PDA

View Full Version : Don't cry Joni



Good
12-11-08, 03:57:33 PM
Vâng chào các bạn, hum nay mình muốn giới thiệu 1 ca khúc ko bao h quên, đó là ca khúc "Don't cry Joni", ca khúc này do cô Ly lớp tớ giới thiệu cho. 1 ca khúc tuyệt vời. Chân thành cảm ơn cô Ly đã cho chúng em bik đến bài hát này :love04:
Sau đây là ca khúc (128kb)
http://www.nhaccuatui.com/m/oD66S3ZnwD
còn đây là bản 64kb
http://www.nhaccuatui.com/m/2O7BmHihdC
Nếu mạng của bạn quá chậm vui lòng tải về bằng IDM nghe. Ko hay tớ ko là sv FU nữa :smile17:

Nếu phản hồi tốt tớ sẽ post lời ^^

Trang Tử
12-12-08, 11:25:33 AM
Nếu phản hồi tốt tớ sẽ post lời ^^

Oh vâng. suy nghĩ còn non lắm :deu Bài này nghe nhiều rồi mà, hầu như giáo viên nào cũng cho nghe :lau4:

Lyric đây:

Dont't cry Joni

Ref: Jimmy please say you'll wait for me
I'll grow up some day you'll see
Saving all my kisses just for you
Shine with love forever true

Joni was the girl who lived next door
I've known her I guess ten years or more
Joni wrote me a note one day
And this is what she had to say.

(Back to Ref)

Slowly I read her note once more
And then I went over to the house next door
Her teardrops fell like rain that day
When I told Jonie what I had to say

Joni, Joni please don't cry
You'll forget me by and by
Yor're just fifteen and I'm twenty two
And Joni I just can't wait for you

Soon I left our little home town
Got me a job and try to settle down
But these words kept on in my memory
The words that Joni said to me

(Back to Ref)

I packed my clothes and I got a plane
I had to see Joni I had to explain
How my heart was fill with her memory
And let my Joni she marry me

I ran on the way to the house next door
But they weren't liked they were before
My teardrops fell like rain that day
When I heart what Jonie had to say

Jimmy Jimmy please don't cry
You'll forget me by and by
It hasn't been for you since you're being gone
Jimmy I married your best friend John.

J
12-12-08, 11:30:04 AM
bài này đã nghe trước đây nhiều , nhạc nhẹ và chậm , nghe cũng hay :">

Good
12-12-08, 11:56:02 AM
Oh vâng. suy nghĩ còn non lắm :deu Bài này nghe nhiều rồi mà, hầu như giáo viên nào cũng cho nghe :lau4:

Hớ ko bik :yun09:, pác nói hầu như giáo viên nào cũng cho nghe mà em hỏi các lớp khác (FU HN nghe) hầu như có mấy thằng bik về bài này đâu :action09:. Nói chung post bài này để mọi người những người chưa từng nghe thì nghe và hiểu 1 câu chuyện. 1 câu chuyện chỉ diễn ra trong hơn 4 phút của bài hát nhưng lại nói về một chuyện tình không thể quên của 1 con người đã bỏ qua cơ hội cho mình, đồng thời qua bài hát cũng muốn nói tới quan niệm của dân FU là: CƠ HỘI SẼ LUÔN ĐẾN VỚI MÌNH NHƯNG QUAN TRỌNG LÀ MÌNH CÓ NẮM BẮT ĐƯỢC NÓ KO THÔI :smile17:

Trang Tử
12-12-08, 12:00:21 PM
Hiểu xong truyện cũng là lúc chợt thấy hụt hẫng... băng khuâng lạ kỳ...

DarkComet
12-12-08, 12:45:27 PM
"Jimmy này,
Anh hãy chờ em lớn lên nhé!
Hôm nay em đã tự làm một cái hộp đấy, em cất vào đó những nụ hôn mà em sẽ chỉ dành cho anh rồi niêm phong nó bằng trái tim của một tình yêu chân thật nhất. Nhưng em không tặng anh hôm nay đâu, em sẽ để dành... Và anh sẽ chờ đến khi đấy, phải không?"

"Jimmy (D) please say you'll wait (A7) for me
I'll grow up someday (D) you'll see
Saving all my kisses (D7) just (G) for you
(A7) Signed with love forever true (D)"

Một buổi sáng thức dậy tôi trông thấy bức thư này đặt trên bậu cửa, thư của Joni. Bé Joni, hàng xóm, chúng tôi lớn lên cạnh nhau ở cái thị trấn bé nhỏ này từ khi Joni còn là con nhóc lấm lem cháy nắng chạy theo bọn tôi mỗi buổi trưa trốn nhà. Và thề có Chúa, điều ấn tượng nhất của tôi với Joni đến lúc ấy vẫn là cái giọng choe choé của nó hồi bé vẫn vọng sang nhà tôi : "Mẹ ơi, con *** xong rồi, mẹ chùi *** cho con!!!"

Thật ngốc làm sao khi một cô bé mới 15 tuổi lại muốn tôi chờ cô ấy lớn lên. Tôi không mấy khó khăn khi nói với Joni sự thật: "Joni tồ ơi, anh nói em không được khóc đâu nhé. Nhưng anh đã 22 rồi, còn em mới 15, làm sao anh chờ em được. Rồi em sẽ quên anh thôi nhóc ạ!"

......

Ít lâu sau, tôi lên tỉnh lập nghiệp. Cuộc sống náo nhiệt nơi thành phố, những lo toan và bon chen thường nhật luôn làm người ta lúc nào cũng như háo nước. Tôi sợ các cô gái thành thị, rặt một thứ tóc nhuộm mắt xanh mỏ đỏ như những con búp bê đáng chán, những ánh mắt không thể mang cho ta bất kỳ cảm giác nào. Dù sao, bức thư và những giọt nước mắt lăn trên má cô bé ngày ấy cũng đã trở thành những kỷ niệm ấm áp nhất khi tôi xa quê. Lâu dần, như một thói quen, tôi nghĩ đến em mỗi khi trống trải, nghĩ đến em như con thuyền đi xa nhớ đến bờ bến để trở về. Và tôi quyết định phải tìm lại Joni.

.....

Thị trấn thay đổi nhiều từ ngày tôi đi, nhưng không khó để tôi lại đi trên con đường cũ. Chẳng mấy chốc tôi đã đứng trước cửa nhà em. Bấm ba hồi chuông, như ám hiệu từ thuở nhỏ. Ra mở cửa cho tôi là một bé con tầm 5 tuổi, xinh như một thiên thần và... lạy Chúa, đôi mắt nâu y hệt Joni.
- Chào con!
- Con chào bác ạ. Bác hỏi bố John con ạ?
- Không, bác là bạn của... Con có biết Joni không?
- A, mẹ Joni! Mẹ con trong nhà, bác để con đi gọi mẹ...

Joni nhìn tôi cười thật buồn, tôi vẫn không bao giờ quên được những ánh buồn trong mắt cô ấy. "Anh cũng sẽ không được khóc đâu nhé, Jimmy tồ tẹt! Anh đi quá lâu rồi... Tối nay anh ở lại ăn cơm với vợ chồng em, phải không?"...

Nói rồi Joni lệt xệt đi vào nhà. Lạy Chúa, thời gian đã biến Joni mảnh dẻ như cây phong non của tôi ngày xưa thành một gấu mẹ vĩ đại, mệt mỏi với hàng đống việc nhà và rũ rượi sau 2 lần sinh con... Bất giác, tôi không biết mình nên khóc hay cười nữa đây.


Edited from Internet

Good
12-12-08, 01:33:50 PM
"Jimmy này,
Anh hãy chờ em lớn lên nhé!
Hôm nay em đã tự làm một cái hộp đấy, em cất vào đó những nụ hôn mà em sẽ chỉ dành cho anh rồi niêm phong nó bằng trái tim của một tình yêu chân thật nhất. Nhưng em không tặng anh hôm nay đâu, em sẽ để dành... Và anh sẽ chờ đến khi đấy, phải không?"

"Jimmy (D) please say you'll wait (A7) for me
I'll grow up someday (D) you'll see
Saving all my kisses (D7) just (G) for you
(A7) Signed with love forever true (D)"

Một buổi sáng thức dậy tôi trông thấy bức thư này đặt trên bậu cửa, thư của Joni. Bé Joni, hàng xóm, chúng tôi lớn lên cạnh nhau ở cái thị trấn bé nhỏ này từ khi Joni còn là con nhóc lấm lem cháy nắng chạy theo bọn tôi mỗi buổi trưa trốn nhà. Và thề có Chúa, điều ấn tượng nhất của tôi với Joni đến lúc ấy vẫn là cái giọng choe choé của nó hồi bé vẫn vọng sang nhà tôi : "Mẹ ơi, con *** xong rồi, mẹ chùi *** cho con!!!"

Thật ngốc làm sao khi một cô bé mới 15 tuổi lại muốn tôi chờ cô ấy lớn lên. Tôi không mấy khó khăn khi nói với Joni sự thật: "Joni tồ ơi, anh nói em không được khóc đâu nhé. Nhưng anh đã 22 rồi, còn em mới 15, làm sao anh chờ em được. Rồi em sẽ quên anh thôi nhóc ạ!"

......

Ít lâu sau, tôi lên tỉnh lập nghiệp. Cuộc sống náo nhiệt nơi thành phố, những lo toan và bon chen thường nhật luôn làm người ta lúc nào cũng như háo nước. Tôi sợ các cô gái thành thị, rặt một thứ tóc nhuộm mắt xanh mỏ đỏ như những con búp bê đáng chán, những ánh mắt không thể mang cho ta bất kỳ cảm giác nào. Dù sao, bức thư và những giọt nước mắt lăn trên má cô bé ngày ấy cũng đã trở thành những kỷ niệm ấm áp nhất khi tôi xa quê. Lâu dần, như một thói quen, tôi nghĩ đến em mỗi khi trống trải, nghĩ đến em như con thuyền đi xa nhớ đến bờ bến để trở về. Và tôi quyết định phải tìm lại Joni.

.....

Thị trấn thay đổi nhiều từ ngày tôi đi, nhưng không khó để tôi lại đi trên con đường cũ. Chẳng mấy chốc tôi đã đứng trước cửa nhà em. Bấm ba hồi chuông, như ám hiệu từ thuở nhỏ. Ra mở cửa cho tôi là một bé con tầm 5 tuổi, xinh như một thiên thần và... lạy Chúa, đôi mắt nâu y hệt Joni.
- Chào con!
- Con chào bác ạ. Bác hỏi bố John con ạ?
- Không, bác là bạn của... Con có biết Joni không?
- A, mẹ Joni! Mẹ con trong nhà, bác để con đi gọi mẹ...

Joni nhìn tôi cười thật buồn, tôi vẫn không bao giờ quên được những ánh buồn trong mắt cô ấy. "Anh cũng sẽ không được khóc đâu nhé, Jimmy tồ tẹt! Anh đi quá lâu rồi... Tối nay anh ở lại ăn cơm với vợ chồng em, phải không?"...

Nói rồi Joni lệt xệt đi vào nhà. Lạy Chúa, thời gian đã biến Joni mảnh dẻ như cây phong non của tôi ngày xưa thành một gấu mẹ vĩ đại, mệt mỏi với hàng đống việc nhà và rũ rượi sau 2 lần sinh con... Bất giác, tôi không biết mình nên khóc hay cười nữa đây.


Edited from Internet

Hix bác Dark bôi bác nghệ thuật quá >:P>:P>:P

Dĩn
12-12-08, 01:47:24 PM
:( hôk muốn trông thấy bác John thì phải cố lên các Jimmy(s) àh :(

Good
12-12-08, 02:11:31 PM
Đây rồi, tìm mãi mới đươc một bài bình luận đích thực. Xin coppy lại để mọi người hiểu hơn :D

Có những bài hát dù nghe một lần nhưng ta không thể nào quên! Có thể vì bài hát đó do một tên tuổi kinh điển trình bày, do một nhạc sĩ nổi tiếng sáng tác, bởi nó gắn liền với một bộ phim tên tuổi, hay vì một lý do rất cụ thể nào đó. Riêng Don"t cry Joni thì tôi vẫn chưa tìm được “lý do có tên” để giải thích vì sao đã yêu nó sau bao năm trôi qua từ khi nghe nó.

Âm nhạc là thế, không thể diễn tả bằng một từ, một chữ, nên hay nhất là thản nhiên nhường chỗ cho cảm nhận và cảm xúc lên tiếng.

http://i307.photobucket.com/albums/nn315/hagno1/dontcry.jpg

“Jimmy, please say you"ll wait for me
I"ll grow up some day you"ll see
Saving all my kisses just for you
Signed with love for ever true”

Một cô bé bị chúng bạn lọai ra khỏi cuộc chơi, chỉ biết đứng năn nỉ, hứa rằng mình sẽ chơi hay hơn. Với một giọng trẻ thơ trong veo, cô bé đã hết sức thốt ra một lời hứa tình yêu mà có lẽ không có lời tỏ tình nào táo bạo và đáng yêu cho bằng: “Hãy chờ em nhé, Jimmi. Rồi một ngày khi em lớn. Em sẽ giữ tất cả những nụ hôn, để chỉ giành chúng cho anh… Như một minh chứng cho tình yêu của em, mãi mãi, chân thành”.

Tựa đề bài hát là một dấu cảm thán, lời khuyên hay sự ủi an nhẹ nhàng? Tôi nghĩ đó còn là một dấu chấm cho sự hụt hẫng tột độ của tình yêu trắc trở. Tìm - gặp - xa, rồi lại hội ngộ trong một tình huống trớ trêu. Tình yêu lắm khi như một trò cút bắt. Không bi đát như Roméo và Juliét – song nhìn ở một góc độ nào đó - chết không phải là hết, tình yêu của đôi uyên ương Roméo và Julíet trở thành một đề tài không bao giờ cạn, họ vẫn đoàn tụ bên nhau trên cõi thiên thai còn nỗi đau của Jimmi và Joni nghiệt ngã và ray rứt bất tận.

Ca khúc với mỗi nốt nhạc mỗi ca từ là một lời tự sự, trong đó có quá khứ, hiện tại nhưng không có tương lai, như mối tình cuả họ, tương lai là một dấu lửng cho cả hai, một sự bỏ lửng đáng buồn nên trong giai điệu của bài hát cứ êm êm mà trống rỗng, cách nối nhịp, nhả chữ của ca sỹ cũng thật lưng chừng.

Conway Twitty viết một câu chuyện bằng âm nhạc, tôi có cảm giác ấy bởi ca khúc có cốt truyện, bối cảnh, tình huống truyện cụ thể. Tôi thích vừa nghe ca khúc vừa dò từng lời của bài hát đã chép trong sổ. Mỗi lần kết hợp nghe - đọc thế này lại khiến tôi tự nhiên thấy lòng mình chùng - lặng và thương quá cho Joni…

Một tình yêu đơm mầm từ trong ký ức tuổi thơ. Bài hát có một sự đồng vọng lạ lùng, nó khiến ta mỉm cười với mối tình trinh nguyên lại cũng có thể khiến ta khóc ngay với sự vô tình đến vô tâm của chàng trai khi nhận bức thư tình đầu đời của Joni.

“Joni was the girl who lived next door
I"ve known her, I guess, ten years or more
Joni wrote me a note one day
And this is what she had to say

Slowly I read her note once more
Then I went over to the house next door
Her teardrops fell like rain that day
When I told Joni what I had to say.

Joni, Joni,please don"t cry
Youll forget me by and by
You"re just fifteen, I"m twenty - two
And Joni, I just can"t wait for you”.

Tình yêu của cô gái mới lớn là tất cả mộng mơ, ngây thơ và say mê bị giáng xuống vực bằng một lý do quá đơn giản, dù có cố mấy tôi cũng không thể mở rộng lòng chấp nhận: “Joni em đừng khóc. Rồi em sẽ quên anh thôi. Em chỉ mới là cô bé 15, còn anh đã 22 tuổi rồi. Joni ạ, anh không thể chờ em được…”.

“Soon I left our little hometown
Got me a job and tried to settle down
But the words kept haunting my memory
The words that Joni said to me”

Chàng trai đã ra đi thay vì tìm một cách giải quyết tích cực hơn. Tình yêu có nhiều khi đùa giỡn con người, chỉ khi xa Joni, Jimmi mới biết rằng anh đã yêu cô biết bao. Chẳng biết khi ấy anh nghĩ gì về những giọt nước mắt đẫm mi của Jonni khi anh nói lời chia tay.

“I packed my clothes and I caught a plane
I had to see Joni, I had to explain
How my heart was filled with her memory
And ask my Joni if shed marry me”

Anh đã hành động đúng với cách của một người đàn ông thực sự nhưng khi anh quay về tìm lại người yêu thì đúng ngay lúc cô ấy bước lên xe hoa về nhà chồng. Quá muộn và quá buồn, âu đó là cái giá phải trả cho những người không biết nắm giữ những khoảnh khắc quý giá của tình yêu, biết thế nhưng chúng ta vẫn không nỡ trách cả hai, bởi họ là những người đáng thương bị thần tình yêu đối xử quá khe khắt.

“I ran all the way to the house next door
But things weren t like they were before.
My teardrops fell like rain that day
When I heard what Joni had to say

Jimmy, Jimmy, please don"t cry
You"ll forget me by and by
Its been five years since you ve been gone
Jimmy, I married your best friend John”

Như một lời nhắc nhở, đừng bao giờ để tình yêu vuột khỏi tầm tay, vì có thể không bao giờ bạn tìm lại được. Nhấn nút Stop rồi nhưng tai tôi vẫn nghe chừng đâu đó Joni đang thỏ thẻ: “Jimmy, please say you’ll wait for me”.

ThanhLuuDan
02-21-09, 02:28:38 PM
Nếu phản hồi tốt tớ sẽ post lời ^^

Lớp nào chẳng đc cô giáo cho nghe bài này rồi.
Bạn đúng là SV FU rồi.vì bài này hay thật :D