi yêu trường luật, yêu cái nghề công tố viên, luật sư, thẩm phán....Nhưng bố mẹ tôi lại muốn tôi thi vào kinh tế. Tôi muốn hét lên rằng tôi thích làm luật sư, rằng bố mẹ đã quá bất công khi không cho tôi chọn công việc của tôi sau này, rằng có thể tôi sẽ học kinh tế nếu bố mẹ không ép tôi quá mức như thế.......Rồi mọi việc cũng được quyết định. Bố làm cho tôi 2 bộ hồ sơ đại học. Một bộ thi vào khoa maketing đại học Kinh Tế Quốc Dân theo ý cuả bố mẹ và một bộ thi vào khoa công nghệ sinh học của Lâm Nghiệp theo mong muốn của bà ngoại. Tôi như chết sững....lại một quyết định độc đoán, không màng đến ý kiến của tôi. Học khốiA, thi kinh tế tôi còn có thể hiểu được, còn khoa công nghệ sinh học của Lâm nghiệp? Đó là một ngành khối B, rất cần môn sinh học, cái môn học tôi đã bỏ bê 3 năm nay để học theo mong muốn của bố?

Tôi nói chuyện này với bố, và ngay ngày hôm sau tôi nhận được một lịch học ôn thi đại học bao gồm 3 môn khối Avà cả môn sinh. Tôi bắt đầu cảm thấy lo cho tương lai của mình. Hai trường đại học, một trường thì lấy điểm quá cao, một trường thì tôi chưa biết sẽ thế nào. Và tôi cảm thấy chán ,đầu óc tôi lúc ấy thật trống rỗng, chỉ còn biết học, học và học theo cái lịch dày đặc của bố. Dường như tôi đã mất đi ý chí thay đổi như tôi vẫn hằng khao khát.

Nhưng thật may mắn, ngay vào lúc tôi tuyệt vọng vì không còn sự lựa chọn nào khác cho mình thì tôi được biết đến FU. Lúc ấy FU là mơ ước của thằng bạn thân gần nhà. Chính nó đã ngồi thao thao bất tuyệt hàng giờ đồng hồ về FU và những dự định của nó. Tôi lắng nghe nó nói về môi trường học, phương pháp học và cả slogan của trường:”khát vọng đổi thay”. Chả phải tôi đang muốn thay đổi hay sao? Có lẽ đây là cơ hội duy nhất của tôi trong đời mặc dù lúc ấy tôi còn chẳng biết bật nguồn cái máy vi tính. Tôi đã nắm lấy cơ hội của mình bằng cách giấu bố mẹ làm hồ sơ dự thi. Vì tôi hiểu là nếu để bố mẹ biết thì tôi sẽ ko có cơ hội thực hiện ý định của mình.

Ngày tôi biết tin tôi đậu vào đại học trước ngày tôi biết tin mình cũng đã đạt tiêu chuẩn vào FU đúng 1 ngày. Hôm nhận được giấy thông báo trúng tuyển, tôi đã thực sự hạnh phúc, không phải vì tôi đã đậu 3 trường cùng một lúc mà vì có thể khát vọng đổi thay của tôi sẽ thành hiện thực. Mặc dù không biết tôi thi FU khi nào nhưng bố mẹ tôi cũng rất vui vì có đứa con gái đậu 3 trường đại học làm rạng danh gia đình.

Tối hôm đó, lần đầu tiên trong đời tôi đã ngồi nói chuyện thẳng thắn với bố mẹ về những dự định cho tương lai của mình. Khi nghe tôi nói sẽ không học kinh tế mà , sẽ theo học FPT thì bố nổi giận thật sự. Bộ ấm chén trên bàn bị hất xuống vỡ tan, tờ thông báo trúng tuyển của tôi bị xé nát. Có lẽ bố bất ngờ vì đứa con gái xưa nay chưa hề dám cãi một lời lại có thể chống đối bố thế này. Nhưng lúc ấy tôi không nói gì cả, chỉ lặng im nhìn bố như để cầu xin bố hãy để tôi được một lần sống vì bản thân mình. Tôi càng im lặng bố càng giận dữ, bố hét lên:”nếu mày không học kinh tế thì từ nay mày không phải là con tao”. Từ bé đến lớn tôi chưa hề khóc khi bị bố cho ăn đòn nhưng hôm ấy tôi đã khóc thật nhiều. Tôi nói tôi muốn sống cho cuộc đời tôi, muốn làm chủ tương lai tôi, muốn học ở FPT và tôi muốn bố hiểu tôi. Bố đã trả lời cho tôi bằng một cái tát đau khủng khiếp. Tôi lao ra khỏi nhà trong tiếng khóc nấc lên của mẹ và khuôn mặt tái xanh của đứa em.

Đêm đó tôi ở lại nhà con bạn thân. Cả đêm tôi chỉ ngồi khóc, tôi khóc vì không làm chủ được cuộc đời mình,vì tôi có một người cha không hiểu con, vì FPT và vì cả chính tôi nữa. Sáng hôm sau tôi trở về nhà, việc đầu tiên là tôi xin lỗi bố nhưng tôi vẫn dứt khoát sẽ học ở FU. Bố không ngăn cản tôi nữa nhưng bố nói bố chỉ cho tôi số tiền đủ để học ở các trường đại học khác mà thôi. Lúc ấy bỗng nhiên tôi dũng cảm lạ lùng, tôi đã nói với bố:” nếu bố đã quyết định thế thì con cũng chấp nhận, con tin mình sẽ học tốt khi ở FU”.

Hứa với bố rồi tôi mới thấy mình dại dột. Tôi có thể đào đâu ra số tiền còn lại cho học phí của mình chứ? Rồi tôi tìm hiểu thông tin về những chính sách ưu tiên cho học sinh nghèo và tôi suýt nhảy cẫng lên khi biết số điểm của tôi đủ để phỏng vấn vay tín dụng. Một tuần sau tôi lên đường ra Hà Nội mang theo khao khát thay đổi của mình. Sau cuộc phỏng vấn tôi được cho vay 70% học phí. Nghĩa là cộng thêm số tiền bố chu cấp mỗi tháng tôi vẫn còn thiếu một ít. Tôi nghĩ mình sẽ phải kiếm việc làm thêm. Tiền nhà và tiền ăn tôi không phải lo vì tôi ở nhờ nhà cô chú gần trường. Tính đến nay đã gần 4 tháng, bố tôi vẫn thế nhưng tôi thì đã thay đổi hoàn toàn. Tôi đã được sống đúng nghĩa với cuộc sống, được nói lên những suy nghĩ của mình, được học tập trong một môi trường tốt nhất. Tôi trở thành một con bé năng động hơn, hoạt bát hơn, yêu đời hơn.

Từ khi tôi đi học xa nhà bố mới chỉ gọi cho tôi đúng một lần và cái lần đó thì cũng chẳng lâu nhưng tôi vẫn thấy hạnh phúc điên đi được. Tôi bây giờ đã chín chắn hơn, đã đủ thông minh để hiểu rằng bố rất thương tôi nhưng bố không diễn đạt nó bằng lời. Từ bé sống trong sự giáo dục nghiêm khắc của bố nên tôi bây giờ mới có thể mạnh mẽ như thế này. Tôi bỗng muốn nói lời cảm ơn bố vì đã không một lần dễ dàng cho cuộc đời tôi, để tôi nhận ra mình có khả năng làm mọi việc. Và tôi cũng muốn cảm ơn FU đã cho tôi cơ hội quý giá này, để tôi được một lần sống thật với cuộc đời tôi

( BÉ SÂU XANH )


TB: Quy định là bài viết ko quá 1300 từ nhưng đã là cảm xúc thì không thể theo khung được. Em xin lỗi nhưng vì chưa bao giờ em nói về cuộc đời mình như thế này cảm ơn BTC đã cho em một cơ hội nói ra.

Tuxedo
12-16-08, 09:09:07 PM
ngày đầu tiên đi học mẹ đèo xe đạp tới trường
tan học, tự mò đường về nhà :-<
anh cũng học sớm như em :(

[04]_xXx_[04]
12-16-08, 09:18:28 PM
Tôi bây giờ đã chín chắn hơn, đã đủ thông minh để hiểu rằng bố rất thương tôi nhưng bố không diễn đạt nó bằng lời. Từ bé sống trong sự giáo dục nghiêm khắc của bố nên tôi bây giờ mới có thể mạnh mẽ như thế này. Tôi bỗng muốn nói lời cảm ơn bố vì đã không một lần dễ dàng cho cuộc đời tôi, để tôi nhận ra mình có khả năng làm mọi việc. Và tôi cũng muốn cảm ơn FU đã cho tôi cơ hội quý giá này, để tôi được một lần sống thật với cuộc đời tôi

mình cũng muốn nói những dòng này.

Lote Kiver
12-16-08, 09:35:02 PM
who's Bolide ? !

Tử Hà
12-16-08, 09:37:55 PM
.
Nhưng có một vấn đề, đó là tôi rất kém hóa. Ngay từ những năm cấp 2 tiếp xúc với môn hóa tôi đã biết mình rất ghét môn này. Để làm vừa lòng bố mẹ tôi rất chăm học hóa nhưng vẫn không cải thiện được tình hình. Tôi cứ học đâu quên đấy. Thầy dạy hóa là hiệu trưởng trường tôi cũng hiểu tôi đã cố gắng như thế nào cho môn hóa của thầy.

Theo lời của một giáo sư đầu ngành đang dạy tại Lương Thế Vinh, hóa học là môn ti tiện :| Tính toán thì cỏn con, lập luận thì vớ vẩn, tính chất thì lằng nhằng, tư duy thì phi logic :puzzle1: !

P/s: Vị giáo sư đó tên là Khanh, hiện đang giảng dạy Vật Lý tại Lương Thế Vinh :|

.:: Dưa Hấu ::.
12-16-08, 11:48:12 PM
FU, càng ở lâu thì càng yêu thêm ^^

Cóc Đọc xịn
12-17-08, 12:46:39 AM
Hết ngày thứ 4 diễn ra cuộc thi, CĐX đã nhận được tổng cộng 22 bài viết với nhiều thể loại khác nhau. Các bài viết ngày càng chiếm được cảm tình trong lòng độc giả bởi nó không chỉ đơn thuần là cảm xúc, nó còn chứa đựng trong đó nhiều tâm sự, nhiều thông điệp muốn được sẻ chia.
Chúng ta cùng tổng kết số thanks tính đến hết ngày thứ 4 của cuộc thi "Tôi và FU" nào <:-p

001. Tôi và FU. Duyên Phận
Tác giả: Lý Thanh Nam - Mã số sinh viên 01427
65 :x

002. Tôi và FU - Thư ngỏ
Tác giả: ..:: Thuý Kiều ::.. - Mã số sinh viên: 01107
53 :x

003. FU - Bước ngoặt cuộc đời tôi
Tác giả: Tử Hà - Mã số sinh viên 00783
49 :x

004. LFC
Tác giả: Nguyễn Thùy Trang - Mã số sinh viên: 00525
47 :x

005. Tôi và FU _ SE0201 NUMBER ONE
Tác giả: Phạm Thị Huyền - Mã số sinh viên 00415
29 :x

006. Tôi đã đến với FU như nào
Tác giả: Đào Mạnh Tuấn - Mã số sinh viên 00964
27 :x

007. Một câu chuyện viết tặng một người em trong FU
Tác giả: Nguyễn Hoài Anh - cán bộ phòng PR
26 :x

008. FU-sự lựa chọn khó khăn nhưng rất đúng
Tác giả: Đào Bá Hùng - Mã số sinh viên 00942
22 :x

009. Lần đầu tiên dũng cảm quyết định hướng đi cho cuộc đời
Tác giả: Bé sâu xanh - Mã số sinh viên: 01449
22 :x

010. Tôi và FU _ Em
Tác giả: Võ Hoàng Nhật Khánh - Mã số sinh viên 01396
22 :x

011. Ghét FU
Tác giả: Bolide - Mã số sinh viên: 01177
16 :x

012. Tôi và FU - Tôi là FUer
Tác giả: No9_mjd - Mã số sinh viên: 01403
16 :x

013. Nhật ký
Tác giả: Tuxedo - Mã số sinh viên: 00519
16 :x

014. Tôi và FU - Nghĩ
Tác giả: Võ Hoàng Nhật Khánh - Mã số sinh viên 01396
15 :x

015. Tôi và FU_Vô Đề
Tác giả: Lệ Linh - Lớp SE 416
13 :x

016. Bạn đã thực sự xứng đáng với những gì mình có?
Tác giả: Raincatcher - Mã số sinh viên: 01167
13 :x

017. Viết về em - Người con gái đã thắp sáng cuộc đời anh
Tác giả: Nguyễn Quốc Khánh - Mã số sinh viên: 00595
11 :x

018. Xúc cảm không tên
Tác giả: Nắng - Mã số sinh viên: 00093
7 :x

019. Đôi dòng xúc cảm
Tác giả: Lê Xuân Tùng- Mã số sinh viên 01424
7 :x

020. FUSE0414……. One class for all love_The best heartfelt love
Tác giả:HIKARU SHIN
6 :x

021. Chuyện tình chưa đặt tên
Tác giả: Nắng - Mã số sinh viên: 00093
5 :x

022. Tôi và FU_Những kỷ niệm không quên
Tác giả: Giấu tên - Mã số sinh viên: 01289
4 :x

Bài của Lý Thanh Nam tiếp tục dẫn đầu với 65 lượt thanks <:-P

Cóc Đọc xịn
12-17-08, 12:33:42 PM
Một câu chuyện về lòng tin tưởng và hy vọng đối với cuộc sống, cho dù bản thân mình đang phải trải qua những điều tồi tệ nhất. Câu chuyện gửi gắm một thông điệp đầy ý nghĩa.... (CĐX)


Niềm tin cuộc sống!

“ Cuộc sống vốn có nhiều khó khăn thử thách và cả thất vọng, nỗi buồn nữa. Hãy dũng cảm vượt qua để luôn là chính mình và đừng để điều gì có thể che khuất ước mơ, niềm tin và hoài bão”


Trong cuộc sống chúng ta, ai cũng có một ước mơ cho riêng mình, dù đó chỉ là một ước mơ bình dị hay là hoài bão lớn lao. Đó luôn là động lực, niềm tin để chúng ta có thể sống và vươn tới nó. Nhưng con đường vươn tới ước mơ đó thì không bằng phẳng một chút nào. Nó luôn tiềm ẩn những thức thách, khó khăn đòi hỏi mỗi chúng ta phải dũng cảm vượt qua nó.

Ngay từ nhỏ, tôi đã ước mơ là có thể thi đỗ một trường đại học nào đó và sẽ trở thành một nhà quản lí, một người kinh doanh tài giỏi. Để có thể đạt được ước mơ của mình, tôi luôn cố gắng nỗ lực học tập thật tốt hy vọng có thể đỗ được vào một trường kinh tế nào đó. Và ước mơ đó ngày càng lớn, càng cháy bỏng hơn khi tôi trải qua 12 năm học và qua kì thi tốt nghiệp THPT tương đối tốt. Tôi đã rất mong chờ đến ngày thi đại học. Nhưng… Ước mơ của tôi dường như đã chấm dứt khi chỉ còn cách ngày thi đại học 29 ngày tôi phải nhập viện. Các bác sĩ chuẩn đoán do tôi hoạt động thể thao quá sức dẫn đến phổi bị rách và gây ra tràn khí màng phổi. Ngay từ ngày đầu nhập viện, tôi đã phải trải qua một ca phẫu thuật. Nhưng tôi vẫn tin rằng mình có thể hồi phục và tham gia được kì thi đại học. 6 ngày sau, bác sĩ điều trị đến gặp tôi và nói :“ Vết thương ở phổi của cháu vẫn chưa thể lành được, cháu phải làm phẫu thuật một lần nữa!”. Như một tin trời giáng!!!... Nhưng tôi vẫn cố giữ bình tĩnh, tôi vẫn tin rằng mình có thể hồi phục trước kì thi đại học. Ngày cứ dần trôi qua mà bệnh tình của tôi vẫn chưa thể hồi phục. Khi chỉ còn 7 ngày nữa là kì thi đại học diễn ra, các bác sĩ vẫn quyết định cho tôi làm phẫu thuật lần nữa. Lúc này, tôi đã hoàn toàn tuyệt vọng, tất cả mọi thứ đã sụp đổi ngay trước mắt tôi. Ước mơ ư ? Niềm tin ư ? Giờ chẳng con gì. Tôi không muốn sống trên đời này nữa !

Những ngày tiếp theo nằm trên giường bệnh, tôi như một người vô hồn, trong đầu tôi hoàn toàn trống rỗng, tôi phó mặc cho số phận của mình. Nhìn bố mẹ ngày ngày vất vả chăm sóc lo lắng cho mình, tôi càng không muốn sống nữa. Trong đầu tôi luôn nghĩ rằng “ Nếu mình không còn tồn tại trên đời này nữa thì bố mẹ sẽ không phải vất vả như thế này, mọi người không phải lo lắng cho mình thế này”. Khi nhìn các bạn cùng trang lứa tham dự kì thi đại học, tôi càng thất vọng và tủi thân. Tôi tự hỏi : “Vì sao ? Vì sao mình cũng đi học như họ, mình cũng phải vất vả ôn thi như họ, vì sao họ có thể tham gia thi còn mình thì không ? Vì sao ?” .Nhưng càng đặt ra câu hỏi thì chỉ càng cảm thấy sự tuyệt vọng lớn hơn mà thôi.

Sau kì thi 12 ngày, bệnh của tôi đã hồi phục và có thể xuất viện. Đó là tin vui đối với mọi người trong gia đình, bạn bè tôi. Còn đối với tôi, nó không quan trọng nữa bởi vì giờ đã quá muộn, tôi không biết mình sẽ phải làm gì ? Tương lai của mình sẽ thế nào nữa. Sau khi suy nghĩ kĩ cuối cùng tôi đã quyết định bước đi trên một con đường mới, đi theo sở thích của mình chứ không tiếp tục đi theo ước mơ. Tôi đã đăng kí nhập học hệ dự bị tại FU ( trường mà tôi đã thi đỗ trong kì thi tuyển sinh vào tháng 4 nhưng chưa có điểm sàn trong kì thi đại học ).

Và đến nay, sau 2 tháng sống và học tập tại FU. Tôi cảm thấy cuộc sống của mình thật ý nghĩa. Môi trường tại FU thật trẻ trung, năng động hoàn toàn phù hợp với con người và tính cách của tôi. Chính tại FU, một ước mơ, niềm tin mới đã nảy mầm trong tôi. Tôi sẽ trở thành một lập trình viên xuất sắc. Giờ ngồi nghĩ lại, đôi lúc tôi mỉn cười và tự nhủ rằng “Chắc đây là ý trời. Mình thật may mắn!”

Vậy đó các bạn ạ! Có những chuyện không được như ý mình mong muốn. Nhưng các bạn đừng vội nản chí nhé! Bạn hãy cố gắng vượt qua những thử thách đó để có thể đạt được ước mơ của chính mình. Và hãy nhớ rằng “ Bạn không bao giờ mất đi cái gì cả cho dù bất kì điều gì xảy đến với bạn. Bạn chỉ mất khi bạn bỏ cuộc hay thôi không cố gắng nữa. May mắn không hoàn toàn mất đi, nó chỉ chuyển từ may mắn này sang may mắn khác thôi!!! hihi ^^”
Rudo - 01085

Bé Sâu Xanh
12-17-08, 02:46:26 PM
][COLOR="Blue"]



Khi con người chịu đến cùng cực của sự đau khổ, buồn phiền họ sẽ bật ra tiếng khóc. Nhưng nhiều khi ko buồn người ta cũng khóc. Họ khóc vì sự hạnh phúc quá đỗi bất ngờ, hay vì một niềm vui quá lớn, và cũng có khi ko khóc vì chính bản thân mình mà còn khóc vì người khác. Đó là lúc bản thân đã nhận ra thế giới xung quanh mình là một từ trường tình yêu.

Khi còn bé, con thường khóc vì bị vấp ngã, bị điểm kém hay bị trách mắng. Lớn lên một chút, khi đã có thể tự an ủi mình khi bị đau thì con chỉ khóc khi đã ko thể làm được như những gì mình mong muốn, chắc là bởi vì cái tự ái trong con quá cao. Nhưng dường như con đã bỏ quên quá nhiều thứ. Giống như khi làm bố mẹ buồn con ko hề khóc, khi nhìn thấy một cuộc đời bất hạnh con ko hề thấy cảm thông.....Có lẽ con đã sống quá ích kỉ, chỉ biết nghĩ đến bản thân mình mà bỏ quên mất những người xung quanh. Cho đến một ngày, cái ngày mà đã làm thay đổi toàn bộ suy nghĩ và cách sống trong con. Lúc ấy con đã bật khóc, chỉ vì con biết lâu nay mình đã sai.

Khi con bảo với bố mẹ rằng con đã thi đỗ vào đại học FPT nhưng ko đủ điểm đẻ đạt học bổng, con đã ko thấy nét lo âu trong mắt mẹ. Bởi lúc đó con chỉ biết tự mãn với kết quả của mình khi mình là người duy nhất trong nhóm bạn cùng lớp đi thi đã đỗ. Bố mẹ đã nói chuyên thẳng thắn với con về học phí của trường. Đó quả thực là một khoản tiền quá lớn so với hoàn cảnh gia đình mình. Và vì con đã ko giành được học bổng nên có thể con sẽ không được theo học ở đó. Lúc đó con đã quá vô tâm để bật ra lời oán ghét cái hoàn cảnh của gia đình mình. Có lẽ bố mẹ đã buồn vì con lắm. Tối hôm ấy con không ngủ được chỉ vì ấm ức khi nghĩ mình sẽ không được đi học ở ngôi trường mà từ lâu con đã hằng mơ ước ấy. Và con đã nghe được cuộc nói chuyện của bố mẹ_cuộc nói chuyện đã đâm thẳng vào tim con hàng ngàn mũi kim. Mẹ có nói đến chuyện học phí của con, con không nghe thấy bố nói gì cả, có lẽ bố đang suy nghĩ. Rồi mẹ khócẹ khóc vì mẹ nghĩ rằng mình là một người mẹ khônng tốt nên mới không thể lo cho con mình được đi học ở một ngôi trường thật tốt và cũng là mơ ước của con .

Khi nghe tiếng khóc của mẹ con bỗng thấy căm ghét chính bản thân mình. Bởi con biết nếu không có những lời nói vô ý thức của con thì mẹ sẽ không khóc nhiều đến thế còn bố cũng sẽ không phải suy nghĩ nhiều tới mức sáng hôm sau tóc của bố như bạc đi một nửa.
[SIZE="6"]
Lúc đó, con đã rất muốn nói một lời xin lỗi. Con không dám nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của mẹ, bởi khi nhìn vào đó con có cảm tưởng nước mắt của con đã sắp tuôn ra. Nhưng lúc ấy con đã kìm lại được,vì con biết sẽ có một lúc nào đó con cần phải khóc hơn lúc này.

Con đã lặng lẽ đi làm hồ sơ tham dự cuộc thi lần 2 vơi mong muốn đạt một số điểm lớn hơn để có thể giành được 1 suất học bổng trong kì thi tháng 8 của trường. kì thi dại học con đã đỗ vào đại học kinh tế, bố mẹ chắc đã nghĩ rằng con không còn nhớ tới trường FPT nữa. Nhưng sau đó con vẫn giấu bố mẹ tham dự cuộc thi ấy. Ngày công bố kết quả, con đã bật khóc, vì một lần nữa con vẫn không giành được học bổng. Số điểm của con chỉ đủ để tham gia chương trình vay quỹ tín dụng của trường. Nhưng có thể đó cũng là một cơ hội cho con học tập tại trường. Khi con báo tin cho bố mẹ, mẹ lại khóc, nhưng con biết những giọt nước mắt lần này không giống như lần trước. Còn bố chỉ nói với con rằng :”bố tin tưởng con sẽ làm tốt”. Lúc đó con đã khóc vì biết mình được tin tưởng. Con đã thấy mình có thêm rất nhiều dũng khí. Và lúc đó con đã nghĩ chỉ cần có sự ủng hộ của bố mẹ con có thể làm tất cả mọi việc. Bây giờ cuộc sống với con bỗng trở nên có nhiều cảm xúc hơn. Con đã biết thực sự xúc động khi thấy những mảnh đời bất hạnh, đã biết khóc mỗi khi làm người khác buồn. Con đã thay đổi như thế kể từ ngày con nhận ra trên thế giới này con người ta gắn kết nhau bằng những từ trường tình yêu


(BÉ SÂU XANH)



TB: nói hộ cảm xúc cho một người bạn thân:action04:

Bé Sâu Xanh
12-17-08, 02:47:31 PM
hic :((
sao lại post chung trang với khánh thế này?
xấu hổ quá

Bé Sâu Xanh
12-17-08, 04:36:15 PM
đây là những suy nghĩ của bạn thân sâu xanh

Đại Ca
12-17-08, 10:15:09 PM
Càng lúc càng nhìu bài hay!

Cóc Đọc xịn
12-17-08, 11:16:26 PM
Càng lúc càng nhìu bài hay!

Cảm ơn anh nhìu :x
Mong rằng cuộc thi sẽ nhận được nhiều hơn nữa những dòng cảm xúc, tâm sự, chia sẻ của các bạn ;)

Cóc Đọc xịn
12-18-08, 12:40:10 AM
Cuộc thi đã diễn ra được 5 ngày và còn 8 ngày nữa sẽ là hạn cuối cùng để nhận bài dự thi.
Nào cùng tổng kết lại ngày thứ 5 của cuộc thi nhé <:-P
"Tôi và FU. Duyên phận" tiếp tục dẫn đầu top thanks với 75 thanks :x

001. Tôi và FU. Duyên Phận (http://www1.svfpt.net/forum/showpost.php?p=256000&postcount=45)
Tác giả: Lý Thanh Nam - Mã số sinh viên 01427
75 \:d/

002. Tôi và FU - Thư ngỏ
Tác giả: ..:: Thuý Kiều ::.. - Mã số sinh viên: 01107
67 \:d/

003. FU - Bước ngoặt cuộc đời tôi
Tác giả: Tử Hà - Mã số sinh viên 00783
54 \:d/

004. LFC
Tác giả: Nguyễn Thùy Trang - Mã số sinh viên: 00525
49 \:d/

005. Dũng cảm
Tác giả: Bé sâu xanh - Mã số sinh viên: 01449
38 \:d/


006. Tôi và FU _ SE0201 NUMBER ONE
Tác giả: Phạm Thị Huyền - Mã số sinh viên 00415
30 \:d/

007. Tôi đã đến với FU như nào
Tác giả: Đào Mạnh Tuấn - Mã số sinh viên 00964
30 \:d/

008. Một câu chuyện viết tặng một người em trong FU
Tác giả: Nguyễn Hoài Anh - cán bộ phòng PR
28 \:d/

009. FU-sự lựa chọn khó khăn nhưng rất đúng
Tác giả: Đào Bá Hùng - Mã số sinh viên 00942
25 \:d/


010. Tôi và FU _ Em
Tác giả: Võ Hoàng Nhật Khánh - Mã số sinh viên 01396
24 \:d/

011. Ghét FU?
Tác giả: Bolide - Mã số sinh viên: 01177
24 \:d/

012. Nhật ký
Tác giả: Tuxedo - Mã số sinh viên: 00519
19 \:d/

013. Tôi và FU - Tôi là FUer
Tác giả: No9_mjd - Mã số sinh viên: 01403
16 \:d/

014. Tôi và FU - Nghĩ
Tác giả: Võ Hoàng Nhật Khánh - Mã số sinh viên 01396
16 \:d/

015. Tôi và FU_Vô Đề
Tác giả: Lệ Linh - Lớp SE 416
13 \:d/

016. Bạn đã thực sự xứng đáng với những gì mình có?
Tác giả: Raincatcher - Mã số sinh viên: 01167
13 \:d/

017. Nhiều khi con muốn khóc
Tác giả: Bé Sâu Xanh - Mã số sinh viên: 01449
13 \:d/

018. Viết về em - Người con gái đã thắp sáng cuộc đời anh
Tác giả: Nguyễn Quốc Khánh - Mã số sinh viên: 00595
11 \:d/

019. Niềm tin cuộc sống
Tác giả: Rudo - Mã số sinh viên: 01085
11 \:d/

020. Xúc cảm không tên
Tác giả: Nắng - Mã số sinh viên: 00093
8 \:d/

021. Đôi dòng xúc cảm
Tác giả: Lê Xuân Tùng- Mã số sinh viên 01424
8 \:d/

022. FUSE0414……. One class for all love_The best heartfelt love
Tác giả:HIKARU SHIN
7 \:d/

023. Chuyện tình chưa đặt tên
Tác giả: Nắng - Mã số sinh viên: 00093
5 \:d/

024. Tôi và FU_Những kỷ niệm không quên
Tác giả: Giấu tên - Mã số sinh viên: 01289
5 \:d/

TungTH00432
12-18-08, 12:51:17 AM
Đọc toàn thấy bài của cóc khóa 4 là chính... thôi đổi tên cuộc thi thành "Ngây thơ FU " đi . Đọc toàn thấy ngây thơ thôi ah... có lẽ dạo này bệnh dịch ngây thơ lan truyền khắp các em khóa 4 rôi... =)) . Thông điệp từ những bài viết ngây thơ thế này cho cóc khóa 4 đọc thôi, các khóa trước thì ...trưởng thành hơn rồi =))

dungdna
12-18-08, 01:01:23 AM
hiz! chưa bao giờ trong đời em đọc bài văn này đây là lần đầu tiên tuy mới đọc hết dòng thứ nhất do quá buồn ngủ nên chưa cảm nhận được hết các bạn cố đọc rồi tóm tắt lại dùm mình nhá!:puzzle1:
:thanks:

Trang Tử
12-18-08, 12:16:28 PM
1300 chữ là khoảng bao nhiêu trang A4 vậy mọi người??? viết cỡ 1300 chữ khó quá... mới phần đầu đã cả nghìn chữ rồi :sure:

[04]_xXx_[04]
12-18-08, 12:19:23 PM
1300 chữ là khoảng bao nhiêu trang A4 vậy mọi người??? viết cỡ 1300 chữ khó quá... mới phần đầu đã cả nghìn chữ rồi :sure:
cứ thoải mái mà phun tâm trạng đi anh

-:- 88XU -:-
12-18-08, 12:20:44 PM
Nếu 1300 chữ thì khoảng hơn 2 mặt A4, nhưng mà ông cứ phun thoải mái đi, cho phá cách mới đặc biệt :D:

Trang Tử
12-18-08, 01:17:39 PM
2 mặt áh. :-s mới đến phần tôi đi thi đã từng ấy rồi... Amen!

DarkComet
12-18-08, 01:28:30 PM
Tất cả sinh viên FPT University nên được công nhận là những thiên tài. Một đại diện xin giấu tên của Bộ Giáo Dục đã công nhận như thế trước báo giới. Đây là điều hoàn toàn có cơ sở đối với những gì mà sinh viên FU đã thể hiện.

FPT University được biết đến như trường Đại học tư thục mới thành lập có học phí đứng cao hàng đầu trong các trường Đại học ở Việt Nam với mức 1100 USD/học kì, tương đương 4 tháng. Mang trong mình Khát Vọng Đổi Thay (Dream Of Innovation), chất lượng đào tạo ở FU cũng được hứa cho sinh viên đảm bảo hàng loạt các tiêu chuẩn quốc tế khi ra trường. Trên thực tế, FU luôn tự hào với điều kiện học tập dành cho sinh viên của mình.

Tất cả sinh viên FU khi thi vào trường đều phải qua môn trắc nghiệm toán học, logic và tư duy. Nhờ vậy, với điều kiện học tập của trường, sinh viên FU hầu hết đều có khả năng cao trong học tập. Với điều kiện học tập ở đây, sinh viên được tạo cơ hội tốt nhất để học tập và phát triển các kĩ năng cần thiết.

Với khẩu hiệu "Dream Of Innovation", không điều gì ở FU là không thể làm được. Và trên thực tế, sinh viên FU có thể làm được những chuyện mà ít ai tin đó là sự thực.


http://vinaanh.com/images0/43346/f/48e4464260a61_f.JPG

Toàn bộ khuôn viên trường FPT University đều được phủ sóng Wifi. Theo đó, nhà trường đảm bảo chất lượng truy cập mạng tốt nhất cho sinh viên sử dụng laptop (khoảng 70-80% sinh viên FU có laptop) trong phạm vi trường. Sinh viên được thoải mái truy cập mạng và download với tốc độ cao đến khoảng 5-10 kBps vào ban ngày. Một số trường hợp với thiết bị truy cập Wifi đặc biệt, tốc độ mạng được đẩy lên cực kì ổn định suốt ngày ở trạng thái Disconnected.

Với điều kiện học tập cao, FPT University đã thiết lập một trang CMS (Course Management System) phục vụ cho việc học tập, thi cử và thông báo dành cho sinh viên. Trang web hoạt động tốt trên internet và mạng LAN ở trường với tài khoản riêng dành cho mỗi sinh viên. Để có thể sử dụng tốt trang web này, sinh viên phải biết fake IP (kĩ thuật dùng IP trung gian) để có thể truy cập website vì thỉnh thoảng quản trị mạng lại khoá tất cả IP ở Việt Nam (tức là từ các máy tính ở Việt Nam) truy cập vào mà không cần thông báo.

Ở FPT University, sinh viên còn được rèn luyện khả năng tiên tri và dự đoán tình hình. Sinh viên phải tự dự đoán khi nào nhà trường ra thông báo và nhà trường thông báo bằng kênh thông tin nào. Nếu không biết rõ thông báo bằng cách nào, sinh viên đôi khi phải tự dự đoán cả lịch thi cử vì lịch thi được đưa lên thông báo sau khi kì thi diễn ra 3-4 ngày.

Sinh viên đại học FPT học 3 học kì mỗi năm, trung bình mỗi học kì gần 4 tháng sau khi trừ nghỉ hè (1 tuần), nghỉ tết (2 tuần) và một số kì nghỉ khác. Kế hoạch học tập mỗi học kì thường được hoạch định chính xác ngay từ đầu học kì. Lịch học này luôn ổn định và hầu như rất ít khi thay đổi. Thậm chí ngay cả khi xung quanh khu vực FU chìm trong biển nước (đợt lũ đầu tháng 11 tại Hà Nội), sinh viên FU vẫn bảo đảm lịch học tập của mình. Một vài thay đổi duy nhất là thông báo hoãn thi giữa kì môn PFC dành cho khoá 3 qua email cá nhân (trước giờ làm bài khoảng... 10 phút). Tuy nhiên, để có chương trình ngày càng phù hợp hơn dành cho sinh viên, nhà trường đã liên tục thay đổi và điều chỉnh chương trình học của các bộ môn qua từng khoá học. Từ sau khoá 1, chương trình đã được cải cách dần dần cho các khoá sau, dự kiến đến khoá 50, nội dung học tập sẽ không ngừng được cải thiện để sinh viên không bao giờ bị lạc hậu.

Sinh viên FPT University còn được rèn luyện khả năng chịu áp lực cao trong học tập và thi cử. Để đảm bảo kết quả học tập cao ở trường, sinh viên phải nỗ lực cao trong học tập. Thời gian để sinh viên ôn tập trước khi thi học kì thường không quá 1 tuần. Và đối với các trường hợp thi lại, thời gian từ lúc biết kết quả thi lần 1 đến lúc thi lại thường không quá 3 ngày (thỉnh thoảng là... 1 ngày) để sinh viên có thể ôn tập được tốt nhất.

Thời gian thi cử ở FU cũng thực sự là một áp lực lớn để sinh viên tập thích nghi. Điển hình là ở kì thi Toefl của khoá 3, sinh viên bất ngờ phải rút ngắn thời gian làm bài từ 150 phút xuống 110 phút ở phút thứ... 95 của giờ làm bài.

Một kĩ năng khác mà hầu như sinh viên nào cũng được tự rèn luyện ở FU là kĩ năng đếm. Hầu hết tất cả sinh viên đều phải tự rèn luyện kĩ năng này thông qua việc đếm số buổi nghỉ học có thể của từng môn để không vượt quá 20% tổng số buổi học. Nếu không tập trung vào phát triển kĩ năng này, sinh viên có thể phải chịu những hình phạt tương đương 25 USD/tín chỉ cho môn học đó.

Ở FU, sinh viên còn được học cách nghiêm túc trung thực trong thi cử và tất cả các hoạt động khác. Nếu trong lúc thi, chỉ cần điện thoại của sinh viên (đặt chế độ silent) khẽ rung lên dù không đụng chạm gì đến, sinh viên vẫn bị lập biên bản, đình chỉ thi và nhận 0 điểm cho bài thi. Thậm chí có trường hợp kì thi không đạt yêu cầu về chất lượng khảo sát, nhà trường sẽ tổ chức ngay một kì thi lại của thi lại dành cho những sinh viên đã thi lại.

Để duy trì chất lượng học tập và rèn luyện ở mức độ cao, Đại Học FPT còn quan tâm đến việc giáo dục thể chất dành cho sinh viên. Phòng tập Vovinam (bộ môn giáo dục thể chất) được thuê khá rộng rãi, ấm áp vào mùa hạ, mát mẻ vào mùa đông. Một biện pháp khác của nhà trường để tạo điều kiện cho sinh viên có thể rèn luyện cơ bắp ở mọi nơi mọi lúc là lắp tất cả bàn phím và chuột ở phòng lab/lib ở trường sao cho đủ cứng để sinh viên có thể vừa coding vừa luyện cơ tay.

Rõ ràng với đầu vào sinh viên của trường (hầu hết là học sinh trường chuyên hoặc sinh viên đại học khác chuyển sang) cộng với điều kiện học tập rèn luyện của FPT University, sinh viên của trường đều hoàn toàn có thể là thiên tài, hoặc phải là thiên tài để có thể theo đuổi nổi và thực hiện ước mơ của mình.

Trong trường hợp sinh viên FPT được công nhận chính thức là thiên tài, sách kỉ lục Việt Nam sẽ chính thức làm việc với ban giám hiệu trường ĐH FPT để đưa tên tuổi của trường vào mục "Đơn vị tập trung mật độ thiên tài cao nhất".

Chúng tôi đã trở thành thiên tài như thế...

Vậy liệu "Đại học Pháp Thuật FPT" hoàn toàn có thể đào tạo ra những sinh viên biết bay?

Pizza Hải Sản
12-18-08, 01:48:38 PM
thích nhá Thành
cảm ơn bạn đê ;))
cái thanks thứ 90 của mình :|

NTT_CONAN
12-18-08, 01:55:05 PM
Bác Thành viết hay quá :)) BGH mà đọc bài của cậu chắc bật ngửa hết quá :|

cobemayman
12-18-08, 01:56:21 PM
Sinh viên FPT University là thiên tài

Neu tat ca cac sinh vien FPT la` thien tai` thi` se~ dc hoc bong toan phan` het do'!Cac ban co len ^^!

Pizza Hải Sản
12-18-08, 01:56:29 PM
Bác Thành viết hay quá :)) BGH mà đọc bài của cậu chắc bật ngửa hết quá :|

thì người ta cho phép mắng chửi thoải mái mà :))

Tử Hà
12-18-08, 01:57:07 PM
cái tiêu đề của anh DCM rất chi là hút khách:">! Đánh vào tâm lý người đọc :D:

NTT_CONAN
12-18-08, 01:57:59 PM
Cái này là không đấm cũng ko khen =)) Trong cái khen có cái đểu, trong cái đểu có cái khen :D Nếu các vị ở ngoài trường FPT mà đọc bài này chắc phải tưởng là pro lắm :D nhưng mấy chú FPT thì đọc bài này bảo đảm tức cười ko chịu được :D

Pizza Hải Sản
12-18-08, 02:00:49 PM
Cái này là không đấm cũng ko khen =)) Trong cái khen có cái đểu, trong cái đểu có cái khen :D Nếu các vị ở ngoài trường FPT mà đọc bài này chắc phải tưởng là pro lắm :D nhưng mấy chú FPT thì đọc bài này bảo đảm tức cười ko chịu được :D

^^ thì hắn có phong cắch giống báo cóc thèm đọc của anh Long BM mà :))
là thông tấn xa DCM hẳn hoi mà lị :))

DarkComet
12-18-08, 02:02:54 PM
Bác Thành viết hay quá :)) BGH mà đọc bài của cậu chắc bật ngửa hết quá :|

Thể loại và nội dung không giới hạn nên cứ thoải mái trình bày thôi mà :D:

kolgate1001
12-18-08, 02:07:00 PM
Thank mày rồi đấy DCM =)) Bài nay ko đc đăng báo. phí :-j

Wii
12-18-08, 02:12:19 PM
Bài của DCM khác so vs những bài khác nhỉ ;))

Pizza Hải Sản
12-18-08, 02:17:36 PM
Bài của DCM khác so vs những bài khác nhỉ ;))

vậy bạn này đã đọc báo cóc thèm đọc chưa ;)) :action14: :action14:
phong cách của DCM đó :))

§¥£v€r™
12-18-08, 02:19:49 PM
Dạo này mính hết hứng viết văn dồi, nên chả có hứng thi thố dì hết

Trang Tử
12-18-08, 02:26:04 PM
Khà khà, đang bức xúc thì gặp chú Thành. như nắng hạn gặp mưa rào :)) thank chú phát :D
p/s: mai thi lại mà chẳng biết ôn cái gì, ôn kiểu gì. tức!

DarkComet
12-18-08, 02:26:20 PM
Bài của DCM khác so vs những bài khác nhỉ ;))

Viết vài chục bài, ai cũng tập trung vào gợi ý thì bài nào cũng giống nhau cả. Cái chính cần tập trung là cái cảm xúc của người viết ấy :thanks:

findingu
12-18-08, 02:26:42 PM
Viết hay thật đấy, khác hoàn toàn các bài thi khác :D

zoro.blackmask
12-18-08, 02:37:01 PM
Rồi ủng hộ mày rồi nhá DCM :-"

Pizza Hải Sản
12-18-08, 02:50:41 PM
ý ý Hương có cái ava :x iu thế
dạo nì đổi sang HP ùi hở ;))
nhìn bài của Hương mà cứ tưởng của mình
có 1 dạo để ava như thế :x :x

Lủng lẳng
12-18-08, 02:51:59 PM
Chê thì viết rõ ràng là chê đi, ai lại làm thế này, 1 cuộc thi nghiêm túc cơ mà :)

Kitsune
12-18-08, 02:53:42 PM
Bài viết "Tao và FU" của anh DuckComet đạt giải "Nhất tự sướng đồng đội đơn :deu " , phần quà của anh là 1 vé về Đồng Nai nghỉ dài hạn không có khú hồi :deu

Pizza Hải Sản
12-18-08, 02:54:51 PM
Chê thì viết rõ ràng là chê đi, ai lại làm thế này, 1 cuộc thi nghiêm túc cơ mà :)

Q kun ơi chê hẳn thì còn gì hay
bạn ý có cái phong cách riêng của bạn ý đọc rất hài đó chứ
ai cũng khen
có 1 tên chê
riêng bạn nì khen mà lại chê cơ mà :smile01: :smile01:
p/s : trời sao mình lại đi biện hộ cho hắn nhỉ :puzzle1: :puzzle1:

Lủng lẳng
12-18-08, 02:56:14 PM
Q kun ơi chê hẳn thì còn gì hay
bạn ý có cái phong cách riêng của bạn ý đọc rất hài đó chứ
ai cũng khen
có 1 tên chê
riêng bạn nì khen mà lại chê cơ mà :smile01: :smile01:
p/s : trời sao mình lại đi biện hộ cho hắn nhỉ :puzzle1: :puzzle1:

Ý tớ nếu muốn chê thì viết rõ ràng là chê đi, chứ cái kiểu nói bóng gió mượn lời thế này chẳng hay ho j cả :))

Pizza Hải Sản
12-18-08, 02:58:48 PM
Ý tớ nếu muốn chê thì viết rõ ràng là chê đi, chứ cái kiểu nói bóng gió mượn lời thế này chẳng hay ho j cả :))

mỗi người mỗi cách thể hiện mà Q kun ;))
té ra Q kun hem coá thích ;)):smile01: :smile01:

Trang Tử
12-18-08, 02:59:36 PM
@all chuyện ngoài lề chút.
Đả đảo Cu rớt dùng màu giống Mây :sure::sure::sure::sure:

DarkComet
12-18-08, 03:11:46 PM
Chê thì viết rõ ràng là chê đi, ai lại làm thế này, 1 cuộc thi nghiêm túc cơ mà :)

Biết rằng đây là cuộc thi nghiêm túc, nên ban đầu mình phân vân không biết có nên post hay không. Hồi sáng đã tham khảo ý kiến của blog Cóc Đọc rồi, nên mới dám post.

Phần thưởng chưa công bố, nên không quan trọng phần thưởng là gì và có hay không. Quan trọng nhất là dám viết và post bài mà không sợ phạm huý. Còn cách viết thế nào là tuỳ vào văn phong của người viết chứ. Sáng tạo một chút thì tốt mà

cLo
12-18-08, 03:11:52 PM
Đọc bài thằng DCM xong mới biết hóa ra mình cũng là thiên tài, kiểu này phải về khoe với mẹ, mình đc tề danh cũng với những Anh_xờ_tan, Niu_tơn, Ê_Đi_Xơn lấy kẹo thưởng mí được, cái này còn oai hơn cả được điểm 10 đúng ko các bác :Z

Lủng lẳng
12-18-08, 03:31:21 PM
Biết rằng đây là cuộc thi nghiêm túc, nên ban đầu mình phân vân không biết có nên post hay không. Hồi sáng đã tham khảo ý kiến của blog Cóc Đọc rồi, nên mới dám post.

Phần thưởng chưa công bố, nên không quan trọng phần thưởng là gì và có hay không. Quan trọng nhất là dám viết và post bài mà không sợ phạm huý. Còn cách viết thế nào là tuỳ vào văn phong của người viết chứ. Sáng tạo một chút thì tốt mà

Ừh chỉ góp ý tí về cách viết thôi :D Còn việc chê tớ chẳng có ý kiến j, còn đang định làm 1 bài tương tự đây ;))

MamaZola
12-18-08, 03:45:37 PM
Từ đầu cuộc thi đến giờ tớ kết nhất bài bạn DCM :))

Syndrome
12-18-08, 03:50:18 PM
ủng hộ ngay bài sv thiên tài , ko đc giải hơi phí :-j

Wii
12-18-08, 03:52:04 PM
Viết vài chục bài, ai cũng tập trung vào gợi ý thì bài nào cũng giống nhau cả. Cái chính cần tập trung là cái cảm xúc của người viết ấy :thanks:
Chuẩn chuẩn :D thank thank :x

trungnguyen
12-18-08, 04:18:24 PM
Lâu lắm mới đọc hết đc một bài dài mà không thấy chán :smile01:
Bài này toàn có tính thời sự cao :)) Toàn bàn về những vấn đề nóng bỏng, nội dung thì chuẩn đếch cần chỉnh :smile12::smile12::smile12: 1 thank

Trang Tử
12-18-08, 04:22:10 PM
Lâu lắm mới đọc hết đc một bài dài mà không thấy chán :smile01:
Bài này toàn có tính thời sự cao :)) Toàn bàn về những vấn đề nóng bỏng, nội dung thì chuẩn đếch cần chỉnh :smile12::smile12::smile12: 1 thank

hờ hờ. chưa gửi bài mà biết mất 1 thank của ông này rồi :sure: bài tôi đảm bảo ông này khỏi phải đọc luôn... vứt dép bỏ chạy luôn :lau4:

LuvLy[J]uNo
12-18-08, 04:22:17 PM
Ko ngờ anh DarkComet nhà mình văn phong hay quá :)).
Được giải là quá đúng \:d/.

Trang Tử
12-18-08, 04:55:34 PM
tớ viết xong rồi. dài lắm, dài lắm... mọi người ủng hộ tớ nhé. ko tủi thân lắm :-s

[04]_xXx_[04]
12-18-08, 05:30:06 PM
anh DCM viết ác quá.kiểu này lấy mất giải thank lẫn giải số tiền 7 số rồi.

Kai Sữa
12-18-08, 07:00:53 PM
http://vinaanh.com/images0/43346/f/48e4464260a61_f.JPG

Vậy liệu "Đại học Pháp Thuật FPT" hoàn toàn có thể đào tạo ra những sinh viên biết bay?


:love10: công nhận là Bay quá !!!
:cloth03: phát quà cho anh DCM nào , viết bài rất chất lượng :smile12:

DrAgOnItE
12-18-08, 07:20:47 PM
Một số trường hợp với thiết bị truy cập Wifi đặc biệt, tốc độ mạng được đẩy lên cực kì ổn định suốt ngày ở trạng thái Disconnected.

??? mạng vẫn ngon nếu biết setup, hướng dẫn đã đầy đủ, vấn đề sv có làm theo hay không.<- vấn đề admin hơi lười thường đẩy cho sv tự làm>


Với điều kiện học tập cao, FPT University đã thiết lập một trang CMS (Course Management System) phục vụ cho việc học tập, thi cử và thông báo dành cho sinh viên. Trang web hoạt động tốt trên internet và mạng LAN ở trường với tài khoản riêng dành cho mỗi sinh viên. Để có thể sử dụng tốt trang web này, sinh viên phải biết fake IP (kĩ thuật dùng IP trung gian) để có thể truy cập website vì thỉnh thoảng quản trị mạng lại khoá tất cả IP ở Việt Nam (tức là từ các máy tính ở Việt Nam) truy cập vào mà không cần thông báo.
khóa bao h cơ??? bị nghẽn mạng nên không vào được đấy chứ??? còn hoặc là do máy chú không vào đc?


Ở FPT University, sinh viên còn được rèn luyện khả năng tiên tri và dự đoán tình hình. Sinh viên phải tự dự đoán khi nào nhà trường ra thông báo và nhà trường thông báo bằng kênh thông tin nào. Nếu không biết rõ thông báo bằng cách nào, sinh viên đôi khi phải tự dự đoán cả lịch thi cử vì lịch thi được đưa lên thông báo sau khi kì thi diễn ra 3-4 ngày.
Chạ bao h phải đoán luôn, lịch thy đều thông báo từ đầu. Vấn đề là thông báo điểm thy lại và thời gian thy lại cách nhau khoảng 12 tiếng thôi


Sinh viên đại học FPT học 3 học kì mỗi năm, trung bình mỗi học kì gần 4 tháng sau khi trừ nghỉ hè (1 tuần), nghỉ tết (2 tuần) và một số kì nghỉ khác. Kế hoạch học tập mỗi học kì thường được hoạch định chính xác ngay từ đầu học kì. Lịch học này luôn ổn định và hầu như rất ít khi thay đổi. Thậm chí ngay cả khi xung quanh khu vực FU chìm trong biển nước (đợt lũ đầu tháng 11 tại Hà Nội), sinh viên FU vẫn bảo đảm lịch học tập của mình. Một vài thay đổi duy nhất là thông báo hoãn thi giữa kì môn PFC dành cho khoá 3 qua email cá nhân (trước giờ làm bài khoảng... 10 phút). Tuy nhiên, để có chương trình ngày càng phù hợp hơn dành cho sinh viên, nhà trường đã liên tục thay đổi và điều chỉnh chương trình học của các bộ môn qua từng khoá học. Từ sau khoá 1, chương trình đã được cải cách dần dần cho các khoá sau, dự kiến đến khoá 50, nội dung học tập sẽ không ngừng được cải thiện để sinh viên không bao giờ bị lạc hậu.


wtf? không thông báo nghỉ ah, Sao trong email của tôi vẫn nhận được email của quản lý đào tạo nhở



Ở FU, sinh viên còn được học cách nghiêm túc trung thực trong thi cử và tất cả các hoạt động khác. Nếu trong lúc thi, chỉ cần điện thoại của sinh viên (đặt chế độ silent) khẽ rung lên dù không đụng chạm gì đến, sinh viên vẫn bị lập biên bản, đình chỉ thi và nhận 0 điểm cho bài thi. Thậm chí có trường hợp kì thi không đạt yêu cầu về chất lượng khảo sát, nhà trường sẽ tổ chức ngay một kì thi lại của thi lại dành cho những sinh viên đã thi lại.

yêu cầu tắt máy, đấy là chú không thực hiện đúng yêu cầu phòng thy, đừng kêu nhiều


Điều cuối cùng là đã viết thỳ đừng giấu tên:)

Tử Hà
12-18-08, 07:23:07 PM
What the FUn ?! Ai dấu tên nhỉ :-?!

Tuxedo
12-18-08, 07:25:35 PM
Tớ đề nghị bạn DCM ghi rõ nguồn >:P

rõ ràng cái này bạn copy paste từ blog bạn Darkcomet ra mà :D:

Tử Hà
12-18-08, 07:26:46 PM
Tớ đề nghị bạn DCM ghi rõ nguồn >:P

rõ ràng cái này bạn copy paste từ blog bạn Darkcomet ra mà :D:

Đúng rồi, quên mất, cái này là anh DCM copy từ blog của anh Darkcomet :lookdown08:

Pizza Hải Sản
12-18-08, 07:45:44 PM
Đúng rồi, quên mất, cái này là anh DCM copy từ blog của anh Darkcomet :lookdown08:

:puzzle1: :puzzle1:
không phải là 1 sao?
Thành ông đi cop bài thế kia mà ko xấu hổ à ;)) :smile01: :smile01:
:deu :deu :deu

Taurus
12-18-08, 07:49:58 PM
Chị ơi . Cái Blog với cũng là của DCM mà .......

[04]_xXx_[04]
12-18-08, 08:18:33 PM
bài a DCM mới ra hôm nay mà số thank nhiều hơn mấy bài trước cộng lại rồi :(

DrAgOnItE
12-18-08, 08:39:28 PM
nhưng 70% nêu ra đầu chả đúng sự thật:))

Seiji
12-18-08, 08:50:15 PM
Đúng hay không cũng tùy người đọc anh ạ!Sinh viên khóa 1A,1B, khóa 2,3,4 đều có những cái nhìn khác nhau về trường minh mà?

[04]_xXx_[04]
12-18-08, 08:54:22 PM
ở FU cũng nên chém gió lên 1 chút ;))

Rin♥Air
12-18-08, 09:09:26 PM
Lừa tình :">

Taurus
12-18-08, 09:19:18 PM
Lừa tình :">

Bài viết mà bạn yến sắp gửi có tựa đề là Lừa Tình :deu

Rin♥Air
12-18-08, 09:21:27 PM
Cậu ở trên chém gì tôi thế :puzzle1::puzzle1: Tôi bảo ở đây là anh DCM ấy lừa tình >.<" Mới lại gửi CHUYỆN đi rồi :">

Taurus
12-18-08, 09:27:54 PM
Rất mong chờ đấy , bài đầu tiên của FU - Hcm À ...CHẬC ..^^

J
12-18-08, 10:51:22 PM
thx cho anh DCM 1 cái , bài viết khá ấn tượng :">

Rants
12-18-08, 11:02:18 PM
edit: cho nó một cái tên, tội nghiệp :(: "Tôi và FU", truyện ngắn

Chán trò mình cũng làm một bài. Cậu nào đọc xong thấy khó chịu thì cũng đừng chửi tôi vì tôi đã chửi trường nhá. Trường của cậu thì cũng là trường của mình, đừng có quy nó ra là đồ của mình xong rồi ai chê nó một tí là lại làm loạn cả lên, nói này nói nọ nhá.

Nào rồi ta bắt đầu.

Phần 1: Orientation week và khoá Huấn luyện quân sự

Như các bạn đã biết, bước vào trường, sự kiện Orientation Week, mà tới giờ với tôi vẫn là một kỉ niệm khá đáng nhớ. Phải, nhờ tuần lễ đầu tiên và quan trọng này, học sinh FU đều trở nên vô cùng tự hào và yêu quý môi trường học tập mới của mình, tự tin và hạnh phúc vì mình là những con người giỏi giang và nắm bắt được thời đại. Phải, ngôi trường đầu tiên ở Việt Nam dành riêng cho CNTT với cách dạy và học chỉ có ở nước ngoài (vâng, đến giờ thì mình đã biết một điều, nước ngoài nói thì oai thôi nhưng mà cũng có đến hơn 200 nước đấy), giáo trình hiện đại, cập nhật, giảng viên trình độ cao, sau một năm nói thông thạo tiếng Anh, sau 2 năm có thể sử dụng tiếng Nhật. Với những lời giới thiệu vô cùng chân thật về ngôi trường mới, các tân sinh viên ai ai cũng háo hức, ai ai cũng phấn khởi, đặc biệt là các bạn được học bổng toàn phần, học bổng nhiều phần lại càng tự hào hơn vì bản thân. Riêng mình, được vay tín dụng 50%, cảm thấy vô cùng vui sướng vì lãi xuất vay hứa hẹn khá là thấp (giờ đây mình mới nhận ra rằng, sau khi mình trả dứt nợ, thì tổng số tiền nó sẽ chỉ khoảng hơn 2 trăm triệu một tẹo thôi, cũng chả có gì đáng kể)

Giờ nói đến chuyện này, mình lại chợt nhớ đến những bài học giáo dục của 12 năm đèn sách, như: lịch sử Việt Nam, sự xấu xa của chủ nghĩa tư sản, đất nước ta là một đất nước tươi đẹp, trong sạch... Môi trường mới FU, đã càng giúp mình thấm thêm được một bài học kinh nghiệm vô cùng quý giá mà mình đã lờ mờ nhận ra từ nhiều năm trước: Làm người thì phải biết tỉnh táo, và nhất quyết không được tin vào người trong ngành Giáo dục.

Nghĩ lại sự ngây thơ của mình hồi đó, mình chợt thấy xấu hổ vì đã cười mấy cậu cộng sản, à không, là mấy cậu được nhồi nhét cái tư tưởng cộng sản như thằng em họ của mình đang học ở trường Quân đội.


Tạm gác lại cái một tuần ngọt ngào (được khen ngợi, vỗ về, hứa hẹn, những ngày tháng đúng là ngọt ngào như một giấc mơ), chúng ta hãy đến với những ngày tháng Xuân Hoà.

Một tháng rèn luyện trên Xuân Hoà cũng đã góp phần giúp mình có thêm nhiều kinh nghiệm về cuộc sống. Đầu tiên thì, nó đã giúp mình phá tan cái ảo tưởng của mình về đời sinh viên. Trước thời Xuân Hoà, mình nghĩ lên học đại học rồi thì mỗi con người là một cá nhân cụ thể, làm việc độc lập và không phụ thuộc lẫn nhau. Nhưng thực sự điều đó là một ngộ nhận sai lầm. Lên Xuân Hoà, mình mới biết cái gì cũng phải ưu tiên tập thể, làm gì cũng phải viện cớ tập thể mới làm được, ai có lỗi thì cũng lôi tập thể ra mà trừng phạt, cùng với việc lấn át, giàng quyền lãnh đạo của các cá nhân xuất sắc và nổi bật, vv..vv mà tóm lại, những hoạt động đó sẽ rất là thú vị nếu các bạn đứng bên ngoài để quan sát, nhưng sẽ trở nên khá là khó chịu nếu bạn trở thành một trong những diễn viên.

Và, mình cũng nhận ra thêm được một điều, nếu cứ ép buộc sự đoàn kết giữa các cá nhân đơn lẻ thì kiểu gì cũng sẽ dẫn đến rạn nứt không thể tránh khỏi. Thế nào các bạn, chỉ qua một tháng học tập quân sự, những điều chúng ta học được kể cũng đáng nể đúng không. Thực ra mà nói, cái mình đã học được ở XH chắc không chỉ có vậy, nhưng vì bài này đã dài nên hẹn các bạn vào một ngày đẹp trời nào đó.

Phần 2: Ba kì học đầu vất vả và hữu ích

Bước vào học kì mới, với những nội dung học tập vô cùng mới lạ, phải nói là mình vô cùng phấn khởi. Tiếc là đến giờ mình giờ đã không còn nhớ hồi đó mình đã được học những môn học nào nữa. Giờ nghĩ lại, hồi đó cuộc sống thật là hạnh phúc, học buổi chiều nên có thể ngủ nướng thoải mái, chương trình học lại rất thú vị nên mình chưa phải học lại vì nghỉ quá số buổi môn nào, sướng nhất là hôm nào cũng chơi và ngủ rất thanh thản, không bao giờ phải bận tâm về học hành môn nào. Nói về kinh nghiệm thi cử, thì nhớ nhất là một lần thi tiếng Anh vì ngủ quên nên mình bỏ mất cả phần listening, và một lần thi giữa kì toán chiều thứ 7 đến tối chủ nhật mình mới nhớ ra là có thi.

Sau 3 tháng học, điều mình đọng lại được là "Thi cử ở FU không đáng sợ, cái đáng sợ là không được đi thi!", và đây là điều mà mình chắc chắn sẽ khắc cốt ghi tâm trong suốt 7 năm học ở FU.

Ờ, mà nghĩ đến chuyện này, mình lại nhớ vô cùng cái bàn đầu có 4 thằng ngồi, chỉ có 3 cái ghế mà hiếm khi nào thiếu chỗ. Cũng nhớ vô cùng anh Thành, bạn Tiến, bạn Hùng, bạn Đức đã buộc phải rời lớp vì những lý do không thể nào làm khác...


Cuối học kì 3, thi TOEFL, chia lại lớp và một câu chuyện mới bắt đầu. Nhưng mà khoan đã nào, như vậy thì thiếu sót quá rồi, các bạn để mình nói nốt nhá. Vâng, với nhiều bạn, thì kỉ niệm về kì thi TOEFL là một kỉ niệm không thể nào quên, nhưng mình chỉ nhớ được sự háo hức của mình khi nghe tin chuyển lớp thôi. Kể ra thì lớp 209 cũng không phải là không thú vị, nhưng mà nó chưa đủ để mình yêu quý đến mức làm đơn xin không chuyển lớp như nhiều lớp khác, vì xét cho cùng việc đổi lớp nó cũng có nhiều cái hay của nó. Tuy vậy, sau một học kì nữa trải nghiệm, mình thấy rằng đổi lớp như vậy là đúng rồi, nhưng mà cái TOEFL hình như là đã trở thành vấn đề....


Phần 3: Sự thử thách của EB, Nihongo no Kiso, OOP, OS&N và DB, và kẻ thù đến từ tương lai

Câu chuyện này diễn ra cũng gần thời điểm bây giờ thôi, nên để nói hết về nó thì kể ra cũng khó, các bạn nếu muốn tìm hiểu kĩ hơn thì có thể đến với box Học tập, trong đó có vô vàn các câu chuyện thú vị thoả mãn mọi yêu cầu dù là khó tính nhất.

Chỉ qua một kì học, mà thực sự mình đã mở mang được nhiều kinh nghiệm vô cùng cần thiết và quý giá. Rằng EB học thì dễ thi thì đừng có hỏi, rồi việc đề thi chưa chắc đã đúng, thời gian thi chưa chắc đã là cố định và lịch thi là cái mà đã được xếp từ đầu học kì nhưng mà cuối học kì mới được lôi ra dán lên tường, vv..vv. Tuy nhiên, những điều đó có gì là đáng kể, nếu các bạn nhận ra được nó đã giúp mình luyện tập khả năng kiên nhẫn, sức chịu đựng, sự kiềm chế, sự khôn ngoan, khả năng nắm bắt thông tin và nhiều thứ khác. Không còn gì để nói, học ở FU sẽ giúp cho chúng ta rất nhiều trong trường đời sau này.

Đây là thế giới thực tế, không phải là thế giới siêu tưởng, nên thực sự thì không có kẻ thù đến từ tương lai đâu các bạn ạ. Nhưng mà nếu hiểu theo một nghĩa khác, thì chúng ta đang đối mặt với khá nhiều kẻ thù đến từ tương lai đấy, Java này, C# này, EB này, lại còn cái phiếu khuyến mại "Chắc chắn 100% sẽ trượt ít nhất một môn học" dành tặng cho các bạn Học Bổng, tín dụng nữa chứ

Phần 4: Tốt nghiệp.

Nói gì thì nói, đã đi học là phải có tốt nghiệp, dù là 5 năm, 10 năm nữa, chắc chắn mình sẽ được ra trường (trừ khi mình quá đen đủi, bị đuổi khỏi trường hoặc là trường sập). Sau 7 năm học tập tại FU, mình đã học được rất nhiều thứ, nhất là các kinh nghiệm sống rất đáng quý, khả năng sử dụng google và tìm kiếm thông tin, và nhiều thứ khác. Sau khi bị Fsoft từ chối không nhận vì trình độ chuyên môn không đủ, mình đã xin tuyển vào một công ty về mạng di động, và bắt đầu đi làm trả nợ

Phần 5: Cuộc sống sau này

Thường thì một câu chuyện chỉ có 4 phần: mở, phát triển, cao trào và kết thúc. Nhưng mà trong thực tế, mọi chuyện nó lại không đơn giản như vậy, cho nên mình viết thêm phần thứ năm này tạm gọi là Hậu kết. Câu chuyện bắt đầu không phải từ lúc mình trả xong nợ, cũng không phải từ lúc mình lấy vợ, sinh con, mà là 28 năm nữa khi con mình đủ tuổi vào đại học. Lúc ấy, FU có còn tồn tại hay không thì đó là thông tin mật mình không thể tiết lộ, chỉ biết rằng lúc ấy có một công ty lớn tên là KJE (tên chính thức của công ti sẽ được giấu kín, thành thực xin lỗi các bạn), mở một trường đại học mới có tên là KU, với chuyên ngành ban đầu là Công nghệ Vũ trụ, hứa hẹn là trường đầu tiên của Việt Nam dạy về công nghệ tiên tiến nhất đang phát triển trên thế giới. Vì những hứa hẹn của trường, cộng với những ưu đãi không thể coi thường, con trai (mà có khi nó là con gái cũng nên) của mình đã xin vào trường...

Câu truyện đến đây là kết thúc, sẽ không còn phần tiếp theo (sequel) hay một câu chuyện hoàn toàn khác biệt (spin-off) về chuyện "Tôi và FU" của mình nữa, xin các bạn lượng thứ. Số phận đứa con của mình hiện cũng chưa thể xác định được, nên mọi người có hỏi thì mình cũng không thể trả lời được, thứ lỗi!

The end!


Các bạn đừng nhầm tưởng là mình chê trường, mình cũng như các bạn đều biết rằng FU so với các trường đại học Công khác có nhiều mặt tiến bộ hơn nhiều, cả về giáo trình và cách dạy, cộng thêm nhiều thứ khác nữa. Tuy nhiên, mình không quá tốt bụng đến mức chấp nhận các sai lầm của trường, khi mà nó ảnh hưởng trực tiếp đến túi tiền và tương lai của mình.

Xin cảm ơn vì đã đọc bài!

-:- 88XU -:-
12-18-08, 11:07:40 PM
Mỗi người có một cách nhìn khác nhau mà anh :D:
.....CS muôn màu, muôn vẻ....
Tất cả bài của K4 hầu như đều có gì đó giống nhau nhưng mỗi người là một câu chuyện khác nhau, mỗi người một hoàn cảnh.
Ủng hộ cảm xúc của bác Phương Nam cái nhỉ :D:

Rants
12-18-08, 11:12:52 PM
Cảm xúc của các bạn Khoá 4 là cảm xúc tươi trẻ, cảm xúc của mình là cảm xúc của một người đã trải nghiệm :">

TungTH00432
12-18-08, 11:18:02 PM
Nam thẳng thắn quá cẩn thận ko bị đá xoáy :">...
Mình thì thấy thương hại nhất mấy ông anh hùng rơm ở trường mình... trong lòng ức chế mà ngoài thì cứ ra vẻ ta đây... thà cứ nói thẳng tuột ra như bạn Nam có phải là dễ nghe và đồng cảm ko :x
P/S: khóa 4 còn trong trắng và ngây thơ thì ko nói... =))

-:- 88XU -:-
12-18-08, 11:18:52 PM
Cái đấy thì cũng chửng biết đc anh ạ, bởi vì K4 thực sự cũng có nhiều bạn đã trải nghiệm chứ ạ :D:
Làm sao so sánh đc cái đấy...
Tùy vào cách nhìn của mỗi người thôi

Rants
12-18-08, 11:21:08 PM
trải nghiệm là trải nghiệm về FU cơ :"> ờ mà cũng có nhiều bạn ở FU khoá 4 từ khoá trên chuyển xuống thì đích thực là được trải nghiệm rồi :">

TungTH00432
12-18-08, 11:25:06 PM
Cái đấy thì cũng chửng biết đc anh ạ, bởi vì K4 thực sự cũng có nhiều bạn đã trải nghiệm chứ ạ :D:
Làm sao so sánh đc cái đấy...
Tùy vào cách nhìn của mỗi người thôi


Suy nghĩ của em giống anh khi mới vào học lắm... :"> rồi thời gian sẽ trả lời em ah... :smile01:

.:: Dưa Hấu ::.
12-18-08, 11:30:25 PM
ôi, các bạn viết nhiều và chia sẻ thật nhiều cho mọi n` nào :)

Task Force 141
12-18-08, 11:32:13 PM
trải nghiệm là trải nghiệm về FU cơ :"> ờ mà cũng có nhiều bạn ở FU khoá 4 từ khoá trên chuyển xuống thì đích thực là được trải nghiệm rồi :">

Câu này thực sự là ý nghĩa. Em cũng bị cấm thi vì cái tội bị ốm phải nghỉ mất 25%. Lúc đó nếu mà không kiềm chế được thì em đã hét vào mặt họ rằng : "Thế cái kì thi mít với lại phai nồ nó để làm cái quái gì nếu không phải để xem thằng nào trên 5 thì qua mà dưới 5 thì ở ?"
Nói thật nếu học thì nhiều cái còn chưa được như ý muốn. VD học TA chẳng hạn, mình có thể học từ nhiều nguồn, học sách vở, học bạn bè, thậm chí ngay cả chơi game cũng là học, vậy mà lôi mấy cái phần trăm ra để xử với nhau thì có nên không. Nhất là, ai dám đảm bảo những thằng phẩy trên 5 là có trình độ thực sự? (mà thực chất trên 7 cũng đầy thằng giao tiếp chưa đâu vào đâu nữa là...)

Rants
12-18-08, 11:33:47 PM
đó mới chỉ là một phần của vấn đề :"> thực ra thì ngoài cách này ra còn nhiều cách khác khiến em phải thi lại lắm, đơn cử như chỉ cái việc cho các bạn học chiều, rồi cho thi buổi sáng, là có thể giúp cho nhiều người gục ngã rồi :(

.:: Dưa Hấu ::.
12-18-08, 11:35:51 PM
Câu này thực sự là ý nghĩa. Em cũng bị cấm thi vì cái tội bị ốm phải nghỉ mất 25%. Lúc đó nếu mà không kiềm chế được thì em đã hét vào mặt họ rằng : "Thế cái kì thi mít với lại phai nồ nó để làm cái quái gì nếu không phải để xem thằng nào trên 5 thì qua mà dưới 5 thì ở ?"
Nói thật nếu học thì nhiều cái còn chưa được như ý muốn. VD học TA chẳng hạn, mình có thể học từ nhiều nguồn, học sách vở, học bạn bè, thậm chí ngay cả chơi game cũng là học, vậy mà lôi mấy cái phần trăm ra để xử với nhau thì có nên không. Nhất là, ai dám đảm bảo những thằng phẩy trên 5 là có trình độ thực sự? (mà thực chất trên 7 cũng đầy thằng giao tiếp chưa đâu vào đâu nữa là...)


hjc, ko biết là cậu đã nghỉ quá 25% đó :((, thế giờ phải học lại à ?:|

Cóc Đọc xịn
12-18-08, 11:52:05 PM
CHUYỆN

Năm 12, tôi chểnh mảng, stress dữ dội, đau ốm đi kèm với những tư tưởng siêu cùn và siêu vớ vẩn. Năm 12, tôi lơ đễnh nhìn thời gian trôi qua nhanh, nhìn bạn bè đã quen và mới quen đi qua nhanh. Chả buồn yêu, chả buồn học, chả buồn tập trung vào chuyện gì. Nhiều khi muốn sắm vai yên lặng, đôi lúc muốn ở một mình suy nghĩ về những chuyện bắng nhắng, trong khi những đứa cùng lớp miệt mài cật lực trên trườn. Bệnh, mệt mỏi, căng thẳng… lý do muôn thưở cho việc tôi thay đổi ( theo như Bạn Thân và không thân). Thực tình lúc đó cũng không quan tâm tụi nó nói gì…

Mùa thi bắt đầu từ tháng 5, với những guồng dài của ôn tập, luyện thi và lặp lại. Cái guồng hi vọng, mong đợi, thúc đẩy với tôi chưa quá gấp gáp, rình rập và nghẹt cứng đến mức tước đoạt hết những khoảng dài vơ vẩn suy nghĩ. 17 năm chưa đủ để lúc đó (cả bây giờ) tôi nhận ra ý nghĩa lớn của việc “sống”. Cũng dành thêm ít thời gian cho sách vở, cũng bỏ cả đống calo ra than thở một cách nhiệt tình, cũng thi thoảng lo sợ và thi thoảng bùng lên cái gì không rõ… Tôi không trầm cảm, bằng chứng là tôi vẫn có rất nhiều bạn,vẫn có thể cười và khóc. Cười khi cầm tờ chứng nhận tốt nghiệp, cười chúc nhau may mắn, nhá thêm vài câu tấu hài cho đỡ cái căng thẳng trước kì thi một không hai trong đời, cười cho những đứa bạn có một kết quả tốt hơn tôi… Đa phần tôi cười nhiều hơn khóc… Tôi không muốn khóc vì những thứ mình chưa biết chắc có muốn xảy ra….

Bố mẹ và họ hàng khó chấp nhận chuyện tên đứa-trẻ họ tin tưởng sẽ không thể xuất hiện trong một danh sách tân sinh viên nào. Một cách tự nhiên, tôi tìm cho mình thông tin về một nơi tôi có thể được chấp nhận. Tình cờ bà chị họ không gặp đâu đấy gần 10 năm, bỗng dưng xuất hiện gửi cho tôi cơ hội thú vị, một ngành học 70% lạ lẫm. 30% còn lại cộng hiếu kỳ và n lý do khác , tôi quyết định sẽ thi, sẽ phải đậu vào trường này. Hình như lúc đấy tình hình cũng êm hơn (bố mẹ biết tôi đã đậu một trường trong hai trường ban đầu rồi thì phải), chẳng ai tạo áp lực, buộc tôi phải gồng mình, phải nỗ lực hết sức…Bố cho tôi 1 tháng quay lại nơi tôi từng vấp ngã, làm chuyện tôi muốn: thi vào FPT.

Lúc bé đi chùa tôi được phán có Quý nhân phù trợ. Có lẽ vậy thật. Thay vì bù đầu vào lo lắng liệu ngày mình được học ĐH có đến hay không, tôi lại phải hơi lăn tăn để chọn trường. Buồn cười là hai ngành, hai trường tôi được chọn lại không liên quan đến nhau lắm… Cũng có thể do duyên số, lần này cả gia đình lại ủng hộ tôi học FPT... Đến giờ tôi vẫn nghĩ cũng may tôi đã không buông tay, không bỏ cuộc… Ghét phải thừa nhận chuyện này, nhưng có vẻ từ ngày hớn hở mặc cái áo cam chóe đến kề cận ngày thi cuối khóa 20/12 (tức là lúc đang cặm cụi gõ lại CHUYỆN này), tôi vẫn chưa thực sự biết mình sẽ phải ( hay được) học những gì. Khái niệm FU với tôi đơn giản là 2 lầu của một tòa nhà, một forum 2 miền, một hội trường Quang Trung, những nơi có thể trốn ra 5 phút để cải thiện cơn buồn ngủ vì những chuyên đề miên man. Là 1 tháng quân sự vừa sợ vừa nhớ, gần 10 tuần tập việc “Don’t use Vietnamese in class”, tập ngừng hẳn thói quen viết vẽ nhắng nhít vào cuốn sách Top Notch tính bằng USD… FU trong tôi, rõ nét nhất là những con người…


FU chưa đủ để gọi là nhiều nhưng thật đầy…

Trí nhớ tôi không ổn định lắm. Ngoài việc quên làm bài tập về nhà, quên viết OR, quên làm bài thuyết trình và thi thoảng quên cả giờ lên lớp, điều làm tôi phiền muộn là mình không thể nhớ các bạn tôi từng gặp, từng nói chuyện (Dĩ nhiên ngoại trừ những người đặc biệt, với khoảng cách 50m vẫn có thể nhận diện tốt). Thêm thói quen hay chau mày, hay nghĩ lung tung, hay giắt cặp kính cận vào những chỗ không phải là mắt. Lúc đầu tôi thường xuyên nghe người quen than phiền vì thái độ như người dưng, đi qua không chào hỏi. Đã nghe, đã suy nghĩ và vẫn đang cố gắng để sửa… Bởi vì với tôi giờ, FU-er bây giờ không chỉ là người quen, mà hầu như đều là bạn, là những con người, những tính cách, gương mặt và giọng nói khó trộn lẫn… Một nụ cười, những đoạn chat đơn giản, một câu giới thiệu… là hởi đầu cho “bạn”. FU trong tôi lúc này vừa là trường, vừa là “nhà mình”, vừa là “nhà những Bạn Thân”…

FU trong tôi có hai cô “vợ” xinh và lém. Lần đầu nói chuyện, một người cùng tôi đi dạo quanh sân trường nắng, nói rất nhiều về một chuyện gì đó, một người nắm tay tôi thật chặt khi tôi đưa tay ngỏ ý xách hộ đồ. Trước những thời điểm đó thì cả ba đứa vẫn hoàn toàn là người lạ. Hai người bạn cùng tôi trải qua tháng quân sự, cùng đi mưa, cùng ngắm sao, cùng cười, khóc và chia sẻ những nỗi buồn không tên. Hai người bạn cùng ăn, cùng ngủ, cùng tranh giành mền gối, nệm giường… cho đến tận bây giờ. FU trong tôi có một cậu trọc làm đủ trò bắng nhắng, những ngày sắp Noel trốn học chở tôi vòng vòng chụp hình đèn đường: “Ảo thật”. Có bạn Kendo “thiểu năng” vì âm nhạc, một Giang Thanh luôn biết che chắn khi qua đường, một tay xe ôm hiền lành mãi sợ bị lừa tình. Có một lão “Mì đầu bò” già chát sinh 86, một tài xế xe đạp luôn sẵn sàng chở tôi đi ăn đêm, è cổ đạp qua nhiều cái cầu… Và một tối kì lạ chạy xe vòng qua lại, để nghe một người hỏi: “Sao em kì lạ vậy?”; có một nụ cười để tôi thấy tim mình lệch 1/10 nhịp và chao đảo…

FU trong tôi có những anh chị phòng CTSV luôn hăm he đe dọa mà rốt cục thật hiền, những bài học về thời gian, về câu hỏi tại sao ngũ hành 5 đỉnh… Có những buổi chuyên đề nơm nớp sợ report, điểm danh, những sáng và chiều phơi nắng cổ vũ đội mình đá với đội bạn. FU trong và ngoài một cái lớp luôn tí tởn, luôn cười đùa, lách luật, kẹo làm quà cho, làm phần thưởng, làm hình phạt, nhớ một tối lặn lội xuống Maxi mua đầy những kẹo…

FU trong tôi có một F-style, một cậu bạn lông mày Sôn-gô-ku từng thân và giúp tôi vui vẻ, một cô nàng “Final-boss” manager cá tính… Có những người bạn FPopC vẫn chưa thử lần 2 đi off sau cái mở đầu hơi nhiều trục trặc. Sẽ nhớ một đêm Hallowen vất vả ngược xuôi, cuối cùng phải tự động viên sẽ là event tệ nhất trong các event FU HCM tổ chức. Nhớ 15 phút bị lừa theo chân đội tình nguyện, những con người đã đi “ca” từng lớp, từng phòng ban quyên tiền ủng hộ, tất bật chuẩn bị quà cho trẻ em làng SOS đón “một mùa đông thực sự ấm áp”. FU trong tôi cũng đầy những bức xúc, những topic vặn vẹo, những dấu hỏi to đúng chờ lời hứa sẽ có internet ở trường thành thực… Đâu đó là gương mặt “đăm chiêu” xem danh sách cấm thi, nhăn nhó vì thái độ một-ai-đó thiếu thiện cảm. Trong tôi là vậy, có những khung hình tốt và chưa thật tốt , FU là nhiều và nhiều người, nhiều tính cách, gương mặt và giọng nói sẽ không trộn lẫn…


FU, thật đầy tuy chưa đủ để gọi là nhiều…

Tôi không có năng khiếu viết lách, nói chung không có năng khiếu thể hiện cảm xúc của bản thân một cách vừa phải, rõ rang. Có người bảo tôi khó hiểu, có người bảo tôi bốc đồng, nóng nảy, vội vàng… Cũng có người bảo tôi tham lam, điệu bộ, ham nổi bật… Tôi hình như thay đổi từ ngày vào FU. Vui vẻ hơn, mạnh mẽ hơn, nói chuyện và làm quen nhiều hơn. Đôi khi lại tiêu cực, dễ mệt mỏi, dễ suy nghĩ… Tôi đã quan tâm, đã vui, đã khóc vì những câu nói, những tin nhắn và vài hành động. Đã sống thì đâu thể đứng yên. Có lẽ với một cột mốc tôi đang chuyển động đấy, nhưng lúc nào cũng vậy, với bản thân mình tôi vẫn đứng yên, chỉ có tự lớn lên và tự sửa sang một chút. Tôi vẫn sẽ nhìn về phía trước, vẫn sẽ cố gắng bước lên, đi tiếp… Tôi biết sắp tới có chuyện gì, tôi sẽ tìm được xung quanh mình, một đứa chưa 18 tuổi xa nhà, những vòng tay, những nụ cười, những cái ôm, lời nói. Khó khăn để nói lời cảm ơn cho tất cả, vậy một câu đơn giản:
Cảm ơn FU.
Tặng một ng bạn FU với cảm nhận mình khác biệt!
Tôi làm được, bạn thì sao?

TP HCM, 18/12/08 Rin. SE 0430

Sữa
12-18-08, 11:52:09 PM
Đọc và cảm nhận
Những cảm xúc quá thật của FUer
Tình yêu dành cho FU là quá lớn
"Em yêu trường em"
Các bạn up bài nhiệt tình nhé
thik đọc lắm :x:x:x

Rants
12-19-08, 12:05:48 AM
ờ, biết thế mình cũng làm một bài 'Em yêu trường em' có khi còn được thanks, chứ bài vừa rồi của mình có vẻ không ổn rồi :(

Thôi có khi tối mai mình làm bài khác :">

chocopie
12-19-08, 12:10:21 AM
TỚ LÀ SINH VIÊN FU!!!^^

Tự hào lắm lắm khi nói ra câu này.
Tại vì khi tớ kể về trường mình thì không ít bạn bè tớ ở các trường khác phải ganh tị đâu nhá!!!
Hồi mới vào trường, tớ khoe lễ khai giảng của trường mình sao mà vui thế,các thầy nói chuyện cực kì cởi mở,văn nghệ văn gừng tưng bừng,đặc biệt là có một một thầy (hồi đó tớ còn chưa biết đấy là anh Dũng đê tiện nổi tiếng giang hồ ^^) chơi solo bài “cho anh xin số nhà” cực kì pro. Rồi còn màn cướp sân khấu nữa chứ. Cái này được cộp mác hàng độc của FU mình luôn.

Lên trên Xuân Hòa (híc) tớ khoe sinh viên trường mình khỏe vô đối. Lại còn lạc quan nữa chứ. Lao động rèn luyện khổ là thế nhưng vẫn không ngớt tiêng cười. Khen sinh viên nhà mình tốt bụng thật. Tốt theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Nghĩa bóng là vì anh em luôn giúp đỡ hòa thuận với nhau. Nghĩa đen thì……hihi các ấy tự hiểu nhé!^^.
Rồi khen sinh viên mình đa tài. Bằng chứng là đêm văn nghệ 20-10 hơi bị xôm tụ. Mặc dù trên đó thiếu thốn vật chất nhưng chúng ta không hề thiếu thốn tinh thần mọi người nhỉ!!!^^.

Về Hà Nội rồi thì tớ lại tiếp tục khoe trường. Hì. Khoe rằng cho dù ngoài trời nhiệt độ khắc nghiệt thế nào thì trong FU nhiệt độ vần luôn ổn định (vì chúng ta có máy điều hòa). Khoe tuy trường mình nhỏ nhưng về khoản thẩm mĩ thì miễn chê. Khoe là mọi người trong trường cực kì dễ mến. Tuy rằng không quen nhau ở ngoài nhưng bọn tớ có thể nói chuyện cực thân thiết và hợp gu trên forum. Hay như khi có một vấn đề thắc mắc từ to đến nhỏ, từ vấn đề học tập đến vấn đề riêng tư chỉ cần tớ hỏi là sẵn sàng có rất nhiều người giúp đỡ cho dù họ không nhiều về tớ, họ chỉ biết rằng tớ cùng trường với họ.Khoe con trai FU cực ga-lăng(xăng) và cute hết biết,c on gái thì cá tính thôi rồi.Khoe thầy cô của bọn mình luôn tâm lý,cực kì chiều học sinh. Không chỉ các thầy cô người Việt mà các thầy cô nước ngoài cũng vậy.Uhm,để mà kể ra hết những điều tớ có thể khoe về trường mình cũng được 1 quyển sách to cỡ top notch đấy. Nhưng điều tớ khoe nhiều nhất thì có lẽ là sự thân thiện của của các thành viên trong gia đình FU.Tớ luôn luôn nhận được sự giúp đỡ từ mọi người, mọi lúc, mọi nơi. Qua bài viết của mình tớ muốn gửi lời cảm ơn của mình đến những người đã giúp đỡ tớ.

Cảm ơn thầy Phong đã cho em cơ hội được bắt tay thầy ở trên Xuân Hòa.Có thể thầy ko nhớ nhưng em thì nhớ lắm.Vì khi em kể cho chị em học ĐH Luật HN nghe thì mới biết được là mặc dù học 3 năm ở trường nhưng chị ấy chưa bao giờ được nhìn thấy thầy hiệu trưởng hay hiệu phó của trường.Điều đó làm em cảm thấy cực kì tự hào.^^.
Cảm ơn thầy Quang,thầy đã không phạt (quá nặng) khi mà cả lớp em trốn lao động(nhân đây thì em cũng xin lỗi thầy là hôm đó do em xui cả lớp nghỉ lao động. hic. hi vọng thầy tha lỗi )

Cảm ơn anh Dũng đê tiện về những câu chuyện cười mà anh kể cho bọn em nghe khi gác đêm ở trên Xuân Hòa,và sự góp ý của anh cho vở kịch của lớp em thực sự bọn em không thể thành công nếu không có những góp ý đó.

Cảm ơn thầy Quang,Nhờ 10k của thầy mà hum đó em với con Thành “ngửa” không bị chết đói.

Cảm ơn cô Hiền NM,cô đã đọc những entry tâm trạng của em.nhờ comment của cô mà em đã cảm thấy mình không hề cô đơn như em tưởng.

Cảm ơn các lớp trưởng của đại đội 7,8.Mọi người đã giúp đỡ tớ rất nhiều khi tớ gặp khó khăn trên Xuân Hòa. Và cả những vụ đi chơi “bất hợp pháp” nữa chứ.Hì,tớ sẽ không bao giờ quên.

Cảm ơn 406,tuy rằng có những lúc chúng ta chưa hiểu nhau nhưng chúng ta vẫn có thể tự hào rằng chúng ta là một tập thể đoàn kết.
…………………..
Có lẽ tớ không bao giờ có thể cảm ơn tới tất cả những người tốt bụng đó vì họ là quá nhiều. Vì vậy tớ chỉ có thể nói :” cảm ơn tất cả mọi người.

Syndrome
12-19-08, 12:13:37 AM
ờ, biết thế mình cũng làm một bài 'Em yêu trường em' có khi còn được thanks, chứ bài vừa rồi của mình có vẻ không ổn rồi :(

Thôi có khi tối mai mình làm bài khác :">


anh có 1 bài rồi ko chơi thêm đc nữa đâu :(

hay là.. hay là..mình.. mình viết chung đi anh Nam ơi :9:

lằng nhằng ẵm cái 7 số thì cưa đôi ok?:9:

-:- 88XU -:-
12-19-08, 12:13:47 AM
"Tớ là SV FU" Viết bằng một giọng điệu hít sức nhí nhảnh của một cô bé 17 tuổi :D:
Mọi người ủng hộ cho cô bé nhá....

Rants
12-19-08, 12:15:20 AM
ờ được rồi, anh 60% chú 40% nhá, nhưng mà đọc đi đọc lại mà thấy là khen đểu thì cũng đừng giận anh nhá, gì chứ riêng việc khen người khác là anh thấy sượng mồm lắm không làm được :(

raincatcher
12-19-08, 12:16:29 AM
Cảm ơn cô Hiền NM,cô đã đọc những entry tâm trạng của em.nhờ comment của cô mà em đã cảm thấy mình không hề cô đơn như em tưởng.




ôi em tôi :))

chocopie
12-19-08, 12:25:08 AM
ôi em tôi :))

ý anh là seo hử anh????:puzzle1::puzzle1::puzzle1:

raincatcher
12-19-08, 12:30:46 AM
chả sao,mà sao không thấy cảm ơn anh nhỉ,chỉ cảm ơn chung là chưa ổn :))

J
12-19-08, 12:45:09 AM
một tay xe ôm hiền lành mãi sợ bị lừa tình
đếch biết nó nói ai đây nhỉ :-w , cóc cụ thể or đã đá xoáy mình , cóc thx :-"

Ps Chocopie : mặc dù thấy gót cái tên trang ( y như em Kìu vậy ) nhưng vẫn :thanks: cho em một cái . Khá nhí nhảnh đấy :D

thetrungprog
12-19-08, 12:52:26 AM
thế mạnh của em ý là giọng văn nhí nhảnh cùng cái ava tươi cười bên cạnh :))

Rants
12-19-08, 12:58:25 AM
hửm, hoá ra là các cậu thanks là vì thế :-w

J
12-19-08, 12:59:57 AM
hửm, hoá ra là các cậu thanks là vì thế :-w

tôi :thanks: vì nội dung nhá , cái ava thì làm gì đc :love10:

zoro.blackmask
12-19-08, 01:00:05 AM
hửm, hoá ra là các cậu thanks là vì thế :-w

Thì mày cũng làm cái quả ava tươi cười với giọng văn nhí nhảnh đi :-"

Rin♥Air
12-19-08, 01:02:39 AM
Đọc lại bài mình thấy buồn ngủ vãi :-<

@Cậu Tuấn: xe ôm cụa tớ là bạn V... chứ cậu có chở được buổi nào đâu... Ghét...

Cóc Đọc xịn
12-19-08, 01:03:54 AM
Cuộc thi của chúng ta đang diễn ra ngày càng hấp dẫn :x Hôm nay CĐX đã nhận được 3 bài dự thi với những cảm xúc rất khác nhau khi được học tập dưới mái trường FPT. Thật bất ngờ khi có 1 tác phẩm dự thi được post trong ngày 18/12 nhưng đã rất nhanh chóng vươn lên đứng thứ 2 top thanks. CĐX cũng rất vui vì đã nhận được 1 bài dự thi đầu tiên của FUer trong miền Nam.

Chúng ta cùng tổng kết số thanks ngày 18/12 nào \:d/


001. Tôi và FU - Thư ngỏ (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=265262&postcount=104)
Tác giả: ..:: Thuý Kiều ::.. - Mã số sinh viên: 01107
90 <:-P


002. Sinh viên FPT University là thiên tài (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=272192&postcount=155)
Tác giả: Hoàng Xuân Thành - Mã số sinh viên: 00719
87 <:-P

003. Tôi và FU. Duyên Phận (http://www1.svfpt.net/forum/showpost.php?p=256000&postcount=45)
Tác giả: Lý Thanh Nam - Mã số sinh viên 01427
85 <:-P


004. FU_Dũng cảm (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=267772&postcount=135)
Tác giả: Bé sâu xanh - Mã số sinh viên: 01449
79 <:-P


005. FU - Bước ngoặt cuộc đời tôi (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=259518&postcount=82)
Tác giả: Tử Hà - Mã số sinh viên 00783
56 <:-P

006. LFC (http://www1.svfpt.net/forum/showpost.php?p=256576&postcount=61)
Tác giả: Nguyễn Thùy Trang - Mã số sinh viên: 00525
53 <:-P


007. Tôi đã đến với FU như nào (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=258720&postcount=71)
Tác giả: Đào Mạnh Tuấn - Mã số sinh viên 00964
33 <:-P


008. Tôi và FU _ SE0201 NUMBER ONE (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=259578&postcount=87)
Tác giả: Phạm Thị Huyền - Mã số sinh viên 00415
31 <:-P


009. Một câu chuyện viết tặng một người em trong FU (http://www1.svfpt.net/forum/showpost.php?p=256134&postcount=52)
Tác giả: Nguyễn Hoài Anh - cán bộ phòng PR
28 <:-P


010. Nhiều khi con muốn khóc (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=269856&postcount=143)
Tác giả: Bé Sâu Xanh - Mã số sinh viên: 01449
28 <:-P

011. FU-sự lựa chọn khó khăn nhưng rất đúng (http://www1.svfpt.net/forum/showpost.php?p=256930&postcount=64)
Tác giả: Đào Bá Hùng - Mã số sinh viên 00942
25 <:-P


012. Ghét FU? (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=266420&postcount=124)
Tác giả: Bolide - Mã số sinh viên: 01177
25 <:-P


013. Tôi và FU _ Em (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=260728&postcount=84)
Tác giả: Võ Hoàng Nhật Khánh - Mã số sinh viên 01396
24 <:-P


014. Nhật ký (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=265896&postcount=109)
Tác giả: Tuxedo - Mã số sinh viên: 00519
21 <:-P


015. Tôi và FU - Nghĩ (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=259234&postcount=77)
Tác giả: Võ Hoàng Nhật Khánh - Mã số sinh viên 01396
16 <:-P


016. Tôi và FU - Tôi là FUer (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=264992&postcount=103)
Tác giả: No9_mjd - Mã số sinh viên: 01403
16 <:-P


017. Viết về em - Người con gái đã thắp sáng cuộc đời anh (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=265960&postcount=112)
Tác giả: Nguyễn Quốc Khánh - Mã số sinh viên: 00595
15 <:-P


018. Tôi và FU_Vô Đề (http://www1.svfpt.net/forum/showpost.php?p=261392&postcount=89)
Tác giả: Lệ Linh - Lớp SE 416
14 <:-P


019. Bạn đã thực sự xứng đáng với những gì mình có? (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=264856&postcount=101)
Tác giả: Raincatcher - Mã số sinh viên: 01167
13 <:-P


020. "Tôi và FU", truyện ngắn (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=273882&postcount=206)
Tác giả: Nguyễn Phương Nam - Mã số sinh viên: 00424
13 <:-P


021. Niềm tin cuộc sống (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=269514&postcount=142)
Tác giả: Rudo - Mã số sinh viên: 01085
12 <:-P


022. Đôi dòng xúc cảm (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=260846&postcount=88)
Tác giả: Lê Xuân Tùng- Mã số sinh viên 01424
8 <:-P


023. Xúc cảm không tên (http://www1.svfpt.net/forum/showpost.php?p=263588&postcount=94)
Tác giả: Nắng - Mã số sinh viên: 00093
8 <:-P


024. FUSE0414……. One class for all love_The best heartfelt love (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=258678&postcount=70)
Tác giả:HIKARU SHIN
7 <:-P


025. Tôi và FU_Những kỷ niệm không quên (http://www1.svfpt.net/forum/showpost.php?p=261446&postcount=90)
Tác giả: Giấu tên - Mã số sinh viên: 01289
5 <:-P


026. Chuyện tình chưa đặt tên (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=264198&postcount=98)
Tác giả: Nắng - Mã số sinh viên: 00093
5 <:-P


027. Tôi và FU - Chuyện (http://svfpt.net/forum/showpost.php?p=274178&postcount=217)
Tác giả: Rin - Lớp: SE 0430
1 <:-P

J
12-19-08, 01:08:24 AM
Đọc lại bài mình thấy buồn ngủ vãi :-<

@Cậu Tuấn: xe ôm cụa tớ là bạn V... chứ cậu có chở được buổi nào đâu... Ghét...

thế vậy là cậu chả nhắc đến tôi , đếch thx là đúng rồi >"< . Cho nói lại nhá , mốt đi bộ thì đừng có mà hỏi tại sao :v

Rin♥Air
12-19-08, 01:10:17 AM
thế vậy là cậu chả nhắc đến tôi , đếch thx là đúng rồi >"< . Cho nói lại nhá , mốt đi bộ thì đừng có mà hỏi tại sao :v

Hào hứng viết đoạn đầu thôi, đoạn sau viết thấy thiếu máu... Mà uyện tụi mình biết với nhau là ổn rồi Tuấn ạ :"> Cậu nổi tiếng thế, tôi xài tên cậu lại bị bảo lạm dụng ;;)

Rants
12-19-08, 01:14:48 AM
Thì mày cũng làm cái quả ava tươi cười với giọng văn nhí nhảnh đi :-"

rồi, thế mày thích ava 2D hay 3D để tao còn tính nào :(

J
12-19-08, 01:23:13 AM
Hào hứng viết đoạn đầu thôi, đoạn sau viết thấy thiếu máu... Mà uyện tụi mình biết với nhau là ổn rồi Tuấn ạ :"> Cậu nổi tiếng thế, tôi xài tên cậu lại bị bảo lạm dụng ;;)

Đếch có năn nỉ ỷ ôy , cậu đi bộ cho mát trời nhá :-" :smile12:

hoangthinh
12-19-08, 01:25:28 AM
Cho trí tưởng tượng bay xa


Bài này được viết cách đây tròn một năm, ngày chúng tôi chia tay nhau
Tặng cho lớp 7 của tôi
Xin cám ơn cuộc đời, đã cho tôi gặp FU, cho tôi gặp các bạn, những mảng màu rất riêng trong bức tranh cuộc đời tôi.

Chiều hôm nay mình ra phố, thì đang được nghỉ ôn thi nên tranh thủ đi lượn tí thôi, ở nhà ngủ mãi cũng chán, nên xách xe làm vài vòng thủ đô cho nó mát...

Thì mình cũng chỉ lượn loanh quanh mấy con đường quen, mấy con đường đẹp mà hễ cứ đèo bạn gái xinh xắn đáng yêu nào là mình cũng đi qua, nhìn thấy toàn các cảnh tình cảm ở đủ các lứa tuổi, trong lòng lại bồi hồi xao xuyến.

Đi lượn chán thì lại về lăng Bác, ngồi nước mía nghĩ linh tinh. Ừ nhờ, 20 năm nữa mình sẽ ra sao...

Tương lai của mình có bi đát lắm ko?

Chắc là lúc đấy mình đã tự kiếm được tiền để tiêu rồi nhờ? Mình sẽ có một gia đình nhỏ , một mái nhà nhỏ chắc là chung cư thôi vì cái tính mình làm được 1 lại tiêu 2 đãi bạn 3 thì làm gì có xu nào để mà tiết kiệm. Nhưng mà vợ mình sẽ làm ra tiền nên gia đình mình sẽ không đói đâu. Nhưng mình làm nghề gì ra tiền đây? Chắc không phải là lập trình viên đâu vì có người bảo mình không thể trở thành 1 LTV xuất sắc mà. Viết báo chắc là cũng không. À, mình sẽ đi làm BLV bóng đá vì khả năng chém gió có hạng của mình ít người có.


Còn các bạn bè của mình 20 năm nữa thì sao...



Mình đã nghĩ đến cảnh Xí mở cửa hàng ở đầu làng bán modem và dây cáp đại lý cho FPT. LyK thì đi làm hồ sơ mắc cáp net và thu tiền hàng tháng. Em Nệ Quyên thì sẽ được tuyển thẳng vào FDC chuyên tiếp thị các loại điện thoại di động. Hồng sẽ là một tester siêu hạng 1 ngày 24 tiếng thì 20 tiếng ngồi sửa code hoặc sẽ mở 1 công ty buôn bán dầu gội đầu. Công Công sẽ sang Nhật học cách buôn lậu game và máy tính đời mới về VN, về đến nơi thì chia sẻ nguồn hàng với Giang6688 ở Thanh Hoá, và Dzinh Vzịt ở miền Nam. Kì Thanh và Tiến Kưng chung vốn mở cửa hàng bán Laptop ở Sài Gòn. Hưng sẽ mở cửa hàng cắt tóc gội đầu thỉnh thoảng ngày cuối tuần mình sẽ ra thăm và tranh thủ cắt tóc, cạo râu luôn. Em Quỳnh thì về Điện Biên mở cửa hàng cơm bụi, có bán các món của Thái, Nhật và Hàn Quốc. Thành sẽ bắt tay với anh Long đụt để mở hàng cafe bóng đá. Mình cũng sẽ ra đấy xem có trận nào ngon thì bắt 1,2 quả có tiền đóng học thêm cho con không vợ nó mắng là lười, chẳng đóng góp gì vào thu nhập gia đình cả. Bzo Phương chắc sẽ lấy em Hải Vân và tiếp tục kinh doanh cầm đồ điện thoại di động, lại có thêm dịch vụ cài từ điển và film sex có fụ đề Toefl. Anh Trường và anh Việt bò sẽ mở cửa hàng game máy lạnh có phục vụ mì tôm, bánh mì trứng và trà đá đàng hoàng. Anh Quang Việt học giỏi thế thì sẽ làm tổng giám đốc F-soft thay anh Nguyễn Thành Nam, chẳng biết lúc đấy mình đến vay tiền thì anh ý có cho không? Còn em Giang Thu, thôi bệnh tật thế nhưng mà 20 năm rồi thì chắc là cũng tốt nghiệp đại học thôi, sẽ đi làm phiên dịch cho 1 vài hãng quốc tế, nhưng tiền lương thì cũng để chữa bệnh hết rồi nên cũng chẳng giàu có gì. Rõ khổ than em, ốm yếu thế mà cứ phải làm toán rời rạc với Assignment C thì chịu làm sao được. Đức MM sẽ bán hàng mỹ phẩm nối nghiệp bà già. Hôm nào kỉ niệm ngày cưới, mình sẽ ra mua vài lọ nước hoa bình dân về tặng vợ cho nó rồ-măng, có khi còn được khuyến mãi mấy lọ khử mùi nam...


Lớp mình còn ai nữa nhờ?


Đúng rồi, Chí Trung thì sẽ là trưởng đoàn thể thao VN tham dự Seagames 30. Nhơn thì mở hàng ghi lô, đề ở đầu ngõ. Giao Văn Hợp chắc về quê làm trưởng thôn còn Béo thì đi buôn pháo lậu. Hoàng sẽ đi làm ca sỹ sô-lô đạt vài giải Làn Sóng Xanh và được lên sóng MTV 1, 2 lần gì đấy. Huy thì vẫn là trưởng ban cứu trợ các trường hợp khó khăn như trước thôi. Còn Tuấn đụt chắc là thất nghiệp ở nhà nội trợ, trông con cho vợ đi làm. Thành Long thì sẽ là nhà văn, một năm ra 1,2 tập truyện ngắn và thơ, cũng đủ sống, thỉnh thoảng còn có bài đăng báo Tết. Khánh sẽ mở 1 đường dây gái gọi và 1 khách sạn ngàn sao gần nhà ở Lâm Gia Trang, may mà có ô dù nên chưa bị bắt. Còn Sơn, vì có kinh nghiệm sử dụng, điều phối sức lao động ở FPT nên sẽ mở công ty chợ người chuyên xuất khẩu lao động sang Đài Loan, Trung Quốc, làm ăn cũng khấm khá...


Các bạn ơi, tương lai có như thế thật không nhờ? nếu mà thế thì sợ lắm. Nhưng thôi, đây chỉ là tưởng tượng của tớ trong một chiều hâm hâm.Còn nhiều bạn nữa thân thiết với tớ nhưng entry này chỉ là cho class 7 thân thương nhưng sắp phải chia xa của tớ thôi , mong rằng 20 năm nữa chúng mình gặp nhau thì chỉ có tiếng cười, vang mãi không bao giờ dứt...


Một năm rồi đấy, chúng mình còn được như ngày xưa? Tự nhiên tớ lại nhớ lúc lớp chúng mình cùng hát "em yêu trường em với bao bạn thân, và cô giáo HiềnNM" quá đi thôi.
FU trong tôi chỉ đơn giản như thế.
Bài viết này có thể không coi là bài dự thi, chỉ là một phút nhớ đến lớp 7 với những vui vẻ ngày xưa.

J
12-19-08, 01:36:08 AM
film sex có fụ đề Toef
không đỡ nỗi nữa rùi :)) :)) :))

hoangthinh
12-19-08, 01:36:58 AM
không đỡ nỗi nữa rùi :)) :)) :))

thế thì thanks đi:))

J
12-19-08, 02:26:56 AM
thế thì thanks đi:))

okê men :">









:v :v :v

friends_72245
12-19-08, 02:33:14 AM
@ anh Thịnh: Thế là hóa ra thích làm bình luận viên bóng đá ah? Keke.

Đọc bài viết này xong, tự nhiên mình cũng hóa ra mơ mộng. 20 năm nữa ah? Xem mình đang làm gì nào? Chắc là lúc ấy mình cũng chẳng làm lập trình viên nữa đâu, vì 40 tuổi rồi, ai cho ngồi code nữa. Chắc chắn là cũng không viết báo, có chăng thỉnh thoảng viết blog thôi nhỉ?
Ngày thường chắc là lại 7 giờ dậy ăn sáng, 8 giờ đi làm, chiều 5 giờ về nấu cơm, ăn cơm, dọn nhà rồi làm việc hay xem tivi, đọc sách gì đó và đi ngủ. Nhưng lúc đó liệu mình còn làm ở FPT nữa kô? Giả sử còn làm, chắc mình sẽ xin chuyển sang Fis, làm ứng dụng cho công ty chứng khoán. Con của mình cũng hơn 10 tuổi, học cấp I rồi. Chắc là buổi tối còn ngồi dạy con học nữa :D

Thỉnh thoảng cuối tuần về nhà mẹ. Cũng có thể gia đình bạn bè thân thiết tụ tập để ăn uống. Và nhiều khi, có thể hôm nào đó, Thịnh cãi nhau với vợ, gọi mình ra uống nước để tuôn trào cảm xúc. Nhưng biết đâu, 40 tuổi rồi lão này chưa chắc có vợ vì bản tính lông bông. Chắc là Hoàng cũng thế. Mà vợ Hoàng giả sử có dỗi, bỏ về nhà mẹ đẻ thì nó chỉ có đường đói, lại rủ mình đi ăn xôi Yến cho mà xem.

Mình cũng còn phải đi chơi với bao nhiêu bạn cũ, bạn mới nữa. Thế nên chồng mình hẳn là một người ..... biết nghe lời vợ và chăm chỉ làm việc nhà như rửa bát, lau nhà, giặt giũ .... lắm lắm :)) Thế thì mình mới có thời gian đi chơi chứ.

Tưởng tượng còn nhiều quá... Tốt nhất là chẳng tưởng tượng nữa vì có bao giờ cuộc sống perfect đâu. Cứ lo ngày hôm nay trước đã. Làm sao để tốt nghiệp đc FU và có 1 tương lai tạm ổn. Mình thấy bây giờ cuộc sống của mình ở FU cũng đã tốt lắm rồi còn gì. Mặc dù cũng còn mấy điểm chưa bằng sống ở FU trong mơ của mình nhưng tóm lại là chấp nhận được. Mong chờ một sự hoàn hảo thật là mệt mỏi. Chi bằng sống trong sự không hoàn hảo cũng có cái hay vì còn tồn tại một đỉnh núi mình cần leo tới. Chứ leo lên đỉnh rồi thì chỉ có đường đi xuống thôi.....................

Cừu
12-19-08, 04:59:48 AM
Mình đang trong trạng thái “trầm cảm” khi công việc còn cả đống mà đầu óc vẫn chưa lấy lại sự cân bằng sau quãng thời gian tập trung căng thẳng cho một việc khó khăn. Đêm nào cũng mất ngủ. Chiều qua đi đá bóng không ghi được bàn nào dù có đến mấy cơ hội ngon, đã thế lại phải chạy đi nhặt bóng gần chết. Đánh cá ngựa online với bọn sinh viên thì thua liểng xiếng… Haizz, nói chung rất chi là đen đủi.

Lang thang vào diễn đàn như mọi tối, sinh viên “nghỉ Giáng sinh” nên cũng vắng, hơn nữa cùng gần sáng, không có ai trò chuyện nên mình ngồi đọc Tôi và FU. Tự nhiên thấy mình và FU cũng thật nhiều điều để nói, ngồi gõ vài dòng suy nghĩ lung tung cho qua đêm.

Về FPT là một bước ngoặt của mình, mình thoát khỏi quần Âu, áo sơ mi đóng thùng, giầy đen bóng lộn, thoát khỏi cảnh ngày làm đúng 8 tiếng, đọc báo, uống nước và đi WC. Đầu tiên là mình về Tổng hội FPT, làm một công việc rất đạo mạo: “Phát triển Đảng”. Tuy nhiên có bao nhiêu cuộc chơi và những anh em mới đầy thân thiện, chơi rất “chất” đã cuốn mình đi khỏi cái việc đạo mạo kia làm chú Đào Vinh (Phó Bí thư Đảng uỷ FPT) suốt ngày lùng mình như Tom & Jerry khắp nhà 89 Láng Hạ. Hơn 1 năm trời kết nạp được mỗi 1 ông. Chú Vinh lên báo cáo với Đảng uỷ Bộ mặt buồn như chủ trại gà trong dịch Cúm vậy. Áy náy quá.

Rồi lão Quân bẩn rủ mình về FCC làm Thương hiệu, ở đó lắm “văn nghệ sỹ” nên thời gian ngồi quán nhiều hơn ở công ty. Mình và lão Quân mang tiếng làm cùng phòng mà có khi cả tháng mới thấy mặt, anh em mừng rỡ bắt tay, khen nhau dạo này béo khoẻ, da dẻ hồng hào… rồi kéo nhau đi nhậu. Hồi này được đi lại nhiều, cũng thầy người năng động hơn, quen biết cũng rộng, học được nhiều điều từ đàn anh. Uống rượu nhiều, chửi bậy, nói tục, lắm ý tưởng điên rồ và chơi nhạc là những hoạt động chính của mình lúc này. Đi đâu mình cũng là “em út”, các đàn anh cưng chiều hết mực, đi sàn hay nhậu nhẹt ăn uống không phải trả tiền. Có chửi cũng không dám chửi nhiều sợ mình “nông nổi” …chửi lại cho thì bẽ mặt. Cuộc sống thư thái và thú vị làm sao.

FU ra đời từ trong “gian lao”. Một cuộc nói chuyện với anh Bình và các lãnh đạo FU. Phần lớn cuộc gặp gỡ là anh Bình nói. Mình cũng chả nhớ là anh nói gì vì hơi lan man. Chỉ nhớ là từ 9h sáng tới 2h chiều mới xong. Anh em đi ăn cơm trưa, uống trà Tầu ăn kẹo lạc. Ăn xong chả nhớ bao nhiêu cái, anh Bình đi đếm vỏ kẹo lạc để trả tiền. Sau buổi đó, mình thành người FU. Về nhà soi gương lần nào cũng tự hỏi: “Ơ, mình đấy à?”. Chả hiểu sao.

Về FU thật gò bó. Thời gian đi làm được ấn định (dù anh Phong có thương tình nới tay nhưng hồi đó mình đi làm muộn suốt. Giờ vẫn vậy). Phải mặc đồng phục, đeo biển tên. Mình mặc veston đi lang thang trong trường “đụng” phải bác Thành còi, bác phán: “Nhìn chú mặc vest như thằng lưu manh giả danh trí thức”. Nghe xong thấy tự ti về bản thân quá. Choáng nhất là “quả” đồng phục mầu bí ngô phơi nắng như mấy bác thợ điện. Mình phát động mấy anh em thà đóng tiền phạt còn hơn là mặc. Thế là 2 chiếc áo vẫn mới nguyên. Chưa gặp được thằng “gay” nào để gạ bán lại.

Họp hành ở FU cũng khác, thời gian đầu anh Bình tuần nào cũng qua họp, ngồi cả buổi “xếp hàng” để nói mỗi câu: “Công việc của em không có gì ạ”. Sốt ruột ghê. Trong khi ngày xưa ở FCC, họp được ngồi lên bàn, được uống rượu, được chửi bới. Giờ thì cả buổi ngồi lấy sổ lấy bút ra tập viết bằng tay trái. (Bắt chước chị Suzuki). Thứ 2 nào về nhà tay trái cũng mỏi nhừ.

Công việc thời gian đầu tụi sinh viên rỗi rãi thì còn vui vui, sau thì đứa nào cũng cắm đầu vào học, lúc ngửng mặt ra cũng là lúc chúng kêu gào đủ thứ. Não cả lòng. Có nhiều thằng sinh ra chỉ để kêu hay sao ấy. Đi qua lớp học thấy ngủ la liệt như Ga Hà Nội, lúc điểm kém chú nào cũng kêu là “vô ní”. Thi thoảng cũng có vài “hảo hớn”, nói chuyện ngang như cua. Thời gian mới về, nhiều lúc mình nghĩ thầm: “Thằng này mà là em mình thì cứ gọi là no đòn”. Nhưng rồi cũng nhận ra, bọn chúng cũng lớn dần, khôn dần… Nên giờ mình cũng “chì” tính hơn. Sinh viên nữ thì nhìn chung là… hiền và chăm. (những cái khác thì khó khen quá). Tuy hơi ít nhưng thế là được rồi, nhiều quá sợ anh em không học được…

Thời gian rỗi thì mình tìm cớ đuổi đánh thằng Dũng còi quanh trường, coi như là tập thể dục. Giờ anh em cũng đông, hồi game chưa bị cấm, anh em trưa nào cũng làm 1 tiếng CS, phòng Đào tạo “bắn nhau” với phòng Hành chính, lấy tên sếp đặt cho các nhân vật để bắn cho… sướng. (Chắc vì thế nên mới bị cấm). Lão Nam – Đào tạo thì chuyên có trò “móc lốp”, thằng Phương bảo vệ thì chuyên “buôn bom”, nhiều hôm nó quẳng đúng chân mình, làm mình bay tận lên nóc nhà. Lão Cường đen lái xe thì đeo tai nghe ngược bên, địch nó chạy bên trái thì cứ xách súng ngồi phục bên phải nên toàn đóng vai trò “máy soi” cho đội từ đầu trận. Trưa nào xong cũng cười gần chết. Vui đáo để. Vào giờ làm, công việc lại đều đều yên ả… Hết giờ làm, lại ở lại với lớp trống lớp đàn, nhiều hôm đang vui, nghe chúng nó đánh trống mà lại đâm bực.

Trưa thì “mời” mấy đứa cà phê, chiều thì “mời” ăn phở… mình cũng chả tốt bụng cho lắm, cái chính là ăn một mình buồn, rủ chúng nó đi cho vui, ăn uống đâu chỉ đơn thuần là ăn uống. Xưa các đàn anh trả tiền bao mình, nay mình trả tiền bao các đàn em. Âu cũng là truyền thống tốt đẹp cần duy trì. Thế nên hôm nào túi ít tiền thì phải nhịn ăn, “phục kích” lúc sinh viên vào học mới dám mò ra canteen ăn trưa. Có hôm “vô phúc” gặp bọn bùng tiết, thấy mình ra thì nó gọi ời ời, giả mù cũng không xong, lại qua ngồi nói phét rồi trả tiền.

Cứ giả dụ như tất cả những vui buồn đó gộp lại thành một con người có tên là FU thì gần 2 năm qua, mình và cái anh FU này cũng thật thân thiết lắm rồi. Sau này dù có bên nhau hay chia xa thì chắc chắn vẫn phải nhớ về FU với sự biết ơn trân trọng. Bởi lẽ, FU khiến mình trở nên chững chạc hơn, vững vàng hơn và trân trọng bản thân hơn… những điều mà mình ít khi để ý khi còn làm những nơi khác. Chính những đứa đàn em đã khiến mình phải lớn lên từng ngày, lớn lên để cho đáng làm anh.

BlueKnife
12-19-08, 06:43:19 AM
Cho trí tưởng tượng bay xa


Bài này được viết cách đây tròn một năm, ngày chúng tôi chia tay nhau
Tặng cho lớp 7 của tôi
Xin cám ơn cuộc đời, đã cho tôi gặp FU, cho tôi gặp các bạn, những mảng màu rất riêng trong bức tranh cuộc đời tôi.

Chiều hôm nay mình ra phố, thì đang được nghỉ ôn thi nên tranh thủ đi lượn tí thôi, ở nhà ...
....
Bài viết này có thể không coi là bài dự thi, chỉ là một phút nhớ đến lớp 7 với những vui vẻ ngày xưa.


Bài viết thiếu sáng tạo, từ ngữ không có gì đặc biệt, giọng văn dàn trải, đều đều suốt cả bài, thiếu những điểm nhấn để tạo dấu ấn cho bài viết.
Tao cho 4/10 bài viết này vì nó chỉ mang tính chất tình cảm đơn thuần.
Ko thể vote được
HẾT

hoangthinh
12-19-08, 09:24:12 AM
Bài viết thiếu sáng tạo, từ ngữ không có gì đặc biệt, giọng văn dàn trải, đều đều suốt cả bài, thiếu những điểm nhấn để tạo dấu ấn cho bài viết.
Tao cho 4/10 bài viết này vì nó chỉ mang tính chất tình cảm đơn thuần.
Ko thể vote được
HẾT

đúng là như thế:)) nhưng mà có một lý do đặc biệt để post nó lên, ít nhất mày phải thanks phát ủng hộ chứ:|

Taurus
12-19-08, 10:27:56 AM
chậc . Anh Thịnh chắc thi thoảng mới lên forum nhỉ ^^. vẫn đang là nòng nọc cơ đấy ;))

@anh Vạc: cư tưởng anh Del chữ ký rồi ..ai ngờ mạng chạm ko thấy '_'

ngựa gỗ
12-19-08, 12:22:48 PM
Chất thật!
Đúng là mình còn phải học hỏi nhiều.
Bội phục, bội phục.

Taurus
12-19-08, 01:08:19 PM
Bạn Tuấn viết một bài tham dự đi chứ nhỉ :-"

noobdihoc
12-19-08, 01:38:17 PM
Ở FU có vài người làm mình hơi phật lòng, mình đang đặt câu hỏi 1 sinh viên FU và 1 sinh viên trường khác ai sẽ thành đạt hơn. Tại sao chỉ với ngần đó họ đã cho mình vài cái quyền làm người khác cảm thấy bị tổn thương.

Hy vọng sẽ sớm có câu trả lời.

Khi có cơ hội mình sẽ về lại FPT nhưng sẽ kô phải là 1 sinh viên :).

Bé Sâu Xanh
12-19-08, 02:56:19 PM
Hu hu, cái trang này ko chân thành chút nào. (hôm ấy xin được 10k của thầy quân chứ ko phải của thầy quang). Sửa lại mau ko thầy quân giận bây h:((